Lục Cận Sâm khựng người lại.

Hắn nhìn chằm chằm vào bức thư trong tay, nhanh ch.óng dùng một tay xé mở, lướt nhanh qua từng dòng chữ cứng cáp, dứt khoát đầy sắc bén từ chối thẳng thừng phủ Định Viễn Hầu do chính tay ta viết.

Ngọn lửa giận dữ, u uất trong mắt hắn nháy mắt hạ hỏa, biến mất không còn một tăm hơi.

Thay vào đó là một sự ngỡ ngàng tột độ, rồi nhanh ch.óng chuyển hóa thành một niềm vui sướng điên cuồng, rực rỡ không thể che giấu.

Hắn vứt phăng bức thư sang một bên bờ hồ, cúi xuống nhìn ta, ánh mắt dịu dàng, trìu mến đến mức có thể tan chảy thành nước suối.

"Dao Khanh... nàng thực sự không muốn gả cho hắn?"

"Ta gả cho hắn làm gì chứ? Để ngày ngày xem hắn và Thẩm Duy Nguyệt diễn trò trước mặt ta sao? Ta đâu có ngu." Ta liếc hắn một cái đầy khinh bỉ.

Lục Cận Sâm bỗng nhiên bật cười thành tiếng, tiếng cười trầm thấp, quyến rũ vang vọng khắp gian phòng tắm rộng lớn.

Hắn một lần nữa cúi xuống, nhưng lần này nụ hôn không còn thô bạo, điên cuồng như trước nữa, mà vô cùng nâng niu, triền miên và đầy sủng ái.

Hắn ngậm lấy đôi môi ta, mút mát nhẹ nhàng như đang thưởng thức một món điểm tâm ngon lành nhất trần đời, bàn tay to lớn luồn vào dưới dòng nước ấm áp, nâng niu toàn bộ cơ thể ta lên, để ta ngồi hẳn lên đùi hắn.

Hơi nước bốc lên mờ mịt, bao phủ lấy hai thân ảnh đang quấn quýt lấy nhau không rời trong hồ suối nước nóng.

Ta bị hắn hôn đến mức toàn thân nhũn ra như nước, chỉ biết bám c.h.ặ.t vào bờ vai rộng lớn, săn chắc của hắn để không bị chìm xuống, nhỏ giọng cầu xin: "Cận Sâm... đừng... ta mệt rồi..."

Hắn ghé sát tai ta, dùng chất giọng khàn đặc, đầy từ tính và mang theo sự độc chiếm độc đoán:

"Muộn rồi, Dao Khanh. Hôm nay nàng trêu chọc bản vương thế nào, thì phải bồi thường cho bản vương thế nấy."

Đêm nay ở biệt viện suối nước nóng, sóng nước dập dềnh không ngớt, vang lên những tiếng nước vỗ vào thành đá vô cùng ám muội.

Cho đến khi trời gần rạng sáng, Lục Cận Sâm mới thỏa mãn bế ta lên bờ, dùng một chiếc khăn lông lớn bọc kín cơ thể đầy dấu vết hoan ái của ta lại.

Lúc này, từ phía cửa sau của gian phòng, Lục Linh Lung lén lút ló đầu vào, trên tay ôm một bộ váy áo mới tinh màu đỏ rực rỡ.

Nha đầu kia nhìn thấy ta mệt mỏi nằm trong lòng ca ca mình, liền che miệng cười khúc khích, nháy mắt ra hiệu với ta:

"Tẩu t.ử, muội muội tiếp tế trang phục tới rồi đây!"

"Ca ca, huynh nhẹ tay chút chứ, đừng làm tẩu t.ử ngày mai không đi bộ được, muội biết ăn nói thế nào với Thẩm phủ đây?"

Lục Cận Sâm lạnh lùng liếc nhìn muội muội mình một cái, khiến Lục Linh Lung rụt cổ, vội vàng đặt quần áo xuống rồi co giò chạy biến.

Ta rúc đầu vào n.g.ự.c hắn, khẽ mỉm cười.

Trò chơi này, xem ra ta thắng chắc rồi.

Sáng hôm sau.

Tin tức Thẩm Dao Khanh ta công khai từ hôn với Định Viễn Hầu phủ nổ tung khắp Kinh Thành.

Bức thư từ chối thẳng thừng, chê bai Lục Lập Viễn "bất tài vô dụng, không xứng làm phu quân" được dán ngay đầu phố chính.

Thể diện của Hầu phủ nháy mắt rơi rụng sạch sẽ.

Lục Lập Viễn tức đến mức hộc má u ngay tại triều đường, thề sẽ khiến ta phải quỳ gối cầu xin hắn.

Tại Thẩm phủ.

Cha ta tức giận đập nát ba bộ chén trà bằng sứ thượng hạng trân quý nhất.

"Nghịch t.ử! Đứa con gái hư hỏng, từ nông thôn lên đúng là không dạy dỗ được!"

"Mày có biết mày vừa đắc tội với ai không?"

Mẫu thân ta và Thẩm Duy Nguyệt ngồi một bên, vừa khóc lóc vừa liên tục đổ thêm dầu vào lửa.

"Lập Viễn thế t.ử tốt như vậy, nâng niu nó như ngọc như ngà, vậy mà nó lại dám sỉ nhục người ta trước mặt bàn dân thiên hạ."

"Bây giờ Định Viễn Hầu phủ đang tạo áp lực lên triều đình, muốn cha con phải bãi quan, Thẩm gia chúng ta sắp bị nó hại chế t rồi!"

Thẩm Duy Nguyệt lau nước mắt, ánh mắt lóe lên sự ác ý tột cùng:

"Tỷ tỷ sống ở nông thôn lâu năm, tính tình hoang dã không biết nặng nhẹ, chỉ quen dùng bạo lực."

"Chi bằng cha cứ bắt tỷ ấy quỳ trước cửa Hầu phủ ba ngày ba đêm để tạ tội đi ạ."

"Nếu không, cơn thịnh nộ của Hầu phủ làm sao có thể nguôi ngoai?"

Ta thong thả bước vào sảnh chính.

Trên người vẫn mặc bộ váy lụa màu đỏ rực rỡ do Lục Linh Lung chuẩn bị từ đêm qua.

Thần thái của ta hồng hào, thắt lưng có chút mỏi sau một đêm ở suối nước nóng, nhưng đôi mắt thì sáng quắc.

"Muốn ta quỳ tạ tội?" Ta khẽ cười thành tiếng, âm thanh lười biếng vang lên.

"Thẩm Duy Nguyệt, muội có gan thì bảo Lục Lập Viễn tự mình đến đây mà nói trước mặt ta."

Cha ta chỉ tay vào mặt ta, ngón tay run rẩy dữ dội:

"Mày còn dám cứng miệng! Hôm nay ta không dùng gia pháp đ.á.n.h chế t đứa con bất hiếu này, ta không làm người!"

"Gia đinh đâu? Mang gậy gộc lên đây cho ta!"

Gia đinh lập tức vây quanh sảnh chính, cầm theo những thanh gậy gỗ mun to tướng.

Thẩm Duy Nguyệt nhìn ta, nụ cười trên môi cô ta không giấu nổi sự đắc ý tột cùng.

Đúng lúc này, tiếng pháo nổ vang trời từ ngoài cổng chính bất ngờ vọng vào, cắt ngang bầu không khí căng thẳng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếp theo đó là tiếng thông báo dõng dạc, chấn động cả khu phố của vị thái giám tổng quản đương triều:

"Thánh chỉ giá đáo! Túc Vương gia giá đáo!"

Cha ta nghe thấy ba chữ "Túc Vương gia", chân rụt lại, suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống đất.

Gậy gộc trên tay đám gia đinh rơi loảng xoảng xuống sàn gạch.

Cả nhà họ Thẩm hoảng loạn, vội vàng chạy ra sân trước, quỳ rạp xuống nền đất lạnh lẽo đón tiếp.

Lục Cận Sâm vận một bộ triều phục màu đen thêu rồng vàng bốn móng, khí chất vương giả, lạnh lùng bức người bước vào.

Hắn không đi một mình.

Đi sau hắn là đoàn người khiêng sính lễ dài dằng dặc, đỏ rực cả con phố, nhìn mãi không thấy điểm cuối.

Vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc thượng hạng lấp lánh dưới ánh mặt trời Kinh Thành.

10 - Thẩm Dao Khanh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia