Ai nấy đều có danh phận.

Họa viện cung phụng.

Kỳ cục đãi chiếu.

Nhạc phủ thanh khách.

Không một ai mang danh nam sủng.

Thế nhưng… ai cũng hiểu họ là hạng người nào.

Như vậy mới gọi là thể diện.

Thái hậu thích thể diện.

Bùi Hành thích thể diện.

Cả triều văn võ cũng cần thể diện.

Vậy thì… mọi người cùng nhau giữ thể diện.

Chỉ có ta là thực tế nhất.

Ta chỉ thích nhìn Bùi Hành không được như ý.

Có lần, Thái hậu giữ ta lại uống trà, mỉm cười hỏi:

"Ngươi không sợ người đời nói mình ghen tuông sao?"

"Tự tay đưa phu quân vào cung, lại còn đưa người mới đến chia bớt ân sủng của hắn."

Ta suy nghĩ một lát rồi đáp:

"Trước đây người đời cũng từng nói thần phụ trèo cao gả vào Bùi gia."

"Nói thần phụ là nữ nhi nhà buôn, không hiểu quy củ."

"Nói thần phụ không xứng với Bùi Hành."

"Đủ thấy… miệng lưỡi người đời vốn cũng chẳng đáng tin."

Thái hậu bật cười.

Ta tiếp tục:

"Thần phụ chỉ biết nương nương đối xử tốt với thần phụ."

"Thần phụ tự nhiên phải thay nương nương phân ưu."

"Bùi Hành trước đây vốn quá thích độc chiếm mọi điều tốt đẹp."

"Thần phụ chỉ sợ tật cũ của hắn tái phát… đến cả ân sủng của nương nương cũng muốn một mình chiếm hết."

Thái hậu cười đến mức chén trà trong tay cũng khẽ rung lên.

"Ngươi đúng là biết ghi thù."

Ta thản nhiên đáp:

"Thần phụ chỉ là trí nhớ tốt."

Thái hậu nhìn ta trong mắt hiện lên vài phần tán thưởng.

"Thẩm Đường."

"Ngươi thú vị hơn Bùi Hành nhiều."

Ta lập tức đáp:

"Nương nương quá khen."

"Thần phụ đâu dám so với Bùi thị quân."

"Bùi thị quân thanh đạm như cúc."

"Còn thần phụ thì đầy mùi tiền bạc."

Thái hậu bật cười thành tiếng.

"Đầy mùi tiền bạc thì tốt."

"Ít nhất… mùi tiền bạc là thật."

Ta vô cùng tán thành.

Thực tế biết bao.

Bạc là thật, nhà cửa là thật, cáo mệnh cũng là thật … cái nào cũng đáng tin hơn nhiều...

So với cái vẻ thanh cao trở mặt còn nhanh hơn lật sách của Bùi Hành.

Sau đó… ta mở một bữa tiệc xuân tại Bùi phủ.

Rất nhiều phu nhân trong kinh thành đều đến.

Trước kia gặp ta… ánh mắt họ luôn mang theo vài phần thương hại hoặc khinh thường.

Giờ gặp lại… ai nấy đều niềm nở vô cùng.

Người khen phủ đệ tao nhã.

Người khen ta quản gia giỏi.

Lại có người hạ thấp giọng hỏi:

"Bùi phu nhân, nghe nói người và Thái hậu nương nương rất hợp ý nhau?"

Ta nâng chén trà, mỉm cười.

"Nương nương nhân hậu khoan dung."

"Chỉ là thương xót ta mà thôi."

Người ấy lập tức nói:

"Phu nhân thông tuệ như vậy chẳng trách nương nương yêu mến."

Nghe những lời ấy… trong lòng ta chẳng gợn mấy sóng.

Ấm lạnh tình người… suốt ba năm ở Bùi gia, ta đã nhìn thấu từ lâu.

Lúc ngươi ở thế yếu ai ai cũng khuyên ngươi nhẫn nhịn.

Lúc ngươi ở thế cao ai ai cũng khen ngươi hiểu chuyện.

Bữa tiệc sắp tan.

Một vị phu nhân bỗng nhắc đến Bùi Hành.

Có lẽ bà ta muốn dò xét ta.

Tay nâng chén trà, nụ cười dịu dàng khác thường.

"Bùi phu nhân giờ một mình quán xuyến cả phủ hẳn là rất vất vả?"

"Bùi đại nhân ở Từ Ninh cung làm thị độc đã lâu."

"E là chẳng mấy khi được về phủ."

Mấy vị phu nhân trên bàn đều đồng loạt nhìn sang ta.

Ta đặt chén trà xuống, mỉm cười.

"Vất vả thì không đến nỗi."

"Phu quân được Thái hậu nương nương coi trọng."

"Đó là phúc của Bùi gia."

"Nương nương nhân từ nhân hậu luôn hết lòng thương yêu bề tôi."

"Đến cả việc nhà trong phủ cũng thay chúng ta tính toán chu toàn."

"Nếu ta còn than khổ… chẳng phải là không biết điều hay sao?"

Nụ cười trên mặt vị phu nhân kia khựng lại.

Ta tiếp tục:

"Hơn nữa..."

"Phu quân vào cung làm thị độc là thay Thái hậu nương nương phân ưu cũng là làm rạng danh Bùi gia."

"Những việc vụn vặt trong phủ đương nhiên nên để người làm thê t.ử như ta lo liệu."

Vị phu nhân kia lại thở dài.

"Bùi phu nhân quả thật rộng lượng."

"Nếu là người khác… phu quân lâu ngày không về ít nhiều cũng phải nhớ mong."

Ta gật đầu.

Giọng hết sức chân thành.

"Đương nhiên là nhớ."

Sắc mặt mọi người lập tức trở nên kỳ lạ.

Ta nói tiếp:

"Cho nên ngày nào ta cũng mong phu quân trong cung mọi sự đều thuận lợi."

"Thái hậu nương nương phượng nghi đoan trang khoan hậu sáng suốt."

"Từ Ninh cung lại là nơi thanh quý nhất thiên hạ."

"Phu quân được hầu bên cạnh nương nương, làm thị độc, hiệu đính kinh thư."

"Đó là thể diện tu từ mấy đời mới có."

"Ta là thê t.ử của chàng sao có thể không vui thay chàng được?"

Có người đang nâng chén trà bàn tay bỗng khựng lại.

Nụ cười trên mặt vị phu nhân kia cũng đã cứng đờ.

Ta làm như không nhìn thấy, tiếp tục nói:

"Huống hồ..."

"Nương nương tuy ở sâu trong Từ Ninh cung."

"Vẫn luôn nhớ đến tài học của các văn thần trong triều."

"Sẵn lòng cho phu quân cơ hội như vậy đủ thấy nương nương yêu quý nhân tài, coi trọng người có tài."

"Tấm lòng ấy… đâu phải người thường có thể sánh."

"Bùi gia trên dưới cảm tạ ân tình ấy còn chẳng kịp sao dám có nửa lời oán trách?"

Cả bàn tiệc hoàn toàn im lặng.

Ta nâng chén trà chậm rãi nhấp một ngụm rồi mỉm cười.

"Chư vị không cần lo lắng cho ta."

"Phu quân có thể diện của phu quân."

"Ta cũng có bổn phận của ta."

"Chỉ cần khiến Thái hậu nương nương hài lòng."

"Chỉ cần hậu trạch Bùi gia được yên ổn."

"Đó đã là phúc lớn nhất của người chính thê như ta."

Nói xong câu ấ không còn ai dám hỏi thêm.

Hỏi nữa thì khác nào nghi ngờ sự sắp đặt của Thái hậu nương nương.

Mà bọn họ không có lá gan ấy.

Sau khi tiệc xuân kết thúc, ta đứng dưới hành lang tiễn khách.

Ánh mặt trời rọi lên tấm biển mới thay của Bùi phủ sáng đến ch.ói mắt.

Ta bỗng nhớ lại… ba năm trước, lần đầu tiên mình bước chân vào Bùi phủ.

Khi ấy… ta ngồi trong kiệu hoa, trong lòng đầy thấp thỏm, cũng từng thật lòng mong cuộc sống sau này sẽ yên ổn.

Đáng tiếc… Bùi Hành không xứng mà mẹ chồng cũng không xứng.

Bọn họ coi sự nhẫn nhịn của ta là yếu đuối, coi của hồi môn của ta là điều đương nhiên.

Từng chút một… bịt kín mọi đường lui của ta.

Giờ thì tốt rồi.

Bùi Hành trở thành vị thị độc thanh nhã, thể diện nhất bên cạnh Thái hậu ở Từ Ninh cung.

Mẹ chồng mỗi ngày đều mắng ta trong tiểu viện phía tây thành.

Thế nhưng… đến cả đôi sư t.ử đá trước cổng Bùi phủ bà cũng chẳng còn được chạm vào.

Còn ta thì ngồi trong chính sảnh Bùi phủ lật sổ sách, uống trà nóng.

Trước đây ta từng nghĩ.

Chỉ cần rời khỏi Bùi gia… là coi như thắng.

Sau này mới hiểu.

Biến Bùi gia thành Bùi gia của ta mới là thống khoái nhất.

Nha hoàn bước đến bên cạnh ta, nhỏ giọng nói:

"Phu nhân."

"Trong cung lại ban thưởng nữa rồi."

Ta khẽ nhướng mày.

"Lần này là gì?"

"Thái hậu nương nương ban hai rương ngọc trai Nam Hải."

"Cùng một bức đề từ do chính tay người viết."

"Viết gì?"

Nha hoàn mở cuộn trục ra.

Bên trên là bốn chữ.

Nét b.út mạnh mẽ, cứng cáp.

TUỆ NHÃN THỨC NHÂN (Có mắt nhìn người)

Ta nhìn bốn chữ ấy.

Rất lâu sau… cuối cùng cũng không nhịn được cười.

Lời này của Thái hậu nương nương… đề thật tuyệt.

Năm xưa ta tinh mắt nhìn người nhìn rõ Bùi Hành rốt cuộc là hạng người gì.

Ngày nay… Thái hậu cũng tinh mắt nhìn người, nhìn ra Bùi Hành không thể để một mình độc sủng.

Còn Bùi Hành… có lẽ cũng xem như biết nhìn người.

Dù sao năm đó… hắn chọn ta là muốn dùng của hồi môn của ta trải đường thanh cao cho mình.

Chỉ tiếc… cuối con đường ấy chưa chắc đã là triều đường, mà cũng có thể… Là Từ Ninh cung.

Toàn văn hoàn.

Chương 8 - Thẩm Đường - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia