11 

Ngày ta gả cho Bùi Nghiên Xuyên, vết thương ở chân ngài vẫn chưa lành mạnh, không thể đích thân qua đón dâu; Hoàng thượng thương ngài gặp nạn trong lúc đi cứu tế, bèn ban thêm cực nhiều trân bảo để bổ sung vào sính lễ, trao đủ thể diện cho ta. 

Trong tân phòng ánh đuốc đu đưa, ánh sáng hắt rọi vào sống mũi cao thẳng của ngài. 

Mấy vị hoàng t.ử của Bùi gia này, quả thực ai nấy đều được trời ban một nhan sắc vô cùng tuấn mỹ. 

Bùi Nghiên Xuyên chống tay vào xe lăn đứng dậy, cà nhắc từng bước bước tới trước mặt ta, tự tay xốc lên tấm khăn trùm đầu. 

Sau khi uống rượu hợp cẩn, ngài nhìn ta rồi than thở: "Nếu không nhờ Minh Châu kịp thời gửi thư cảnh báo, thì cái chân này của ta e là thực sự đã tiêu tùng rồi."

Kiếp trước chuyện Tần Vương bị thọt chân thiên hạ ai cũng biết; để không dấy lên sự ngờ vực của Thái t.ử, ta chỉ đành ngấm ngầm bảo ngài ấy vờ như bị thương. 

Ai dè ngài ấy đối với bản thân lại ra tay ác liệt đến thế, quả nhiên làm chân bị thương thật; may mắn thay là chưa tổn thương tới gân cốt, tĩnh dưỡng một thời gian là sẽ khôi phục. 

Chớ trêu thay ngài ấy vừa mới ngụy tạo vết thương xong thì con ngựa ngài ấy thường cưỡi lại chợt nổi điên, chạy loạn xà trên quan đạo. 

Đó chỉ là trùng hợp, hay là có kẻ rắp tâm giở trò từ trước, trước mắt vẫn chưa thể phân minh phán định. 

Ta tháo cây trâm cài tóc nặng nề trên đầu xuống, nhìn qua gương đồng bóng dáng ngài, dịu dàng cất giọng: "Đó là vì điện hạ tự thân mang phúc trạch sâu dày, người ngoài không dám nhận công." 

"Minh Châu, tính từ tối nay trở đi hai ta đã kết nghĩa vợ chồng, không cần nơi nơi phải giữ ý tứ làm gì; nàng sẽ mãi là thê t.ử duy nhất của ta trong kiếp này." 

"Hôm nay ta đứng trước mặt nàng mà thề độc, từ nay trở đi dẫu giàu sang hay hèn mọn, cũng thề không nạp thêm thê thiếp." 

Ta khẽ cong khóe môi, không tiếp nhận lời ước thề này của ngài ấy. 

Ngăn cấm ngài ấy nạp thiếp, nào có nằm trong dự liệu của ta. Màn đỏ buông xuống, ánh nến chập chờn lờ mờ, một đêm sắc xuân triền miên.

12 

Không lâu sau khi thành hôn ta đã mang thai, tiếp đó liền đích thân tuyển chọn hai vị trắc phi cho Bùi Nghiên Xuyên. 

Một người là muội muội của Trình tướng quân thuộc Ngự lâm vệ, người còn lại là cháu gái bên ngoại được Tống Thượng thư nuôi nấng dưới gối. 

Tống gia tuy chỉ gọi nàng là biểu tiểu thư, nhưng Tống Thượng thư không có nữ nhi ruột thịt, thế nên đối đãi với nàng không khác biệt gì so với đích nữ. 

Thật ra người ta muốn thỉnh tới nhất là hai vị trắc phi từng kề cận Thái t.ử vào kiếp trước; bọn họ đều là những nữ nhi vô cùng thông tuệ, năm xưa từng sống cực kì hòa thuận với ta. 

Đáng tiếc làm vậy sẽ quá phô trương, ta không thể mạo hiểm như thế. 

Lúc hai vị trắc phi đến dâng trà, lễ số cực kì chu toàn, ta xem qua cũng thấy rất hài lòng. 

Ta tháo chiếc vòng ngọc trên cổ tay đưa cho bọn họ: "Sau này đều là tỷ muội chung một nhà, chút lễ vật gặp mặt này chẳng thấm tháp gì, xin hai muội đừng chê." 

Trình trắc phi tính cách ngay thẳng, ngay tại đó đã thốt lên: "Tỷ tỷ, đây là ngọc dương chi noãn vô cùng hiếm thấy, sao lại coi là quà mọn được chứ?" 

"Cố gia quả không thẹn với danh xưng thế gia, ra tay thật sự hào phóng tới mức làm người ta giật mình!" 

Tống trắc phi đứng cạnh vội kéo gấu áo của nàng, nàng mới giật mình nhận ra mình đã lỡ miệng, liền vội vã thu lại vẻ mặt kinh ngạc.

Ta mỉm cười xua tay: "Ở chỗ của ta thì không cần phải câu nệ gò bó như vậy đâu, sau này cứ cư xử tự nhiên là được." 

Bùi Nghiên Xuyên sau khi hay tin này, lần đầu tiên thực sự nổi cơn thịnh nộ với ta, ngài vung tay quăng vỡ một chén trà. 

"Minh Châu, ta đã thề độc rằng kiếp này quyết không nạp thiếp, sao nàng còn đưa yến oanh đến bên cạnh ta, khăng khăng phải đẩy ta ra?" 

Ta đỏ vành mắt nức nở khóc: "Phu quân à, trong thâm tâm ta sao có thể ưng thuận, nhưng ở phủ đệ của mấy vị vương gia khác đều có thê thiếp, nếu chúng ta trước sau vẫn mãi không có..." 

Ngài ấy không chờ ta nói hết câu, đã phẩy tay áo hầm hầm rời đi, từ đó về sau ròng rã nguyên một tháng không thèm bước chân vào chính viện. 

Ta hoàn toàn chẳng có tâm trí rảnh rỗi nào để dỗ dành ngài ấy, mỗi ngày bận rộn tới mức chân không chạm đất. 

Buổi sáng kiểm tra sổ sách trong vương phủ, chỉnh đốn hạ nhân, tóm gọn mọi nhất cử nhất động lớn nhỏ trong phủ vào trong lòng bàn tay. 

Lúc rảnh rỗi lại hẹn các vị quý nữ tới dùng trà nghe hát, đem những mối nhân tình thuở trước thắt c.h.ặ.t lại với nhau từng chuyện một. 

Nghe tin mẹ nhiễm phong hàn, ta lại cất công dành ra nửa ngày để hồi phủ Cố gia thăm bệnh. Chẳng ngờ thế mà lại bắt gặp Tô Uyển Nhu ở nơi đó. 

Ánh mắt ta lướt đến vùng bụng phẳng lì của ả; ả cùng ta xuất giá vào chung một tháng, thế mà đến tận bây giờ vẫn không có chút động tĩnh gì. 

Kiếp trước, ả cùng phu quân đầu tiên thành hôn được ba năm mà vẫn không có thai, ta vẫn còn tưởng ả một lòng thủ tiết vì Thái t.ử. Nào ngờ sau này ả vào hậu cung bao năm, vẫn chẳng nặn ra được mụn con nào. 

Đời này, lẽ nào cũng lặp lại y chang thế?

5 - Thái Tử Hủy Hôn, Ta Giúp Tần Vương Đăng Cơ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia