Toàn bộ khuôn mặt Ninh Giai Nhân đỏ bừng, gần như sắp nghẹt thở, hai tay vô lực chống cự.
[Đây... đây cũng là kịch bản sao??]
[Kịch bản cái quần què tổ chương trình c.h.ế.t hết rồi à còn không mau đi cứu người?!]
[Giai Nhân nhà tôi là siêu mẫu chứ không phải siêu nhân, diễn xuất không tốt đến thế đâu xin thông báo cho mọi người biết.]
[Đệt mẹ thằng sát nhân buông cô ấy ra! Có giỏi thì đi g.i.ế.c người yêu cũ của tao này!]
Đối mặt với tình huống đột ngột này, tổ chương trình cũng rất hoảng loạn.
Cử nhân viên qua xác nhận tình hình, liên hệ cảnh sát, nhận điện thoại của các bên đến mức mỏi nhừ tay...
Tổng đạo diễn gần như sụp đổ, còn hy vọng đây là kịch bản hơn cả cư dân mạng.
Trong nhà nấm, bầu không khí giằng co.
Ngư Thính Đường ghét nhất là bị người khác đe dọa.
Cô nhắm vào vài điểm yếu trên người gã áo mưa, vừa định ra tay, đột nhiên nhìn thấy có một con rắn khỉ đột bò vào phòng khách.
Giang Hải Lâu vẫn luôn treo trên nóc nhà kiểm điểm lỗi lầm của mình, nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy Ngư Thính Đường sẽ tức giận.
Đều là do anh ta bước chân trái vào cửa trước.
Anh ta kiểm điểm xong, quyết định diễn một màn khổ nhục kế trước, cầu xin Đại soái đồng tình.
Rắn khỉ đột bò vào theo hình chữ "S", nhìn thấy một ống quần màu đen, tưởng là Ngư Thính Đường, liền ôm c.h.ặ.t lấy đùi đối phương.
"Đại soái! Nhỏ đã biết lỗi rồi, nhỏ đảm bảo sau này đều dùng chân phải bước vào cửa, xin tha cho nhỏ lần này đi!!"
Ngư Thính Đường:?
Gã áo mưa bị ôm c.h.ặ.t hai chân:?
Bàn tay đang bóp cổ Ninh Giai Nhân của gã có một khoảnh khắc lơi lỏng, Ngư Thính Đường chớp lấy thời cơ, phóng con d.a.o phay đang cầm trên tay ra!
Gã áo mưa nhạy bén né tránh, cười gằn: "Chút ám toán cỏn con cũng muốn... mẹ kiếp sao con d.a.o này lại biết rẽ ngoặt?!"
Chữ cuối cùng vừa thốt ra, con d.a.o phay rẽ ngoặt giữa không trung đã cứa đứt cổ tay gã áo mưa, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe.
Con d.a.o trong tay gã lập tức rơi xuống, gã quỳ một gối xuống đất, ôm lấy vết thương m.á.u chảy không ngừng, hai mắt đỏ ngầu.
"So d.a.o với tao, mày cũng xứng."
Ngư Thính Đường cười khẩy, nhấc chân đá văng gã áo mưa, một tay kéo Ninh Giai Nhân về phía mình.
Gã áo mưa ngã rầm xuống đất, nhổ ra hai cái răng dính m.á.u, hôn mê tại chỗ.
"Dọa, dọa c.h.ế.t tôi rồi khụ khụ khụ!" Ninh Giai Nhân dựa vào lòng Ngư Thính Đường liều mạng ho sặc sụa, run rẩy bờ vai bật khóc thành tiếng.
Cô ấy còn tưởng mình sắp c.h.ế.t rồi.
Ngư Thính Đường vỗ lưng cô ấy: "Được rồi được rồi, nữ nhi tốt chí ở bốn phương, trong lòng có khổ không được la làng nha."
Ninh Giai Nhân nghe xong, khóc càng to hơn.
Cô ấy nhớ lại lúc mới bắt đầu lên livestream, cô ấy còn cùng những người khác hùa nhau tẩy chay Ngư Thính Đường, sự sợ hãi sau khi thoát nạn, nỗi khiếp sợ cùng với sự xấu hổ đan xen vào nhau, khiến cô ấy ôm c.h.ặ.t lấy Ngư Thính Đường khóc cho thỏa thích.
[Dao phay rẽ ngoặt giữa không trung chuyện này có hợp lý không??]
[Không hợp lý, nhưng cô ấy là Ngư Thính Đường.]
[Không hợp lý, nhưng cô ấy là Ngư Hoàng Đại Đế.]
[Mọi người không tò mò cô ấy học nghề từ môn phái nào sao? Cô ấy lợi hại như vậy không có lý nào sư môn lại vô danh.]
[Tôi mạnh dạn suy đoán, chị Cá học nghề từ môn phái Đói C.h.ế.t Rồi Sao, phương thức tu luyện hàng ngày chính là đi giao đồ ăn, giao đủ một vạn đơn là có thể phi thăng...]
[Lần đầu tiên thấy bé Giai Nhân khóc, trước đây ở show diễn bị tiền bối bắt nạt chèn ép cô ấy cũng không khóc, xót xa quá.]
Màn hình bình luận tràn ngập "Ngư Hoàng vạn tuế", cộng thêm những lời suy đoán trêu đùa, đã lấn át những âm thanh khác.
"Bệ hạ."
Yến Lan Thanh bưng chân giò nướng đã làm xong từ trong bếp đi ra, đôi mắt hồ ly ngậm cười: "Bữa tối đã làm xong rồi."
Nói rồi, anh đi thẳng qua người gã áo mưa, lơ đãng giẫm lên bàn tay đang lén lút nắm lấy con d.a.o của gã, dùng sức nghiền mạnh.
"Á á á ——!!!"
Gã áo mưa đau đớn ngửa đầu gầm thét phẫn nộ, bị đau đến mức ngất xỉu sống sờ sờ.
Ngư Thính Đường nhìn về phía này: "C.h.ế.t chưa?"
Yến Lan Thanh khẽ cười một tiếng: "Chưa đâu, chắc cũng sắp rồi. Ăn cơm trước đi."
"Đợi đã." Ngư Thính Đường vẫy tay về phía sau sô pha: "Hai đứa qua đây."
Hai chị em sinh đôi đang trốn thò đầu ra: "Chị ơi, ông ta c.h.ế.t rồi ạ?"
"Vẫn còn một hơi thở, để lại cho pháp luật trừng trị ông ta."
"Vậy bọn cháu có thể xin một món đồ chơi bóng da mới không?"
"Không được, ông ta bẩn lắm."
Hai chị em chu chu môi, có chút không vui: "Vậy chúng ta phải nói lời tạm biệt rồi sao?"
Ngư Thính Đường gật đầu, vỗ nhẹ lên đầu hai chị em: "Hai đứa nên nói lời tạm biệt với ba mẹ của hai đứa rồi, họ đang đợi hai đứa đấy."
"Thật sao ạ?" Mắt hai chị em sáng rực lên: "Vậy bọn cháu phải chạy đi tìm ba mẹ mới được, họ nhất định rất nhớ bọn cháu, sẽ cho bọn cháu một cái ôm yêu thương, đúng không ạ?"
Ngư Thính Đường: "Nếu họ nhìn thấy món đồ chơi trên tay hai đứa, có cho cái ôm yêu thương hay không thì khó nói, nhưng nhất định sẽ cho hai đứa ăn những cái tát yêu thương."
Hai chị em: QAQ
Ngư Thính Đường lấy cây b.út lông nhỏ ra, nói với những người khác: "Nhắm mắt lại."
"Chúng tôi không được nhìn sao?" Ninh Giai Nhân yếu ớt hỏi.
"Có thể nhìn." Ngư Thính Đường bình tĩnh nói: "Trừ phi không cần mắt nữa."
... Không đúng, lần trước Tạ Thức Phong cũng không nhắm mắt, sao mắt anh ta không sao?
Trong đầu Ngư Thính Đường xuất hiện một sự nghi hoặc như vậy.
Lời của cô dọa Ninh Giai Nhân lập tức nhắm mắt lại.
Giang Hải Lâu không hiểu nguyên do, nhưng trực giác của động vật khiến anh ta chọn cách làm theo.
"Thính Đường, cô định tiễn hai đứa đi sao?" Ôn Nhã cũng có con, đặt mình vào hoàn cảnh đó trong lòng không được dễ chịu cho lắm: "Hai đứa còn nhỏ như vậy..."
Ngư Thính Đường hơi nghiêng đầu, nhìn cô ấy nói: "Ở lại mới là đau khổ nhất."
Ôn Nhã im lặng vài giây, thở dài: "Cô nói đúng."
Đợi họ đều nhắm mắt lại, Ngư Thính Đường vung cây b.út lông nhỏ, mở ra cánh cửa Địa ngục, tiễn hai chị em đi ăn tát.
Trên mặt đất vừa hiện ra một hoa văn màu đen, phòng livestream liền tối đen.
Fan hâm mộ c.h.ử.i bới ầm ĩ trong khu vực bình luận thảo phạt tổ chương trình, cái máy chủ rách nát này rốt cuộc có được không! Không được thì sang mâm trẻ con ngồi đi!
Tổ chương trình:???
Không phải, máy chủ cũng có lỗi lầm gì đâu!
"Chị ơi, bọn cháu không nỡ xa chị." Trước khi đi, cô chị quay đầu ôm lấy chân Ngư Thính Đường.
Cô em vồ lên như hổ, cọ loạn xạ như một con gấu nhỏ.
Ngư Thính Đường cảm thấy hai đứa quá dính người rồi: "Được rồi được rồi, đã mở cửa sau cho hai đứa nhập hộ khẩu rồi, còn muốn sao nữa?"
"Thế sao có thể so với chị được chứ." Cô chị dẻo miệng nói: "Chị đợi cháu lớn lên nha, cháu đi lăn lộn kiếm cái chức Tổng thống Địa Phủ làm chơi, đến lúc đó cháu cho chị làm phu nhân Tổng thống!"
"Còn cháu nữa, cháu đi lăn lộn kiếm chức nữ Tư lệnh làm!"
"Được thôi, nếu không lăn lộn được thì đừng đến gặp chị."
Nói xong, Ngư Thính Đường ném hai cái cục cứt mũi dính người này vào cánh cửa Địa Phủ.
Cửa vừa đóng, hoàn toàn thanh tịnh.
"Chí hướng của hai đứa không nhỏ đâu." Yến Lan Thanh ghé sát lại, đè thấp giọng trò chuyện: "Bệ hạ cảm thấy hai đứa có thể làm được không?"
Ngư Thính Đường: "Hai con quỷ nhỏ tí xíu mà còn muốn soán ngôi Hậu Thổ nương nương, không có khả năng lắm. Nhưng hai đứa chưa từng hại người, linh hồn thuần khiết, cộng thêm nữ giới thi tuyển có ưu thế, làm một nữ quan gì đó thì không thành vấn đề."
"Nghe có vẻ đãi ngộ của nữ giới ở Địa Phủ không tồi?"
"Đó là đương nhiên, tỷ lệ nam nữ ở tầng lớp quản lý là 1:9... Vừa nãy anh không nhắm mắt?" Ngư Thính Đường trợn tròn mắt.