Tôi cố tình tỏ vẻ tiếc nuối:

“Vậy được thôi, xem ra em chỉ có thể ngủ một mình rồi.”

Nói xong tôi định chạy.

Nào ngờ anh túm lấy cổ tay, kéo tôi vào lòng, siết c.h.ặ.t eo tôi.

Anh cúi đầu hôn mạnh lên môi tôi một cái:

“Đừng vội, tối nay cho em ngủ đủ.”

Nhìn ánh mắt đầy ý vị của Nghiêm Duật, tôi lập tức cảm thấy có chuyện chẳng lành.

Tôi dùng sức lau môi, vừa xấu hổ vừa tức tối đẩy anh ra rồi chạy lên lầu.

Kết quả vừa đến chỗ rẽ đã đụng phải Hứa Điền ra ngoài tìm nước uống, vô tình chứng kiến toàn bộ cảnh vừa rồi.

“Cậu cậu cậu... hai người...”

Ngón tay anh ấy run bần bật, sau đó “oa” một tiếng, vừa khóc vừa chạy mất.

“Hu hu hu hu hu hu.”

12

Ngủ một giấc tỉnh dậy, trời đã tối hẳn.

Đạo diễn thông báo trong nhóm rằng tối nay không cần livestream nữa.

Hiệu quả chương trình của kỳ này đã đủ rồi.

Tôi bò dậy tắm nước nóng, tiện thể tẩy trang luôn.

Chăm sóc da thật kỹ xong, tôi nằm dài trên giường, dùng tài khoản phụ lượn lờ trong siêu thoại.

Đúng là không hổ danh fan của tôi.

Chỉ trong một buổi chiều ngắn ngủi.

Trong siêu thoại đã xuất hiện vô số truyện đồng nhân, phía sau còn treo một chữ H thật to.

Ở giữa còn xen lẫn mấy bức ảnh đã bị xóa.

Cái này cái này cái này... rốt cuộc phải táo bạo đến mức nào vậy?

Tôi đang xem đến hăng say, trốn trong chăn kích động hét lên thì điện thoại bỗng hiện một tin nhắn.

[0211: Anh tới đây anh tới đây anh tới đây…]

Chỉ nhìn dòng chữ thôi cũng không khó tưởng tượng anh đang phấn khích đến mức nào.

Tôi nhịn cười, trả lời:

[Mau tới mau tới mau tới…]

Ngoài hành lang rất nhanh đã vang lên tiếng động.

Tôi mở cửa.

Nghiêm Duật ôm chăn gối của mình, chạy lạch bạch về phía này.

Tôi thò đầu ra nhìn, thấy hành lang không có ai.

Lập tức kéo anh vào trong.

Còn chưa kịp nói gì, trước mắt tôi bỗng tối sầm.

Nghiêm Duật dùng chăn quấn lấy tôi, chuẩn xác hôn lên môi tôi.

Trong không gian chật hẹp, tiếng vải cọ xát cùng hơi thở nặng nề bên tai như được phóng đại lên vô hạn.

Tôi bị anh hôn đến không thở nổi.

Nụ hôn của Nghiêm Duật cũng giống hệt con người anh, vừa dữ dội vừa mạnh bạo.

Tôi cố gắng vùng ra để thở lấy một hơi.

Nghiêm Duật đã mất hết lý trí, ánh mắt mơ màng lại đuổi theo tiếp tục hôn tôi.

Thôi bỏ đi, mặc anh vậy.

Dù sao cũng chẳng c.h.ế.t được.

……

Sự thật chứng minh, tôi đã nghĩ sai.

Những thứ Nghiêm Duật mang tới chẳng có món nào bị bỏ không.

Gối được kê sau eo tôi.

Nghiêm Duật để trần thân trên, kéo tay tôi đặt bên môi, khẽ hôn lên từng đầu ngón tay.

Trước mắt tôi phủ một tầng hơi nước, chẳng còn nhìn rõ khuôn mặt anh.

Chỉ có thể cảm nhận đôi môi nóng ẩm lướt qua cổ, xương quai xanh, rồi chậm rãi đi xuống.

Đến khi nụ hôn rơi xuống bụng, tôi vô dụng run lên một cái.

……Xấu hổ quá đi mất.

“Đợi đã.” Ngón tay tôi túm lấy tóc sau gáy anh: “Đừng, đừng hôn chỗ đó, để em bình tĩnh một lát.”

