Hệ thống: "Ký chủ, Yến Lan Thanh không tồn tại trong thiết lập nguyên tác, là biến số nằm ngoài cốt truyện, muốn sửa đổi nội dung hiện tại, cần tiêu tốn gấp đôi số lần sửa chữ và điểm tích lũy."

Tang Khanh Khanh suýt nữa thì nhồi m.á.u cơ tim, Yến Lan Thanh đắt thế cơ à? Có nhầm không vậy!

Gấp đôi số lần và điểm tích lũy, cô ta phải làm bao nhiêu nhiệm vụ mới bù lại được?!

"Xác nhận." Trái tim Tang Khanh Khanh đang rỉ m.á.u: "Sửa thêm một đoạn nữa, để tất cả khách mời tối nay ngủ chung một chỗ."

Hệ thống: "... Rõ."

Cứ nhất quyết phải vì đĩa giấm này mà gói cả cái sủi cảo sao?

Nhìn đến đây, Ngư Thính Đường thầm nghĩ có chuyện gì to tát đâu, mà phải dùng đến combo sửa chữ liên hoàn?

Nữ chính bây giờ đúng là phá gia chi t.ử, kiếm được chút điểm tích lũy toàn phung phí vào mấy chuyện nhỏ nhặt vô nghĩa này.

Nếu Dụ Chấp vào phòng cô, thế chẳng phải giống như con lợn chờ làm thịt, chạy cũng không có chỗ mà chạy sao?

Cho nên mới nói, tiêu dùng vượt mức là không được.

Ngư Thính Đường lắc đầu, quay về phòng.

Đợi đến khi Dụ Chấp đến gõ cửa, cô mới phát hiện ra mình vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.

Cậu ta thế mà lại mặc một chiếc áo sơ mi trắng nửa kín nửa hở đi tới.

Ánh sáng mờ ảo ngoài hành lang chiếu vào, cảm giác ôm tỳ bà che nửa mặt liền hiện ra.

Cậu ta còn cố ý chải chuốt lại tóc tai, bưng một ly sữa ấm, đôi mắt màu nâu nhạt nghiêm túc nhìn người ta, phảng phất như có thể khiến người ta c.h.ế.t đuối trong đó.

Cái dáng vẻ này.

Cái ánh mắt này.

Cái đêm hôm khuya khoắt này.

Ngư Thính Đường nhìn thấy tư thế này, liên tưởng đến bộ anime thuần tình hồi nhỏ xem cùng sư huynh.

Cô lập tức giác ngộ: "Cậu tìm tôi để bán m.ô.n.g à?"

Dụ Chấp:?

Dụ Chấp:!!!

"Khụ khụ khụ!!" Dụ Chấp ho đến mức mặt đỏ bừng, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.

Đây là lời mà một nữ minh tinh như cô có thể nói ra khỏi miệng sao?

Cô là nữ lưu manh phải không!?

"Không đúng, tôi là nữ." Ngư Thính Đường mới nhớ ra, chuyển sang hỏi: "Vậy cậu đến tìm tôi để mua bán anh em à?"

"... Cô Ngư không phải như cô nghĩ đâu."

Dụ Chấp ngó trái ngó phải sợ cuộc đối thoại vừa rồi bị người khác nghe thấy, đè thấp giọng: "Tôi thấy hôm nay cô có vẻ rất mệt, nên hâm nóng cho cô ly sữa, uống trước khi ngủ cho dễ ngủ."

"Vậy cậu có biết trước khi cậu đến tôi đang làm gì không?" Ngư Thính Đường nhìn cậu ta với vẻ mặt khó nói nên lời.

Dụ Chấp không hiểu: "Làm gì?"

"Tôi đang ngủ."

"..."

"Còn nữa," Ngư Thính Đường nhìn chằm chằm chiếc áo sơ mi nửa trong suốt của cậu ta, một tay chống khung cửa, đỡ trán cười khổ nói: "Sao cậu lại mặc quần áo của Pinru? Cậu thật lẳng lơ đó."

Dụ Chấp:?

Lúc này, đèn cảm ứng ngoài hành lang đột nhiên tắt.

Dụ Chấp nhíu mày ngẩng đầu lên, dậm dậm chân không thấy đèn sáng.

Ngư Thính Đường tốt bụng nhắc nhở cậu ta: "Cái đèn cảm ứng này hơi phản nghịch, cậu phải hét lên mới có tác dụng."

Dụ Chấp bán tín bán nghi: "Mở đèn —— sáng đèn —— hô —— ha!"

Đèn sáng rồi, Dụ Chấp lại cúi đầu xuống, cố gắng kiềm chế cảm xúc: "Cô Ngư, trải qua buổi hẹn hò chiều nay, cô có điểm nào muốn tìm hiểu về tôi không?"

"Đương nhiên là có rồi." Ngư Thính Đường thản nhiên nói: "Xem v.ú?"

Dụ Chấp:???

"Ngoài cái này ra thì sao?"

"Sờ v.ú?"

"... Trong đầu cô ngoài v.ú với m.ô.n.g ra không còn thứ gì khác sao?!" Dụ Chấp không nhịn được phá công: "Ngoài m.ô.n.g và v.ú ra cô không thể nói chút gì khác sao?"

Ngư Thính Đường suy nghĩ một chút, cười hì hì: "Xem cơ bụng?"

Đúng lúc ngọn đèn hành lang vừa tắt rất hợp với tâm trạng xám xịt của Dụ Chấp lúc này.

Cậu ta sống không còn gì luyến tiếc: "Hô —— ha!"

Ánh đèn sáng lên.

Ngư Thính Đường nhìn sắc mặt cậu ta lúc xanh lúc đen, cuối cùng miễn cưỡng khôi phục lại bình thường, trong lòng không ngừng lắc đầu.

Tố chất tâm lý không được tốt lắm.

"Cô Ngư, họ của hai chúng ta đọc lên giống nhau, cũng là một loại duyên phận đấy." Dụ Chấp nặn ra một nụ cười: "Tôi có thể vào trong không?"

"Vào đồn cảnh sát à?" Ngư Thính Đường xắn tay áo lên: "Nếu cậu muốn, không phải tôi không thể thành toàn cho cậu."

"... Ý tôi là vào phòng cô."

"Thế thì không được, cậu lại không cho xem v.ú."

Dụ Chấp nhịn xúc động muốn thổ huyết: "Tôi có chuyện rất quan trọng muốn nói chuyện với cô, đứng đây không tiện lắm."

"Vậy cậu đi giải quyết cho tiện xong rồi hẵng đến."

Dụ Chấp dường như không thể nhịn được nữa, hoặc là do Tang Khanh Khanh sửa chữ đã có hiệu lực, cậu ta không nói hai lời liền lao tới như một con trâu điên.

Ngư Thính Đường dứt khoát né sang một bên, hai giây sau nghe thấy trong phòng vang lên một tiếng "rầm" thật lớn.

Quay đầu nhìn lại, được lắm.

Dụ Chấp sống sờ sờ đ.â.m thủng bức tường phòng cô thành một cái lỗ hình người.

Đèn, lại tắt.

Ngư Thính Đường thuận miệng đ.á.n.h thức: "Hô ~ ha! Hô ~ ha!"

"Là ai ~ đưa em đến bên tôi ~" Phía sau truyền đến giọng hát u oán.

Ngư Thính Đường quay đầu lại, nhìn thấy Yến Lan Thanh mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa đang tựa lưng vào tường, hai tay khoanh trước n.g.ự.c.

"Cô Ngư, muộn thế này rồi cô còn chưa ngủ, là đang kích nổ một quả b.o.m hạt nhân mang tên Shariwa trong phòng sao?"

"Anh hỏi cậu ta đi." Ngư Thính Đường chỉ vào Dụ Chấp đang khảm trên tường: "Cậu ta cứ nằng nặc đòi vào phòng tôi, cản cũng không cản được."

