"Ây da, tôi trượt tay rồi." Đường Mật Nhi nhìn sang với ánh mắt vô hại, chớp chớp mắt: "Vất vả cho cô dọn dẹp rồi nha."
Nói xong trực tiếp quay người bỏ đi.
Ngư Thính Đường mặt không cảm xúc đứng đó.
"Đại soái, cô xem tôi mua được đồ tốt gì này?" Giang Hải Lâu hưng phấn từ bên ngoài chạy vào, vừa vặn giẫm một chân lên bột t.h.u.ố.c, trong tay vung vẩy một con d.a.o phay.
Anh ta hoàn toàn không phát hiện ra biểu cảm của Ngư Thính Đường không đúng, giơ d.a.o phay c.h.é.m một nhát lên đầu mình.
Dao phay lập tức cắm phập vào tóc anh ta, trên trán chảy xuống chất lỏng màu đỏ tươi.
Giang Hải Lâu làm mặt quỷ: "Đại soái cô xem, như vậy đi dọa người có phải là bao c.h.ế.t không?"
Nói xong, anh ta nhìn thấy phía sau Đại soái bốc lên ngọn lửa đen cao hai mét.
Ngư Thính Đường vẻ mặt hiền từ: "Khỉ đột, anh đi dọa người như vậy có bao c.h.ế.t không thì tôi không biết."
"Nhưng cái chân ch.ó của anh mà không nhấc ra, là bao gặp Diêm Vương đấy."
Giang Hải Lâu:!!!
Sau một tiếng động lớn, con khỉ đột đầu sưng cục to ngã lăn ra đất, nghi là đã hôn mê.
Ngư Thính Đường dọn dẹp xong tàn cuộc trên mặt đất, để phần bột t.h.u.ố.c bị bẩn sang một bên, "cạch cạch cạch" nghiền mẻ mới.
Lần này chỉ mất mười phút.
[Ngư Thính Đường có phải tính toán quá rồi không, chỉ là một đống bột phấn thôi mà, làm gì mà dữ thế.]
[Nếu đây là bột phấn bình thường, Ngư Hoàng có thể ở đây nghiền suốt một tiếng đồng hồ sao? Đường Mật Nhi không thèm nói một câu xin lỗi nào cố tình làm người ta buồn nôn đấy à?]
[Có thể trách Mật Nhi nhà chúng tôi sao, ai bảo Ngư Thính Đường không cất kỹ?]
[Sếp thế nào thì dẫn dắt nghệ sĩ thế nấy, Dụ Chấp lẳng lơ, Đường Mật phát bệnh, còn cả đám fan các người nữa, phát điên.]
[Phá án rồi, hóa ra mấy loại bột t.h.u.ố.c này Ngư Hoàng nghiền cho Ngư Cháo Cháo.]
Trong bệnh viện.
Bản thân Ngư Cháo Cháo lại ấp a ấp úng: "Vết thương của em cũng đâu nghiêm trọng lắm, đâu cần chị đặc biệt nghiền bột t.h.u.ố.c cho em, phí sức..."
"Không cần thì đưa đây." Ngư Thính Đường dứt khoát đưa tay ra.
Ngư Tê Chu vội vàng ôm c.h.ặ.t cái lọ: "Không được! Chị đã cho em rồi!"
"Làm bộ làm tịch." Ngư Thính Đường vẻ mặt ghét bỏ: "Thuốc này một ngày bôi ba lần lên vết thương, nhanh khỏi mà không để lại sẹo."
"Chị còn biết chế t.h.u.ố.c à? Lấy phương t.h.u.ố.c ở đâu ra thế?"
"Dưới lòng đất có một người tên là Cơ Hoãn cho."
Cơ Hoãn?
Ngư Tê Chu ngẩn người, bật cười thành tiếng: "Ngư Đường Đường có phải chị thấy em ở bệnh viện chán quá nên cố tình kể chuyện cười chọc em vui không? Đó chẳng phải là Biển Thước sao?"
Đó đều là người cổ đại từ bao nhiêu năm trước rồi, sao có thể còn sống... Khoan đã.
Chị ấy vừa nói ở đâu? Dưới lòng đất??
Sau lưng Ngư Tê Chu bỗng nhiên lạnh toát.
Là do anh ta nghĩ nhiều rồi phải không?
Ngư Thính Đường mới không rảnh để đùa với anh ta, đưa bột t.h.u.ố.c xong là chuẩn bị về nhà nấm.
"Ây, đợi đã." Ngư Tê Chu gọi cô lại: "Mấy loại thảo d.ư.ợ.c lần trước em hái chị đã dùng chưa? Có hiệu quả không?"
"Bây giờ chị lại không hộc m.á.u, ăn cái thứ đó làm gì?" Ngư Thính Đường nửa người đã ở ngoài cửa: "Đợi lúc nào hộc m.á.u rồi hẵng ăn."
Nói xong đóng cửa phòng bệnh lại, nhốt luôn câu "Đợi chị hộc m.á.u rồi mới ăn còn kịp không" của Ngư Tê Chu ở bên trong.
Ngư Thính Đường từ nhỏ đã không thích uống t.h.u.ố.c.
Hồi nhỏ là anh cả anh hai luân phiên dỗ dành, nghĩ đủ mọi cách đút, mới miễn cưỡng uống được vài ngụm.
Sau này người đuổi theo cô khắp núi đồi để đút t.h.u.ố.c trở thành sư huynh.
Từ khi đi giao đồ ăn, tố chất cơ thể cô tăng lên, chưa từng phải uống t.h.u.ố.c nữa.
Bây giờ so với việc có hộc m.á.u hay không, cô còn có việc khẩn cấp hơn phải làm.
Trong căn nhà nấm lớn, các khách mời khác đang ăn tối.
Đường Mật Nhi và Tang Khanh Khanh nói chuyện làm đổ bột t.h.u.ố.c, phàn nàn: "Cô không biết lúc đó ánh mắt cô ta đáng sợ thế nào đâu, chỉ là một đống rác thôi mà, có cần thiết không? Thảo nào trên mạng có nhiều người c.h.ử.i cô ta như vậy."
"Cô không có việc gì đi trêu chọc cô ta làm gì?" Tang Khanh Khanh khẽ nhíu mày.
Cô ta đã bảo Dụ Chấp đi giải quyết Ngư Thính Đường rồi, Đường Mật Nhi còn vẽ rắn thêm chân.
Cô ta lại không phải là đối thủ của Ngư Thính Đường.
"Tôi đâu có nha." Đường Mật Nhi lộ ra biểu cảm vô hại: "Chỉ là không cẩn thận trượt tay ——"
"Ào ào!!"
Một xô m.á.u gà tạt thẳng vào đầu Đường Mật Nhi.
Tang Khanh Khanh và Kỳ Vọng ngồi bên cạnh cô ta cũng không thoát khỏi tai ương.
Màn kịch đột ngột này dọa tất cả mọi người sợ hãi đứng bật dậy, ánh mắt kinh hoàng nhìn về phía Ngư Thính Đường đang xách xô bước vào.
"A!!" Mắt Đường Mật Nhi bị m.á.u gà làm mờ, ngửi thấy mùi này liên tục buồn nôn: "Cái thứ gì thế này... buồn nôn quá!"
Tang Khanh Khanh khó chịu muốn c.h.ế.t: "Thính Đường cô điên rồi sao? Tại sao lại tạt m.á.u đầy người chúng tôi?!"
"Sao có thể chứ." Ngư Thính Đường cười không hở răng: "Tôi chỉ là không ~ cẩn ~ thận ~ trượt ~ tay ~ thôi ~ mà ~"
Kỳ Vọng lấy chăn quấn cho Tang Khanh Khanh, đôi mắt đen lạnh lùng trừng cô: "Một xô to thế này cô nói trượt tay? Ai tin!?"