Nghiêm Duật ngẩng đầu, bên môi ánh lên một lớp nước.

“Bé cưng, mới thế này đã là gì.”

Tôi: “……”

Suốt cả một đêm.

Cuối cùng tôi cũng hiểu một người đàn ông nhịn quá lâu đáng sợ đến mức nào.

Ngay trước khi sắp ngạt thở, tôi nằm bò bên mép giường, trong cơn mơ màng nghe thấy tiếng cười mơ hồ của anh.

“Đừng trốn.”

13

Sau khi chương trình kết thúc, tôi tạm dừng công việc.

Chuẩn bị chuyên tâm cho chuyện mang thai.

Tôi nhìn đồng hồ, đã 6h rồi.

Tiện tay cầm một chiếc chìa khóa xe, tôi chuẩn bị ra ngoài.

Tối nay Nghiêm Duật có một buổi tụ tập, trước khi đi còn đặc biệt dặn tôi phải đến đón anh.

Nếu không thấy tôi tới, chẳng biết về nhà anh còn làm mình làm mẩy thế nào nữa.

Nghĩ đến đây, tôi bất giác đỡ lấy eo.

Đến nơi, tôi giao chìa khóa cho nhân viên ngoài cửa.

Sau đó đi vào trong theo vị trí Nghiêm Duật gửi.

Vừa tới nơi, tôi đã nghe thấy một giọng nói ngông nghênh từ bên trong vọng ra.

“Không phải tôi khoác lác đâu, ở nhà chúng tôi, tôi nói một thì Thẩm Lê tuyệt đối không dám nói hai.”

Bùi Tri Hứa vừa định bảo anh cứ khoác lác tiếp đi.

Khóe mắt lại thoáng thấy một bóng người đứng ngoài cửa.

Tôi xua tay với Bùi Tri Hứa, ra hiệu cho anh ấy đừng lên tiếng.

Nghiêm Duật hoàn toàn không phát hiện:

“Hừ hừ, nhà tôi do tôi quyết.”

Bùi Tri Hứa xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, còn tiếp tục châm dầu vào lửa.

“Sao tôi lại nghe nói có người còn đuổi theo vợ tới tận chương trình thế nhỉ?”

Nghiêm Duật cầm món đồ trang trí trên bàn ném về phía anh ấy.

“Cút đi.”

“Cậu thì biết cái gì, đó là tôi nể mặt cô ấy.”

“Thế à?”

Tôi đẩy cửa ra, lắc lắc điện thoại trong tay rồi bước vào.

“Em ghi âm hết rồi đấy.”

“Vãi.” Hai chân Nghiêm Duật mềm nhũn, suýt nữa quỳ xuống.

“Vợ, sao em tới sớm thế?”

Tôi thuận theo lời anh:

“Đương nhiên là tới đón ông xã yêu dấu của em về nhà rồi.”

“Eo….” Bùi Tri Hứa nổi hết da gà. “Sến c.h.ế.t đi được.”

Nghiêm Duật liếc anh ấy:

“Có ai tới đón cậu đâu.”

Bùi Tri Hứa im lặng.

Mấy giây sau, anh ấy lấy điện thoại ra bắt đầu gọi điện.

Tôi bật cười ngăn lại:

“Thôi đừng đấu khẩu nữa, đi thôi.”

Chào hỏi những người khác xong, tôi mới dẫn Nghiêm Duật rời đi.

Trên đường về, tâm trạng anh cực kỳ tốt, miệng còn nghêu ngao một bài hát chẳng đâu vào đâu.

“Vui đến thế à?”

Nghiêm Duật rẽ trái nhập vào đường chính.

“Đương nhiên, ai bảo bọn họ suốt ngày nói anh cô đơn lẻ bóng.”

Nghe vậy, trong lòng tôi bỗng thấy hơi khó chịu.

Nghiêm Duật cũng nhận ra tâm trạng tôi sa sút, hai tay vẫn giữ vô lăng:

“Sao thế, xót anh à?”

Tôi chống cằm gật đầu.

Anh không ngờ tôi lại thật sự thừa nhận.

“Hay là... tối nay em mặc bộ đó nhé?” Anh thăm dò.

Tâm trạng buồn bã của tôi lập tức bay sạch.

Chương 6 - Thái Tử Gia Nóng Tính Lại Sợ Vợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia