“Khẩu vị ăn uống cũng thay đổi.”
“Người này từng bắt mạch cho Thái hậu.”
“Ngay tối hôm đó đã từ quan.”
“Ông ta đã thừa nhận, mạch tượng của Thái hậu chính là hỉ mạch.”
“Tính ngày tháng…”
“Chính là khoảng thời gian ở trong chùa ba tháng trước.”
“Cố đại nhân chẳng phải được xưng là thần thám phá án hay sao?”
“Ngài cứ tra đi.”
“Tra xem nữ nhân không biết liêm sỉ, làm ô uế cung đình này thế nào!”
Trong mắt nàng ta tràn ngập khoái ý.
“Biết đâu nghiệt chủng trong bụng nàng ta còn là của Cửu hoàng t.ử ấy chứ!”
Thái hậu có thai.
Đó là nỗi nhục lớn nhất.
Trưởng tỷ không chỉ muốn ta thân bại danh liệt, mà còn muốn ta c.h.ế.t.
Ngón tay Tiêu Đoạt khẽ gõ vài cái lên bàn.
“Gần đây thân thể Thái hậu quả thực không được khỏe.”
“Là do trẫm bận việc triều chính nên sơ suất.”
“Hôm nay Tống đại nhân của Thái y viện đang trực.”
“Mời ông ấy tới bắt mạch bình an cho Thái hậu đi.”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía ta.
“Như vậy rất tốt.”
Ta bình tĩnh đưa tay ra.
“Ba người thành hổ, lời đồn g.i.ế.c người.”
“Vẫn nên điều tra rõ ràng mới phải.”
Thái y tiến lên, đặt ngón tay lên cổ tay ta.
Kết quả khiến trưởng tỷ lập tức c.h.ế.t lặng.
“Mạch tượng của Thái hậu…không phải hỉ mạch.”
Sắc mặt trưởng tỷ lập tức lúc xanh lúc trắng.
“Sao có thể?”
“Trương thái y rõ ràng đã nói là m.a.n.g t.h.a.i mà…”
Ta khẽ thở dài.
“Chẳng lẽ tỷ không phát hiện sao?”
“Trương thái y tuổi cao hồ đồ.”
“Chỉ cần để ông ấy bắt mạch, tám phần đều sẽ bảo là hỉ mạch.”
“Ai gia để ông ấy hồi hương cũng là giữ lại chút thể diện cho Thái y viện.”
“Còn tỷ thì hay rồi.”
“Tự tiện tra hỏi.”
“Lại còn tin là thật.”
“Không… không thể nào!”
“Nhất định là các người đang che giấu cho nàng ta!”
Lúc bị áp giải đi, trưởng tỷ nước mắt đầy mặt.
Nàng ta vừa khóc vừa bò tới ôm lấy vạt váy ta cầu xin.
“Nhị muội!”
“Ta biết sai rồi.”
“Ta chỉ ghen tỵ vì muội hiện giờ phú quý.”
“Lại giận muội không chịu giúp ta cầu xin ban hôn nên mới nhất thời hồ đồ!”
“Chúng ta là tỷ muội ruột thịt, muội không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu được!”
Ta vừa kinh ngạc vừa thấy buồn cười.
“Tỷ tỷ.”
“Tỷ quên rồi sao?”
Ta chậm rãi ngồi xổm xuống.
Nhìn thẳng vào gương mặt hoảng loạn của nàng ta.
“Ba năm trước.”
“Khi ta suýt bị ép tuẫn táng.”
“Phụ thân từng nói đó là c.h.ế.t đúng chỗ.”
“Là phúc báo mà Thẩm gia tu được.”
“Con người ai rồi cũng phải c.h.ế.t.”
“Ta chỉ là đi trước một bước mà thôi.”
“Cho nên tỷ tỷ cũng đừng sợ.”
Ta nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối trước trán nàng ta.
“Tỷ cũng chỉ là đi trước một bước mà thôi.”
Toàn thân trưởng tỷ run rẩy.
Không nói nổi một lời.
Thị vệ bẻ từng ngón tay nàng ta ra rồi kéo khỏi đại điện.
Tiếng khóc dần xa.
Mồ hôi lạnh trên người ta cũng khô đi.
Bởi vì cũng giống như lời các thái y đã nói.
Ta căn bản không có thai, mạch tượng của ta trầm, trì và ngưng trệ.
Rõ ràng là dấu hiệu…trúng độc.
…
Phát hiện mình trúng độc là sau ngày rời khỏi đại lao.
Bụng ta đau dữ dội.
Tưởng là nghén do có thai, nên ta thay y phục cung nữ, lén tới một y quán nhỏ.
Lão đại phu khẳng định việc nguyệt sự của ta không tới là do trúng độc.
Dựa theo mạch tượng.
Chất độc này ít nhất đã âm thầm tồn tại trong cơ thể ba năm.
Nhưng…vì sao ta lại trúng độc?
Là ai hạ độc?
Hạ từ lúc nào?
Khi trưởng tỷ vu oan cho ta ban nãy.
Ngồi sau rèm, ta đã quan sát kỹ phản ứng của ba người đàn ông.
Chu tướng quân thì phẫn nộ bất bình.
Vừa tức giận vừa sốt ruột.
Cố Diên thì cau mày suy nghĩ, tìm cách giúp ta thoát thân.
Chỉ có Tiêu Đoạt.
Hắn hoàn toàn không hề kinh ngạc.
Thậm chí khi trưởng tỷ nhắc tới người mà hắn kiêng kỵ nhất là Cửu hoàng t.ử.
Hắn cũng không d.a.o động dù chỉ một chút.
Vì sao lại như vậy?
…
Chớp mắt đã đến Tết Nguyên Tiêu.
Tiêu Đoạt hạ chỉ năm nay phải tổ chức thật lớn.
Đêm ấy, hai bên đường dài treo kín hoa đăng.
San sát nối tiếp nhau, vô cùng náo nhiệt.
Đêm nay…chính là cơ hội mà Cố Diên từng nói.
Khi chúng ta bước lên Trích Tinh lâu, Tiêu Đoạt bỗng nhắc lại chuyện cũ.
“Ba năm trước, khi trẫm vẫn còn là hoàng t.ử.”
“Nàng sống c.h.ế.t quấn lấy trẫm đòi lên Trích Tinh lâu ngắm pháo hoa cho bằng được.”
“Nào là tặng túi thơm, nào là nói đủ lời ngon tiếng ngọt.”
“Lúc ấy trẫm còn tưởng…”
“Khúc gỗ mục như nàng cuối cùng cũng biết rung động rồi.”
Hắn quay đầu nhìn ta.
“Ai ngờ nàng đúng là rung động thật.”
“Chỉ tiếc lại rung động trên người kẻ khác.”
Ta hơi ngẩn người.
Thì ra ngày đó khi ta lén nắm tay Cố Diên, Tiêu Đoạt đã nhìn thấy tất cả.
Hắn khoác áo choàng đen.
Nhìn ta một lúc rồi thu hồi ánh mắt, nhìn về nơi xa.
Xương chân mày hắn cao thẳng.
Trong mắt như phản chiếu cả ngân hà.
“Châu Châu.”
“Năm ấy ở lãnh cung, mẫu thân ta mắc bệnh lao.”
“Mỗi mùa đông đều ho ra m.á.u.”
“Nàng lén mang than từ ngoài cung vào.”
“Nhưng mỗi lần cũng không giấu được bao nhiêu.”
“Thế là nàng móc hết bông trong áo ra.”
“Đập nhỏ than rồi giấu vào bên trong.”
“Mỗi lần tới đều lạnh đến môi tím tái.”
“Vậy mà vẫn nhảy nhót bảo mình chẳng lạnh chút nào.”
“Khi đó ta đã thề, nhất định sẽ khiến những kẻ từng bắt nạt chúng ta phải trả giá.”
Ta khẽ nói:
“Hiện giờ bệ hạ đã nắm trong tay thiên hạ cửu châu.”
“Vẫn chưa đủ.”
“Như vậy vẫn chưa đủ.”
Giọng nói của hắn bị tiếng hò reo của muôn dân dưới lầu nhấn chìm.
Tiêu Đoạt không nói sai.
Đêm nay quả thực còn rực rỡ hơn ba năm trước.
Chỉ là đúng vào khoảnh khắc ánh sáng lụi tàn.
Từng nhóm thích khách bỗng xuất hiện từ bốn phương tám hướng.
Tên t.ử sĩ dẫn đầu chỉ kiếm lên đài cao.
“Tiêu Đoạt g.i.ế.c cha đoạt ngôi, mưu nghịch cướp vị!”
“Ai lấy được đầu Tiêu Đoạt, phong Vạn Hộ hầu!”
“Thưởng vạn lượng vàng!”
Ta nhìn sang Tiêu Đoạt.
Trong mắt hắn chỉ có sự hưng phấn.
Không hề có lấy một tia hoảng loạn.
Ngay lúc đó ta đã hiểu.
Thì ra đêm nay…là một cái bẫy dành cho Cửu hoàng t.ử.
Hai phe t.ử sĩ lao vào c.h.é.m g.i.ế.c.
Dân chúng xung quanh gào thét bỏ chạy.