Mặt cả nhà lão già Tể tướng tái mét, đám quan lại đang thì thầm lúc nãy cũng như bị ai bóp họng, lập tức câm nín.
Bầu không khí trong sảnh đột nhiên bao trùm bởi cảm giác nghẹt thở khó tả.
Tôi mỉm cười, gắp một miếng vịt sốt, bỗng nghe thấy một tiếng hít hơi kinh ngạc.
Chỉ thấy Hoan Hỉ đang phấn khích đến sáng rực cả mắt, cứ nhìn chằm chằm vào Thần Dự rồi lẩm bẩm:
"Mẹ ơi, tổng tài bá đạo!"
12
Việc Thần Dự công khai bảo vệ tôi ở phủ Tể tướng dẫn đến kết quả là bị tố cáo lên tận nhà vua, hắn đã ba ngày chưa về.
Tin tức do Hoan Hỉ mang tới, nó lén leo cửa sổ phòng tôi, bò lên cạnh giường thì thầm:
"Nhị tiểu thư, người có biết vì sao mấy ngày nay điện hạ không đến tìm người không?"
Tôi nằm trên giường, vắt chéo chân xem tranh xuân cung, tiện tay nhổ vỏ hạt dưa xuống đất.
"Sao, hắn cuối cùng cũng chấm thứ của nợ xấu xí nhà ngươi rồi à?"
Hoan Hỉ cười hề hề: "Sao có thể chứ, bộ dạng xấu xí đó, đến em còn chẳng nhìn nổi..."
Nói xong nó lại thấy hơi không phải, ho khan một tiếng đầy gượng gạo, nghiêm túc nói tiếp: "Không phải đâu, Tể tướng và phu nhân đã vào cung kiện điện hạ tội sủng thiếp diệt thê, hành vi không đúng mực."
"Hoàng đế nghe tin thì nổi trận lôi đình, bắt điện hạ phải quỳ phạt trong cung. Tiểu thư nhà em sáng nay cũng vào cung rồi, cô ấy bảo vợ chồng là một thể, điện hạ quỳ thì cô ấy phải vào quỳ cùng."
Tôi thờ ơ "ồ" một tiếng, học theo tư thế trong tranh mà nâng chân lên, tạo thành một dáng vẻ cực kỳ lả lướt.
Hoan Hỉ nhìn đôi chân của tôi mà nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt dán c.h.ặ.t không rời, tay vô thức đưa lên, chậm rãi tiến gần tới chân tôi.
"Ngươi muốn làm gì?"
"Xin lỗi, xin lỗi, là bản năng tự nhiên ấy mà... Chúng ta nói tiếp nhé."
"Đêm nay điện hạ chắc chắn sẽ về Đông Cung, biết đâu vì cảm kích đại tiểu thư đã quỳ cùng mình cả ngày mà ghé qua phòng cô ấy. Em sợ người buồn nên đến khuyên người trước."
Nói đoạn nó lại nhìn chằm chằm vào chân tôi, miệng lẩm bẩm: "Người đừng buồn, nhà đế vương đều vậy, ba thê bốn thiếp, mỹ nhân đầy đàn. Hôm nay yêu người này, ngày mai yêu người nọ, không như em... trong lòng trong mắt chỉ có mình ngài..."
Tôi nheo mắt nhìn Hoan Hỉ, không ngờ lại nhìn ra được sự say đắm từ ánh mắt của nó...
Song Hỉ bị tôi nhìn đến mức không được tự nhiên, gượng gạo đưa tay gãi mũi.
Đúng lúc này, một bóng người chạy vội vào phòng, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào.
"Kiều Kiều, Kiều Kiều, chân ta đau quá, Kiều Kiều, nàng thổi thổi cho ta đi..."
13
Đêm khuya, Thần Dự gối đầu lên chân tôi, ôm c.h.ặ.t lấy tôi không buông.
"Nàng không biết phụ hoàng đã mắng ta thế nào đâu, ông ấy nói ta là kẻ vô liêm sỉ, háo sắc thành tính."
