Chỉ thấy Tang Khanh Khanh hai tay tóm lấy hai móng trước của con cừu, nửa người nằm sấp lên trên nó, nghiễm nhiên là tư thế cưỡng ép yêu.
Cảnh này làm Ngư Thính Đường xem đến mức kích động, cầm sữa dâu đến gần quan sát Tang Khanh Khanh diễn màn ——
"Kêu be một tiếng, mạng của ông đây cho em hết!"
Ngư Thính Đường dùng giọng trầm thấp l.ồ.ng tiếng bên cạnh Tang Khanh Khanh.
Con cừu bị cô ta đè dưới thân vừa vặn: "Be ~~~"
Tang Khanh Khanh:???
[Con nhóc c.h.ế.t tiệt ăn ngon... thôi bỏ đi, vẫn là đừng ăn nữa.]
[Tang Khanh Khanh nửa đêm tỉnh dậy: Không phải cô ta có bệnh chứ?!]
[Tập này có hai ma sói, Tang Khanh Khanh khác hẳn ngày thường đi hôn miệng cừu, hỏi ai yêu cừu nhất? Đương nhiên là sói, suy ra Tang Khanh Khanh chính là ma sói!]
Ngư Thính Đường cười ngặt nghẽo trước cảnh tượng này suốt năm phút đồng hồ, sư phụ đang hút t.h.u.ố.c bên ngoài còn tưởng bầy ngỗng nhà ai chạy vào.
Đường Mật Nhi đỡ Tang Khanh Khanh dậy, người đã tức đến đỏ hoe hốc mắt: "Thính Đường, cô có cần phải cay nghiệt như vậy không? Có giỏi thì cô vào thử xem mới biết cái này khó thế nào!"
"Khó sao?" Ngư Thính Đường đưa sữa dâu cho Ninh Giai Nhân cầm, bẻ con cừu này nằm ngay ngắn lại, cầm tông đơ xẹt xẹt vài đường xuống.
Đẩy xong mặt trước, lập tức lật mặt.
Rất nhanh con cừu này đã bị cởi áo khoác, co rúm bốn chân nằm đó, đôi mắt to ngấn nước.
Ngư Thính Đường đẩy con cừu này ra đổi con khác, nhàn nhã nói: "Cái này chẳng phải có tay là làm được sao?"
"Thính Đường cô lợi hại quá!!" Ninh Giai Nhân ở bên cạnh liều mạng vỗ tay.
Tang Khanh Khanh: "..."
Đường Mật Nhi: "..."
"Giả vờ giả vịt cái gì." Đường Mật Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm một câu, lại lấy lòng Tang Khanh Khanh: "Hai chúng ta cùng làm chắc chắn không vấn đề gì, để tôi giúp cô nhé?"
Tang Khanh Khanh miễn cưỡng cười cười: "Được."
Dù thế nào đi nữa, cô ta cũng không muốn thua Ngư Thính Đường.
"Hệ thống, có đạo cụ nào giúp tôi nhanh ch.óng hoàn thành nhiệm vụ không?"
Hệ thống: "... Cái này cũng cần đạo cụ sao?"
Tang Khanh Khanh: "Ngươi muốn nhìn thấy ta thua sao?"
Hệ thống buột miệng thốt ra: "Còn thiếu một lần này sao?"
Tang Khanh Khanh:?
Ý thức được mình thế mà lại bị hệ thống sỉ nhục, sắc mặt Tang Khanh Khanh lúc xanh lúc đỏ: "Ngươi có ý gì? Nếu không phải ngươi quá phế vật, chẳng giúp được việc gì, ta sẽ bị động thế này sao?!"
"Phản đòn." Hệ thống nói.
Hai chữ, khiến Tang Khanh Khanh có cảm giác nhồi m.á.u cơ tim như đ.ấ.m vào bông.
Lần đầu tiên cô ta phát hiện ra, cái hệ thống này hình như không phục tùng mình đến thế.
Ngư Thính Đường vừa cởi sạch cho Cừu Lười Biếng, vừa xem màn kịch cãi nhau giữa người và hệ thống, cũng khá là vui vẻ.
"Con tiếp theo, Cừu Vui Vẻ."
"Đến đây đến đây!" Ninh Giai Nhân tốn sức kéo con cừu qua.
Bên phía họ dần bồi dưỡng được sự ăn ý, gần như mười phút cởi sạch một con, phối hợp ngày càng nhanh.
Chưa đến một tiếng đồng hồ, Ngư Thính Đường và Ninh Giai Nhân đã lần lượt hoàn thành nhiệm vụ.
Tang Khanh Khanh và Đường Mật Nhi vẫn đang đấu tranh với Cừu Sôi Nổi đang trong thời kỳ phản nghịch.
Ngược lại không thấy Ôn Nhã đâu, không biết cô ấy đi đâu rồi.
Trên bãi cỏ dựng một phòng thay đồ treo rèm voan, để nữ khách mời chọn trang phục, khâu này được bảo mật.
Trên giá treo đầy đủ các loại váy cưới lễ phục, phong cách nào cũng có.
Ngư Thính Đường xem mà chẳng có hứng thú gì.
Đột nhiên, bước chân của cô dừng lại, đôi mắt dần phát sáng.
Chọn xong quần áo, Ngư Thính Đường và Ninh Giai Nhân qua xem tình hình chiến đấu bên phía nam khách mời.
Cũng khá là kịch liệt.
Mặt trời lại độc, cho dù đội mũ che nắng cũng không cản được nhiệt độ xâm thực.
Yến Lan Thanh dừng lại, vén vạt áo lên lau mồ hôi, đường nét cơ bụng lúc ẩn lúc hiện phía dưới sâu sắc tuyệt đẹp, thu hút ánh nhìn.
Anh đưa tay vuốt ngược mái tóc ngắn màu mực ra sau, để lộ vầng trán nhẵn bóng, mày mắt tinh xảo giống như tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc tỉ mỉ.
Cả người toát ra sự hồ ly tinh không bao giờ cạn.
[Tôi nói sao bữa trưa của tôi chỉ có cơm trắng, hóa ra thức ăn của tôi ở đây.]
[Ngư Hoàng không đến: Cỗ máy cày ruộng mặt không cảm xúc. Ngư Hoàng vừa đến: Nóng quá cháy quá đơn giản là để cơ bụng hóng gió chút thôi.]
[Tôi chỉ muốn hỏi anh ấy có đổ mồ hôi không? Một giọt cũng không có cứ như tảng băng thế kia ở đây lau cái gì??]
[Cười c.h.ế.t mất, lần đầu tiên nhìn thấy tiềm chất yêu phi trên người một người đàn ông.]
Ngư Thính Đường không nhìn thấy.
Cô đang cùng Ninh Giai Nhân xì xầm bàn tán về vóc dáng của mấy nam khách mời.
"Cô xem khỉ đột kìa, bình thường chắc chắn không thích tập thể d.ụ.c, cơ bắp cũng không có, cứ như miếng thịt xông khói vậy." Ngư Thính Đường đè thấp giọng.
Ninh Giai Nhân che miệng: "Dụ Chấp cũng được, chỉ là quá theo đuổi vẻ đẹp đường nét, nhìn không có sức mạnh cho lắm."
"Cố Thần nhìn là biết quanh năm tập gym, phân bố cơ bắp cũng khá thô kệch, nhưng lại thiếu đi chút cảm giác thẩm mỹ..."
Yến Lan Thanh hoàn thành nhiệm vụ cày ruộng đầu tiên, vừa dùng khăn lông lau mặt và tay, vừa đi đến đây:?
"Bệ hạ, họ đẹp không?"
Nghe thấy giọng nói u oán của Yến Lan Thanh, Ngư Thính Đường quay đầu lại, dành cho sự khẳng định: "Cũng không tồi, có chút đáng xem."
"Vậy còn tôi?"
"Anh có lộ đâu." Ngư Thính Đường hận sắt không thành thép: "Anh xem mấy gã tâm cơ này kìa, mượn cớ trời nóng cố tình khoe vóc dáng thu hút ánh nhìn cướp nhiệt độ, sao anh không biết học hỏi họ một chút, cũng lộ một cái đi?"
Hóa ra trong sách nói liếc mắt đưa tình cho người mù xem, là có ý này.
Sau khi kết thúc việc cày ruộng, các nam khách mời khác đã phân rõ thắng bại.
Hạng nhất đã bị Yến Lan Thanh lấy đi, thứ họ tranh đương nhiên là hạng hai hạng ba.
Kỳ Vọng hạng hai, Dụ Chấp hạng ba.
Cố Thần và Giang Hải Lâu hai vị công t.ử ca cành vàng lá ngọc có thể nói là gà cùng một lứa.
Loa phát thanh truyền đến giọng của Ngư Tê Chu: "Chúc mừng mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ, tiếp theo là vòng 《Cái Hôn Này Rốt Cuộc Có Kết Nữa Không!》."
"Mỗi nhóm khách mời hợp tác quay một video hôn lễ, sau đó do người qua đường tiến hành bỏ phiếu, nhóm nào có số phiếu cao nhất, video sẽ được phát trên màn hình quảng cáo của tòa nhà Toàn Cơ, kéo dài trong ba ngày."
Tòa nhà Toàn Cơ tọa lạc tại khu vực sầm uất của thành phố Dao Quang, phát quảng cáo ở đó chẳng khác nào đốt tiền.
Tổ chương trình đúng là dốc hết vốn liếng rồi.
Ngư Tê Chu: "Bây giờ, xin mời các vị tự chủ động chuẩn bị, việc quay phim sẽ bắt đầu sau một giờ nữa, hiện tại tạm dừng livestream."
Thời gian trở nên cấp bách, trong phòng livestream cũng là một trận kêu gào t.h.ả.m thiết.
Dựa vào đâu mà không cho xem? Họ nạp tiền rồi mà!
Ngư Thính Đường đã có ý tưởng.
"Ngư Thính Đường, cô có dám đ.á.n.h cược với tôi một ván không?" Kỳ Vọng đi tới, giọng nói trầm thấp: "Nếu cô thua, thì rút khỏi việc ghi hình show hẹn hò này, thế nào?"
Ngư Thính Đường ghét bỏ nhìn hắn: "Anh có thể làm ơn mời người lái chiếc mô tô trong cổ họng anh đi chỗ khác rồi hẵng nói chuyện được không?"
Kỳ Vọng nghẹn họng.
Cái miệng thối này của cô.
"Còn tôi thua thì rút lui, dựa vào đâu tôi phải nghe anh?" Ngư Thính Đường hất cằm: "Anh có vốn liếng gì?"
Kỳ Vọng cười lạnh: "Nếu cô thắng, Dụ Chấp cho cô, thế nào?"
"Cho tôi?"
"Cậu ta là nghệ sĩ công ty của Khanh Khanh, nhưng hợp đồng còn một năm nữa là hết hạn rồi." Kỳ Vọng dùng giọng điệu dụ dỗ: "Nếu cô có thể thắng, tiểu sinh đang hot này, sẽ thuộc về công ty của cô."
"Cô không muốn sao?"
Ngư Thính Đường ngậm ống hút uống một ngụm sữa dâu, hỏi: "Khanh Khanh nhà anh có biết anh giấu cô ta lén lút tuồn người ra ngoài không?"