"Mẹ kiếp, ngươi còn dám trộm quần lót của nàng, hôm nay ta nhất định phải cho ngươi đi chầu trời..."

28

Đã có bầu, ở trên núi cũng không tiện nữa.

Thần Dự đưa ta quay lại Đông cung, ngày xuống núi, các anh em trong tông môn đều có mặt, sư tôn vung tay một cái, tất cả đều cung kính quỳ lạy ta.

"Đại sư tỷ, cầu xin người, đời này kiếp này đừng quay lại nữa."

Ta: "......"

Vừa xuống núi, Thần Dự đã lôi Hoan Hỉ vào phòng tắm, nhất quyết đòi cắt đi "gốc rễ" của cô nàng, cho đến khi lão thái giám thực hiện việc kiểm tra khẳng định với Thần Dự đến ba lần là "dưới đó của cô ấy đúng là không có cái thứ đó", Thần Dự mới không cam tâm mà đưa Hoan Hỉ về phủ.

Đêm đến, Thần Dự vẫn không hiểu nổi: "Rốt cuộc nó làm thế nào mà từ đàn ông biến thành phụ nữ được nhỉ?"

Ta ngáp một cái, lười dây dưa chuyện này: "Chắc là mượn xác hoàn hồn thôi, dù sao bây giờ cô ấy cũng là con gái, không đe dọa gì anh đâu, đừng bận tâm nữa."

Thần Dự: "......"

29

Mười tháng sau, ta sinh được một tiểu hoàng t.ử trông rất giống Thần Dự.

Thần Dự thích mê, cả ngày lên triều đều bế con theo, gặp ai cũng khoe con mình đẹp trai thế nào.

Các đại thần trong triều lúc đầu còn thấy mới lạ, về sau thấy Thần Dự là chạy, chạy mỗi lúc một nhanh.

Lão già Sở Tuấn kia cũng cáo lão hồi hương rồi, ông ta biết ta không ưa nhìn mặt mình, có lẽ cũng cảm thấy hổ thẹn với mẹ ta, sau khi ta sinh con, ông ta đến thăm một lần rồi dâng sớ xin về hưu.

Hoàng thượng cũng không ngăn cản, dù sao sức khỏe ông cũng đã yếu, sớm muộn gì cũng phải giao giang sơn này cho Thần Dự, ông biết tân đế lên ngôi không nên gây biến động lớn, mà Thần Dự lại là người không dung được hạt cát trong mắt, nên nhân tiện đè bẹp những lão thần có thế lực quá sâu trong triều, đồng thời cất nhắc những quan viên trẻ có năng lực nhưng trước đây không được trọng dụng ra các vùng xa xôi.

Khi con trai được hai tháng, Thần Dự tan triều về bảo với ta:

"Sở Tuấn trên đường về nhà gặp phải sơn tặc, bọn chúng định cướp của nhưng ông ta ôm khư khư cái gói đồ không buông, bị c.h.é.m hơn mười nhát, đến khi người ta tìm thấy thì đã tắt thở rồi."

Ta tiếp tục cho con b.ú, không đáp lời.

Thần Dự lại nói: "Gói đồ đó không hề bị lấy mất, sau khi sơn tặc cướp đi thấy bên trong chỉ có một bài vị, liền vứt lại trên xác ông ta, đó là bài vị của mẹ nàng."

Tay ta khựng lại.

Đời người, đúng là kỳ lạ.

Khi xưa ông ta yêu mà không được, giờ đây lại vì bà mà c.h.ế.t nơi đất khách.

Ác giả ác báo, công bằng lắm.

30

Hai năm sau, Hoàng thượng băng hà, Thần Dự lên ngôi.

Việc đầu tiên sau khi lên ngôi là Thần Dự triệu hồi các triều thần năm xưa bị tiên đế điều đi xa về kinh.

Những người này đối với Thần Dự vô cùng biết ơn, lòng trung thành còn hơn cả khi đối xử với tiên đế.

Đại lễ phong hậu được tổ chức một tháng sau ngày lên ngôi.

Tại đại lễ, văn võ bá quan cùng chúc mừng. Thần Lâm lúc này đã là đứa trẻ ba tuổi, nó được ta bế trên tay, cùng ta tiếp nhận sách phong và bảo ấn hoàng hậu.

Thần Dự đón lấy Thần Lâm, trước mặt mọi người tuyên bố lập Thần Lâm làm thái t.ử, ban cho ở Đông cung.

Thái hậu thương Thần Lâm vô cùng, cả ngày ngoài chăm sóc hoa cỏ, chính là trêu đùa Thần Lâm.

Hoan Hỉ cũng rất vui vẻ. Cô nàng trở thành cung nữ lớn trong cung ta, ở chung phòng với đám cung nữ nhỏ, hôm nay ôm người này, mai ôm người kia, vui sướng không kể xiết.

Nhìn những người xung quanh tươi cười hớn hở, ta cảm thấy cuộc sống ngày càng tốt đẹp.

Những điều tươi đẹp thiếu vắng thuở nhỏ, giờ đây cuối cùng cũng đã được bù đắp theo một cách khác.

- Hoàn -

Chương 15 - Thái Tử Cao Lãnh Là Một Kẻ Luyến Ái Não - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia