Không ngờ đời này còn có thể gặp lại Thẩm Tễ.

Lý Yến Cảnh nhẹ nhàng vỗ vai ta, kéo suy nghĩ của ta trở về:

“Nàng và Thẩm Tễ quen nhau thế nào?”

Ta lắc đầu:

“Không quen.”

Lý Yến Cảnh muốn nói gì đó, nhưng thấy ta không muốn trả lời, hắn cũng không hỏi thêm.

Nghe tiếng Thẩm Tễ rời khỏi thư phòng, tiếng bước chân dần xa, ta mở cửa ngầm bước ra.

Chạy đến hậu viện, đang chuẩn bị cùng Lý Yến Cảnh trèo tường nhảy ra ngoài, Thẩm Tễ đã giơ cao cây đuốc. Hơn trăm quan binh lập tức vây chúng ta kín như bưng.

Ta ngẩng mắt nhìn lên, trên tường còn có cung tiễn thủ đang kéo cung nhắm thẳng vào chúng ta.

Ánh mắt Thẩm Tễ lạnh băng nhìn về phía ta:

“Đợi ngươi lâu rồi.”

“Biết tối nay ngươi sẽ đến, ta tìm một vòng không thấy. Không ngờ lại ở hậu viện.”

【Ta hiểu rồi, đây là cái bẫy Thẩm Tễ bày ra. Hắn đang câu cá.】

【Hôm qua lúc đ.á.n.h nhau bên hồ, Thẩm Tễ liếc thấy hoa văn rắn bị Khương Thập An giấu đi, nhận ra nàng là sát thủ Thính Vũ Lâu. Hắn cố ý tung tin đã tìm được danh sách sát thủ, dụ Khương Thập An sa lưới.】

【Ta còn nghi hoặc, Thính Vũ Lâu còn chưa tìm thấy, sao đột nhiên có danh sách sát thủ được. Hóa ra là bẫy của Thẩm Tễ.】

【Không hổ là Thái phó lòng dạ độc ác, thâm sâu khó lường.】

Ta bị những hàng chữ này chọc tức đến bật cười.

Nếu không phải thấy chúng nói Thẩm Tễ đã tìm được danh sách sát thủ, ta cũng sẽ không tới đây!

“Một đám nô tài mắt mù hết rồi sao? Dám chĩa tên vào cô?”

“Có tin cô diệt cửu tộc các ngươi không?” Lý Yến Cảnh nắm lấy tay ta, không quan tâm gì nữa mà đi về phía trước.

Thẩm Tễ chắn trước mặt hắn, ánh mắt vượt qua hắn, rơi lên người ta:

“Thái t.ử, không ai dám làm ngài bị thương.”

“Hiện giờ ta cũng sẽ không g.i.ế.c nàng.”

“Nàng là sát thủ Thính Vũ Lâu. Ta cần nàng dẫn ta tìm ra hang ổ của Thính Vũ Lâu và Lâu chủ ở đâu.”

“Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi dẫn ta tìm được Thính Vũ Lâu, khai ra Lâu chủ là ai, ta có thể tha cho ngươi không c.h.ế.t.”

【Lâu chủ Thính Vũ Lâu là ai vậy? Trong tiểu thuyết cũng không viết, chỉ biết là một boss sau màn rất thần bí.】

“Được.” Ta nói.

“Ta cũng đi.” Lý Yến Cảnh vừa dứt lời, thanh mai của hắn, Lâm Sơ Yên, đã xách váy chạy tới.

“Ta cũng đi.”

Nàng ta kéo tay Thẩm Tễ làm nũng:

“Biểu ca, huynh dẫn muội đi đi mà.”

Thẩm Tễ bất đắc dĩ thở dài: “Được.”

Trời hơi sáng.

Thẩm Tễ chỉnh hợp binh mã, chuẩn bị xuất phát.

Đi mấy ngày.

Đến một vùng trũng có nguồn nước, Thẩm Tễ ra lệnh cho quân đội dựng trại nghỉ ngơi.

Gió đêm đầu xuân mang theo khí lạnh rét buốt.

Lâm Sơ Yên cởi áo choàng đưa cho Lý Yến Cảnh:

“Thái t.ử điện hạ, đêm xuống sương nặng, ngài mau khoác vào, đừng để nhiễm lạnh.”

Lý Yến Cảnh ngồi bên đống lửa, chăm chú nhìn ta nướng màn thầu, đôi mắt đào hoa xinh đẹp không chớp lấy một cái.

“Lý Yến Cảnh!” Lâm Sơ Yên tức đến mức gọi thẳng tên hắn.

Lý Yến Cảnh cuối cùng cũng phân tâm liếc nhìn áo choàng:

“Nam nữ khác biệt, khoác y phục của nàng thì còn ra thể thống gì. Nàng lấy về đi.”

Ta liếc áo choàng trên người mình, thứ vừa rồi hắn khoác cho ta. Thấy ta muốn cởi ra, hắn lập tức ấn vai ta lại:

“Đêm xuống sương nặng, nàng mau khoác vào, đừng để nhiễm lạnh.”

【Phục Thái t.ử thật. Đối với nữ chính thì mãi là dáng vẻ nam nhân thẳng như khúc gỗ không hiểu gì. Đối với Khương Thập An lại ngoan như ch.ó.】

【Chỉ cần thấy Khương Thập An, mắt lập tức sáng lên, trong mắt tràn đầy vui mừng và thiên vị rõ rành rành.】

【Còn cực kỳ hai mặt.】

【Ghét hắn thật.】

【Hu hu, muội bảo bối sắp tức khóc rồi. Bảo bối đừng giận, trong nữ tần, nữ chính chọn ai thì người đó là nam chính. Cùng lắm chúng ta đổi nam chính.】

【Không đổi được đâu. Nữ chính muốn làm Thái t.ử phi. Tuy ban đầu nàng thích Thẩm Tễ, nhưng so với vị trí Thái t.ử phi thì chút thích ấy với Thẩm Tễ cũng chẳng tính là gì.】

【Nếu chẳng tính là gì, vì sao nữ chính lại sợ Thẩm Tễ nhận ra Khương Thập An, sợ đến mức liên tục tìm thích khách g.i.ế.c nàng?】

【Ngươi ngốc à? Tuy không biết Thẩm Tễ và Khương Thập An từng xảy ra chuyện gì, nhưng có thể chắc chắn rằng Thẩm Tễ đối tốt với nữ chính là vì dung mạo nữ chính có vài phần giống Khương Thập An, nên mới luôn bảo vệ, cưng chiều nàng. Một khi Thẩm Tễ thấy dung mạo Khương Thập An, chính chủ xuất hiện, hắn chắc chắn sẽ không đối tốt với nữ chính nữa. Đương nhiên nữ chính phải g.i.ế.c Khương Thập An rồi.】

【Sau này nữ chính làm Thái t.ử phi, về sau làm Hoàng hậu, Thẩm Tễ đều là trợ lực tốt nhất của nữ chính trên triều đường. Đương nhiên phải giữ hắn bên mình.】

【Tuy muội bảo bối có tâm cơ, nhưng ta thích. Ta là fan nữ chính, nữ chính làm gì ta cũng ủng hộ.】

Ta phớt lờ những hàng chữ chuyển động, chuẩn bị tháo khăn che mặt để ăn màn thầu.

Thẩm Tễ đi ngang qua.

Lâm Sơ Yên hoảng hốt kéo ta vào xe ngựa của nàng ta.

Nàng ta vội vàng kéo rèm che kín, quay đầu nghiêm giọng với ta:

“Mấy ngày đi đường này, lúc ăn cơm thì vào xe ngựa của ta mà ăn.”

“Nếu ngươi dám tháo khăn che mặt lộ mặt ra, bổn tiểu thư có một trăm cách g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi.”

【Nữ chính bảo bối vẫn suy nghĩ cho đại cục quá. Nếu không phải Thẩm Tễ còn cần lợi dụng Khương Thập An tìm vị trí Thính Vũ Lâu và tin tức Lâu chủ, nữ chính đã sớm để thích khách ẩn nấp xung quanh ra tay g.i.ế.c Khương Thập An rồi.】

【Không sao, cứ để Khương Thập An sống tạm thêm vài ngày. Chỉ cần đến Thính Vũ Lâu, lại khai ra Lâu chủ là ai, nàng ta cũng không còn giá trị lợi dụng nữa.】

【Lần này nữ chính tìm thích khách là tốn số tiền lớn chọn từ Cẩm y vệ, ai nấy thân thủ đỉnh cao, tuyệt đối có thể g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Thập An.】

Chương 6 - Thái Tử Vừa Gặp Đã Muốn Cưới Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia