8

"Để vi sư chuộc lỗi, sư đồ chúng ta nợ nàng ấy quá nhiều..."

Mộ Chiêu và Liễu Thành cũng hùa theo giúp Lăng Dao lên tiếng:

"Sư tỷ, tiên căn của Lăng Dao sư muội vì tỷ mới hủy, tỷ bồi thường cho muội ấy là lẽ đương nhiên!"

"Sơ Vân sư muội, trước đây muội kiêu ngạo hống hách cũng thôi đi, nhưng lần này quá phận rồi. Mau xin lỗi sư muội, rồi tự đào tiên căn ra cầu muội ấy tha thứ!"

Dù kịch bản này do ta một tay thúc đẩy để vạch trần bộ mặt thật của bọn họ, nhưng nghe những lời này, ta vẫn thấy ghê tởm vô cùng. Lăng Dao dù thoi thóp cũng không quên diễn trò: "Sư tỷ... không ngờ tỷ... lại độc ác như vậy... Giờ muội thành phế nhân rồi... tỷ vừa lòng chưa?"

Ta lập tức rút Thái Tuế Kiếm. Sát khí hung thần chấn động làm rách nát cả bộ pháp y mà Lý Thanh Loan đã tặng. Ta cười lạnh: "Muốn đào tiên căn của ta? Các người không có bản lĩnh đó đâu!"

Đám người vừa rồi còn hùng hổ giờ liền kinh biến sắc mặt khi thấy ta rút kiếm:

"A! Sư tỷ rút Thái Tuế Kiếm ra rồi!"

"Sư muội! Muội điên rồi sao? Muội định hại c.h.ế.t tất cả chúng ta à?"

"Nghịch đồ!!!!"

Lúc này chẳng ai còn màng đến sư muội đang hấp hối nữa. Bọn họ chỉ lo sợ Thái Tuế Kiếm sẽ tiêu diệt cả tông môn. Nhưng đây chính là khoảnh khắc ta chờ đợi: Sự sụp đổ của các nam chính!

Dưới tác động của hung hồn Thái Tuế, mắt ta chuyển sang màu đỏ rực, trán hiện hoa văn rực cháy. Ta và thanh kiếm hòa làm một, thực lực tăng vọt đạt đến cảnh giới "Người Kiếm Hợp Nhất". Cả sư huynh, sư đệ và sư tôn liên thủ cũng không đ.á.n.h lại ta. Ta chỉ dùng một chiêu đã chấn gãy bội kiếm của Liễu Thành. Nhìn thanh kiếm gãy, ta ngửa mặt cười dài: "Cảm giác có hào quang nữ chính thật là sảng khoái!"

Sự việc náo loạn đến mức này, Kiếm tông không còn chỗ cho ta nữa. Nhưng trước khi đi, ta vẫn phải để lại "món quà" cho Lăng Dao: "Lăng Dao, thấy chưa? Kiếm tông thành ra thế này đều do muội cả. Muội là tội nhân thiên cổ, nếu là ta, ta đã lấy cái c.h.ế.t tạ tội chứ không mặt dày sống tiếp!"

Sau đó, ta đoạn tuyệt tình sư đồ với Lý Thanh Loan, vung kiếm phá hủy vô số đình đài lầu các rồi rời đi. Lý Thanh Loan đuổi theo trong giận dữ, nhưng ta đã kích hoạt "Hệ thống miễn thương bằng cách c.ắ.n hạt dưa".

Thế là một cảnh tượng kỳ quặc diễn ra: ta vừa bay vừa c.ắ.n hạt dưa rôm rốp, bỏ xa Lý Thanh Loan đang đuổi theo phía sau. "Sư tôn, rôm rốp! Đuổi theo đi chứ! Rôm rốp rôm rốp!"

Kể từ đó, ta trở thành kẻ bị ruồng bỏ của Kiếm tông, bị cả chính đạo truy sát vì cho rằng ta đã đọa ma. Ngay cả Ma tôn cũng muốn lôi kéo ta, nhưng ta đ.á.n.h cả chính đạo lẫn ma đạo, gặp ai đ.á.n.h nấy. Mỗi khi gặp nguy hiểm, ta lại c.ắ.n hạt dưa để kích hoạt chế độ vô địch và khống chế kẻ địch.

Giới tu tiên sợ hãi "vũ khí" của ta đến mức phát động phong trào tiêu hủy hạt dưa trên toàn thế giới. Nhưng hạt dưa là thứ dễ sinh sôi, làm sao tiêu diệt hết được? Cuối cùng, bọn họ đành chọn cách... lờ ta đi vì không đ.á.n.h lại cũng chẳng bắt được.

Ta tìm một nơi ẩn cư và phát hiện ra bí mật về thân thế của nguyên chủ: Nàng vốn là một phần tàn hồn của hung thần Thái Tuế chuyển thế. Đó là lý do tại sao chỉ có nàng mới vỗ về được thanh kiếm này. Giờ đây, mỗi tối khi ta đi ngủ, tàn hồn hung thần sẽ hiện ra trong hình dáng một nam t.ử cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, quấn quýt bên cạnh ta như một chú ch.ó nhỏ trung thành.

Ta vuốt ve những múi cơ săn chắc của hắn, mỉm cười: "Tốt lắm! Cuối cùng cũng được thưởng thức 'cơm tiên' (mỹ nam) rồi!"

(Hoàn)