Ngư Thính Đường không thèm để ý đến hắn, cười nhìn Đường Mật Nhi: "Thầy Đường chắc có thể hiểu được nhỉ, dù sao tôi cũng chỉ là không ~ cẩn ~ thận ~ thôi ~ mà ~"
Nhưng thế sao có thể giống nhau được?
Cô ta đâu có cố ý!
"Cô Ngư, tâm lý trả thù của cô chưa khỏi quá mạnh rồi đấy? Không phải chỉ là làm đổ một chút bột phấn thôi sao, cô có cần phải tính toán chi li như vậy, còn liên lụy đến người khác..."
"Hôm nay cô còn gọi trà sữa không?" Ngư Thính Đường ngắt lời cô ta.
"Cái gì?"
"Gọi thì tôi muốn một ly Macchiato khoai môn, lấy khoai môn lấy chiato, Đệt, mẹ, mày."
Sắc mặt Đường Mật Nhi trong nháy mắt giống như bảng màu bị lật úp, đặc sắc vô cùng.
"Tại sao cô nói chuyện khó nghe như vậy?!"
"Xem cô hỏi kìa, đương nhiên là vì tôi cố ý rồi, không khó nghe tôi nói ra làm gì?"
"..." Đường Mật Nhi từ khi ra mắt đến nay chưa từng phải chịu sự ấm ức nào như thế này.
Fan của cô ta chắc chắn sẽ không tha cho Ngư Thính Đường!
[Oa chà, giá mà tôi có được sự quyết đoán này của Ngư Hoàng, thì cũng không đến mức ngày nào cũng phải đối mặt với mấy đồng nghiệp buồn nôn mà không có cách nào đ.á.n.h trả rồi.]
[Giang khỉ đột giẫm lên đống bột t.h.u.ố.c đó một cước, bây giờ vẫn đang bị treo trên nóc nhà nấm phơi thành thịt xông khói kìa, Đường Mật Nhi sao dám thế.]
[Mật Nhi là con gái mà, Ngư Thính Đường có cần phải độc ác với cô ấy như vậy không? Một đống bột t.h.u.ố.c rách nát thì có gì ghê gớm!]
[Đụng vào bột t.h.u.ố.c dùng cho Ngư Cháo Cháo, Mật Nhi nhà cô có là súc sinh cũng không xong đâu.]
Lúc này, Ninh Giai Nhân vẫn luôn không hiểu rõ tình hình không nhịn được nữa: "Thầy Đường, cô làm đổ bột t.h.u.ố.c của Thính Đường, đã xin lỗi cô ấy chưa?"
Đường Mật Nhi c.ắ.n môi không nói.
"Mấy loại bột t.h.u.ố.c đó là Thính Đường nghiền cho đạo diễn Ngư, chỉ riêng việc tìm thảo d.ư.ợ.c đã mất cả buổi chiều rồi. Đổi lại là cô, cô không tức giận sao?" Trong lòng Ninh Giai Nhân có chút khó chịu.
Buổi chiều cô cũng giúp Ngư Thính Đường tìm thảo d.ư.ợ.c, chỉ có điều toàn tìm phải cỏ độc, bị cô ấy đuổi đi.
Ôn Nhã gật đầu: "Làm sai mà còn lý lẽ hùng hồn như vậy, thì đừng trách người khác tìm cô tính sổ."
Hốc mắt Đường Mật Nhi lập tức đỏ lên: "Tôi biết các người đều nhắm vào tôi, ghét tôi, vậy tôi đi là được chứ gì?!"
Nói xong ôm mặt chạy lên lầu.
Tang Khanh Khanh và Kỳ Vọng nhìn nhau, muốn nói gì đó lại sợ cái miệng kia của Ngư Thính Đường, đành phải nuốt cục tức này xuống.
Kỳ Vọng che chở cô ta rời khỏi phòng ăn, lúc đi ngang qua Ngư Thính Đường, cố ý huých vai vào cô để xả giận.
Nửa đường bị một cái móng giò lợn chặn lại.
Đúng vậy, là móng giò lợn.
Hơn nữa còn là móng giò lợn tươi rói đựng trong túi nilon trong suốt.