Mặc dù cũng không cản, nhưng cô không ngờ lại là cách vào này.

Tiếp nối Ngư Tê Chu nhập viện, Dụ Chấp cũng được đưa vào bệnh viện.

Fan hâm mộ biết được tin này thì xót xa vô cùng, nghe nói Dụ Chấp xảy ra t.a.i n.ạ.n trong phòng Ngư Thính Đường, lập tức bắt đầu thuyết âm mưu.

: Ngư Thính Đường không phải là nhắm trúng Dụ nhãi con nhà chúng ta, muốn quy tắc ngầm với cậu ấy, nên mới nửa đêm nửa hôm gọi cậu ấy vào phòng đấy chứ?

: Khó nói lắm, Giải trí Mạc Ngư và Giải trí Cẩm Lý đang đối đầu, trong tay Ngư Thính Đường không có binh lính nào dùng được, khả năng nhắm trúng Dụ nhãi con là rất lớn.

: Ớn lạnh, giới giải trí thật hôi thối.

: Tôi cười rồi, ý cô là Ngư Hoàng bỏ qua đệ nhất yêu phi chốn hậu cung ỷ đẹp làm càn, câu hồn đoạt phách Yến Lan Thanh không sủng hạnh, lại đi nhắm trúng cây cải trắng nhỏ là ca ca nhà cô sao?

: Mười Dụ Chấp đến cũng đ.á.n.h không lại một Yến quý phi, thật không biết xấu hổ mà c.h.é.m gió.

: Dụ Chấp còn mặc áo nửa trong suốt, mặc thành như vậy đi tìm Ngư Hoàng, ai going ai nhìn là rõ ha.

: Yến quý phi mặc cái này còn chẳng ăn thua, huống hồ là ca ca nhà cô? Hố hố hố.

Trận dư luận này, Yến Lan Thanh đã dùng khuôn mặt của mình sống sờ sờ thay Ngư Thính Đường cản lại phần lớn những nghi ngờ không hay của cư dân mạng.

Một phần còn lại, bị fan của Cá tự mình tiêu hóa hết.

Không ai phát hiện ra, camera trên hành lang đã lặng lẽ bật lên.

Ngư Thính Đường nhìn rác rưởi trong phòng bị người ta khiêng đi, đang chuẩn bị quay lại ngủ tiếp, thì cánh cửa bị một bàn tay thon dài xinh đẹp nhẹ nhàng chặn lại.

"Cô Ngư, vừa rồi cậu ta đang quyến rũ cô sao."

Câu nghi vấn, nhưng giọng điệu lại khẳng định.

Ngư Thính Đường vẻ mặt nghi hoặc: "Không có, mẹ tôi không ở đây, cậu ta không quyến rũ được."

Yến Lan Thanh:?

Anh bật cười thành tiếng: "Cậu ta mặc thành như vậy không phải là muốn quyến rũ bệ hạ, để bệ hạ sủng hạnh cậu ta, rước cậu ta vào cung sao."

Nói rồi, Yến Lan Thanh khẽ hất cằm, trong đôi mắt hồ ly gợn lên một vòng cung mê hoặc lòng người: "Tôi cũng có thể."

Ngư Thính Đường chớp chớp mắt, một câu "có thể cái gì" còn chưa kịp hỏi ra khỏi miệng, hai tay đã bị anh nắm lấy nhẹ nhàng đặt xuống.

Độ cong hơi căng cứng và rắn chắc dưới lòng bàn tay, chậm rãi trở nên mềm mại đến mức gần như có thể lún vào.

Ngư Thính Đường cứ thế không kịp phòng bị bị anh đỡ tay, sờ trọn một vòng.

"Bệ hạ." Yến Lan Thanh rũ mắt xuống, giọng nói trong trẻo trầm thấp ẩn hiện sự khàn khàn, mang theo chút tủi thân: "Tôi luyện tốt hơn cậu ta, có thể đừng sờ của cậu ta không?"

Chương 117: Cậu Thật Lẳng Lơ Đó - Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia