01
Ngày 15 tháng 9 năm 2009, là sinh nhật 8 tuổi của tôi.
Lúc đó, chúng tôi vẫn sống trong một khu sân cũ kỹ ở làng trong thành phố.
Bố tôi nghỉ việc ở nhà máy điện để ra làm riêng, kinh doanh thu mua đồ điện gia dụng cũ.
Ngôi làng cách đây không lâu đã có thông báo giải tỏa.
Nhân viên khu phát triển mang theo máy ảnh và máy đo đạc ra vào ngõ hẻm, đo đạc đất đai, chụp ảnh hiện trạng nhà cửa.
Sân nhà tôi cộng thêm mảnh đất tự canh tác phía sau, dự tính sẽ nhận được gần năm triệu tiền đền bù.
Mẹ ngồi trong sân, hào hứng gảy bàn tính hết lần này đến lần khác.
Miệng lẩm bẩm muốn mua một căn nhà lớn ở trung tâm thành phố rồi giữ lại một khoản tiền học đại học cho tôi và chị.
Bố tựa người dưới hiên nhà, vừa hút t.h.u.ố.c vừa nghe chiếc đài radio cũ kỹ.
Còn tôi ngồi xổm dưới hiên đau lòng vì một con diều.
Trời thu trong xanh, bầu trời đằng xa mấy ngày liên tục đều thả một con diều chim ưng lớn.
Tôi nhìn mà thèm thuồng, muốn có một con y hệt.
Mẹ lại thấy diều lớn vừa đắt vừa không an toàn nên quyết không đồng ý nhưng tôi vốn bướng bỉnh từ nhỏ, không đạt được mục đích thì quyết không bỏ cuộc.
Ngay lúc tôi đang lăn lộn ăn vạ thì người chị bình thường thương tôi nhất ôm một con diều chim ưng lớn chạy vào sân.
"Nhiên Nhiên, mau nhìn xem! Diều lớn em muốn đây này!"
Tôi mừng đến mức quên cả lau nước mắt, nhào tới ôm c.h.ặ.t lấy con diều không buông.
Động tác gảy bàn tính của mẹ khựng lại, chân mày nhăn tít lại, hỏi con diều ở đâu ra.
Chị chớp chớp mắt, cười nói: "Mua ở đầu ngõ ấy, rẻ lắm ạ."
Mẹ nhìn tôi đang ngóng chờ, thở dài: "Chơi thì được nhưng tránh xa đường điện ra đấy."
"Vâng ạ."
Tôi và chị đồng thanh đáp, liên tục gật đầu rồi hân hoan ôm con diều chạy ra khoảng đất trống trước sân.
Đó là một loại diều hai dây hai guồng cần hai người phối hợp.
Chúng tôi loay hoay mãi mới đưa được con diều lên bầu trời.
Chị ngẩng đầu dán mắt vào con diều, liên tục điều chỉnh góc độ, gọi tôi cùng quay guồng gỗ thả dây với mình.
Hai sợi dây diều dần căng phồng, rung lên vo vo trong lòng bàn tay.
Con diều chim ưng càng bay càng cao, chẳng mấy chốc đã thu nhỏ thành một chấm đen.
Tôi phấn khích hối thúc: "Chị ơi, cao chút nữa, cao thêm chút nữa đi!"
Một tiếng nổ cực ngắn lập tức vang lên.
Cả người chị bỗng chốc cứng đờ, tứ chi co giật kịch liệt ngoài tầm kiểm soát.
Trên người bốc lên một làn khói xanh nhạt, mùi khét nồng nặc lập tức xộc vào khoang mũi tôi.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Tôi sợ ngây người, ngã quỵ xuống đất, đến khóc cũng không khóc nổi.
Bố là người đầu tiên lao ra khỏi sân, bồng chị chạy về phía đầu ngõ.
Mẹ đuổi theo phía sau gọi điện thoại cấp cứu, tay run đến mức cầm điện thoại không nổi.
Những người hàng xóm nghe động tĩnh thì kinh hãi túa ra.
Có người giúp đỡ hét lớn kêu cứu.
Có người vội vã chạy ra đường cái đón xe.
Cả con ngõ chốc lát hỗn loạn thành một cục.
Thế nhưng số phận lại không rủ lòng thương xót chúng tôi.
Cuối cùng chị vẫn không thể qua khỏi.
Người mẹ vẫn luôn không nỡ đ.á.n.h tôi nay lại giáng cho tôi hai bạt tai mạnh, vừa khóc vừa hét lên: "Đã sớm bảo diều lớn nguy hiểm, không cho chơi, cứ cố tình đòi chơi cho bằng được. Sao người c.h.ế.t không phải là đứa cứng đầu như con chứ?”
02
"Những năm qua, em vẫn luôn nghĩ nếu không phải em cứ nằng nặc đòi thả diều thì có phải chị sẽ không c.h.ế.t? Có phải cái nhà này vẫn còn yên ấm?"
Mười sáu năm sau, dưới ánh đèn trắng bệch của phòng thí nghiệm khí tượng, tôi nghẹn ngào nói ra những lời này với đàn anh Trần Viêm.
Dù đã qua nhiều năm nhưng cổ họng tôi vẫn thắt lại, đau như cắt.
Anh chuyên nghiên cứu về lôi điện và thời tiết đối lưu mạnh, từng nhiều lần hỗ trợ cảnh sát nhận định các vụ án nan giải, là người duy nhất tôi có thể cầu cứu lúc này.
Trần Viêm nhẹ nhàng đẩy một gói khăn giấy đến trước mặt tôi.
"Thực ra, thả diều bị điện giật không phải chuyện hiếm. Dây diều ẩm ướt dẫn điện hoặc điện cao thế đ.á.n.h thủng không khí phóng điện cách không đều có thể gây t.ử vong."
Tôi rút một tờ giấy, lau đi giọt nước mắt trào ra ở khóe mi, lắc đầu: "Nhưng nếu hôm đó là trời quang thì sao?"
"Nếu trong bán kính ba trăm mét tính từ hiện trường không có lấy một đường dây cao thế, dưới lòng đất kiểm tra cũng không có bất kỳ điểm rò rỉ điện nào thì sao?"
Động tác rót nước của Trần Viêm khựng lại giữa không trung: "Năm đó cảnh sát kết luận thế nào?"
"Tai nạn."
Anh quay người đặt cốc nước ấm lên trước mặt tôi: "Vậy dòng điện chí mạng đó từ đâu ra?"
Tôi trừng mắt nhìn gợn sóng lăn tăn trong cốc, giọng khàn đản: "Hôm đó cách vùng núi hơn hai mươi cây số vừa vặn có thời tiết đối lưu mạnh. Cảnh sát nghiêng về hướng kết luận đây là một vụ sét đ.á.n.h trời quang cực kỳ hiếm gặp."
Trần Viêm kéo ghế ngồi xuống: "Từ góc độ khí tượng học, khả năng này quả thực có tồn tại."
"Kênh phóng điện của mây giông có khi sẽ kéo dài ra ngoài khu vực có mưa, thậm chí xuất hiện ở những nơi tưởng chừng trời quang mây tạnh."
Tôi siết c.h.ặ.t chiếc cốc trong tay, hít sâu một hơi: "Đã là khả năng thì tức là chưa chắc chắn. Kết luận như vậy, mẹ em năm xưa không đồng tình, bà không tin chị c.h.ế.t vì sét đ.á.n.h."
Trong phòng thí nghiệm tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vi vu yếu ớt của điều hòa.