"Ta háo sắc lúc nào chứ, Kiều Kiều, nàng sẽ không nghĩ về ta như vậy chứ?"
Ta liếc nhìn Thần Dự đang tỏ vẻ tủi thân, lại nhìn đám mỹ nhân đang tụ tập ở cửa đòi gửi gắm tình cảm...
Ta vỗ vai hắn: "Không sao đâu, chàng chỉ phạm phải sai lầm mà tất cả đàn ông trên đời này đều mắc phải thôi."
Thần Dự càng tủi thân hơn, hắn ngồi phắt dậy, gầm lên với cửa.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Đây là bảo bối của cô, ai cho phép các ngươi nhìn? Còn nhìn nữa cô m.ó.c m.ắ.t hết bây giờ, đi mau!"
Mười mấy mỹ nhân đồng loạt dậm chân, vừa khóc lóc vừa bỏ đi.
Thần Dự lại nằm bò vào lòng ta.
"Kiều Kiều, cô chỉ có một mình nàng là nữ nhân thôi. Mấy thứ xấu xí đó, một ngón tay cô cũng chưa từng đụng vào."
"Cô cam đoan với nàng, trước kia không đụng, sau này cũng không đụng. Cô là của nàng!"
Đôi mắt Thần Dự sáng rực, trông đầy vẻ kiên định. Lời hắn vừa dứt, bỗng nghe thấy tiếng cửa sổ bị đập mạnh, một nữ t.ử vừa khóc vừa gào chạy ra khỏi Đông cung.
Ta và Thần Dự ngơ ngác nhìn đốm đen nhỏ dần ở phía xa, Thần Dự ngây ngô hỏi ta:
"Đứa nào vừa nãy thế? Gào như quỷ kêu, giữa đêm hôm khuya khoắt nghe rợn cả người."
"Sở Tương Quân."
Thần Dự: "..."
Một canh giờ sau, người trong cung tới.
Sở Tương Quân tức giận đến mức tự mình vào diện kiến hoàng thượng để tố cáo Thần Dự thêm lần nữa. Hoàng thượng bảo hắn đầu óc không tỉnh táo, mời hắn vào cung quỳ thêm một đêm...
14
Sở Tương Quân tức quá nên về nhà mẹ đẻ.
Thần Dự cũng vì quỳ liên tiếp mấy ngày nên bị thương đầu gối. Hoàng hậu không màng sự phản đối của hắn, ép buộc giữ hắn lại trong cung dưỡng thương nửa tháng.
Ta vốn là người tùy ngộ mà an, được rảnh rỗi nên ngày ngày ở trong phòng tu luyện công pháp.
Cứ thế được hai hôm, Hoan Hỉ lại thừa cơ đêm khuya cạy cửa sổ của ta.
"Nhị tiểu thư, Nhị tiểu thư, ngủ chưa ạ?"
Ta đang khoanh chân ngồi thiền, khẽ liếc nhìn Hoan Hỉ một cái nhưng không lên tiếng.
Hoan Hỉ cũng mặt dày thật, cười hì hì ngồi xuống cạnh ta, tự nhiên như ở nhà:
"Mấy ngày không gặp, Nhị tiểu thư hình như lại đẹp ra rồi. Nhìn cái da dẻ mướt mát này, cứ như trứng gà bóc vỏ ấy, nhìn thôi là đã thấy muốn nuốt chửng rồi..."
Nghe lời này, ta khá hưởng thụ, lúc này mới nhìn thẳng vào Hoan Hỉ.
"Ngươi không phải về nhà mẹ đẻ cùng chủ t.ử của ngươi rồi sao?"
Hoan Hỉ thấy ta chịu đáp lời, cười khoái chí hẳn lên.
"Hì hì, về rồi ạ. Người không biết đâu, tiểu thư nhà chúng tôi vừa về đến nơi là khóc mất nửa buổi, làm phu nhân đau lòng quá, cứ đòi g.i.ế.c c.h.ế.t người bằng được."