【Sợ c.h.ế.t khiếp, cứ tưởng Lạc Khê gặp nạn, nhìn kỹ lại là Kỳ Vọng, lập tức yên tâm】
【? Anh nói có phải tiếng người không? Anh tôi sắp bị thiêu thành thịt xông khói rồi kìa!!】
【Anh của cậu trong kịch bản vốn đã c.h.ế.t rồi, chắc là bị thiêu thành xác khô】
【Người dùng này đã bị cấm ngôn do lời lẽ quá khích】
Bên ngoài màn hình, Ngư Tê Chu nhìn về phía tổ B phụ trách đưa Kỳ Vọng vào: “Các người tìm được chỗ tốt đấy?”
Tổ trưởng tổ B lau mồ hôi: “Thiếu gia Ngư, chỗ này quả thực rất kín đáo, bình thường cũng không ai cố tình vạch khe m.ô.n.g của phao bơi hồng hạc ra xem đâu...”
Nhưng ai mà ngờ trong bể bơi lại bị đổ xăng.
Vừa hay có một Quý Thuật m.ô.n.g bốc lửa nhảy vào.
Lại còn có một Ngư Thính Đường ngang nhiên đi vạch khe m.ô.n.g hồng hạc!
Chỉ cần thiếu một mắt xích, t.h.i t.h.ể của Kỳ Vọng sẽ không bị phát hiện!
Ngư Tê Chu có thể trách Ngư Thính Đường quá tò mò không?
Anh ta nghiêm nghị nói: “Thôi được rồi, bị phát hiện thì thôi, xem họ đối phó thế nào, chuẩn bị vào tình tiết tiếp theo.”
“Vâng!”
Trước bể bơi.
Ngư Thính Đường hét lên một tiếng kinh thiên động địa: “Má ơi! Đứa nào thất đức vậy, đào xác ông chồng đoản mệnh của tôi lên rồi lại nhét vào phao câu gà thế này?!”
“Thèm gà lá sen đến phát điên rồi à!??”
Lời này vừa thốt ra, ngoài Quý Thuật vừa mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc, những người khác đều phải cố gắng nhịn cười mới miễn cưỡng giữ được công đức của mình.
Yến Lan Thanh đưa nắm đ.ấ.m lên môi: “Khụ... Phu nhân, không phải tôi làm đâu, tôi chưa bao giờ làm những chuyện thô lỗ như vậy.”
“Chị dâu, cũng không phải em, em ghét nhất là ăn phao câu gà!” Lộ Kim Bạch nói.
Chỉ có người thầm mến là Tang Khanh Khanh với vẻ mặt đau lòng: “Rốt cuộc ai lại độc ác đến vậy, ngay cả t.h.i t.h.ể của tiên sinh cũng không tha, còn làm phiền ngài ấy yên nghỉ!”
“Phu nhân, cô không bị dọa sợ chứ?”
Ngư Thính Đường bị sự chuyển hướng đột ngột của ả làm cho hơi bối rối.
“Tôi thì có chuyện gì được chứ? Việc cấp bách bây giờ là nghĩ cách xử lý con gà lá sen này...”
“Phu nhân, có chuyện không hay rồi!”
Lâm Nhất Oản từ bên ngoài chạy vào, thở hổn hển chống tay lên đầu gối: “Bên ngoài biệt thự sương mù dày đặc, xe cứu hỏa nói không qua được, sớm nhất cũng phải đợi sương tan!”
“Vậy phải làm sao? Lỡ như lửa lan vào nhà thì...”
Ngư Thính Đường nhấc chân đá con gà lá sen ra: “Tôi nhớ trong tủ cứu hỏa ở tầng một có bình chữa cháy, trong kho có xẻng, các người chia nhau đi lấy.”
“Cách dùng bình chữa cháy chắc không cần tôi dạy, xẻng là để xúc cát đất ở sân sau, cũng có thể dập lửa.”
“Nhanh lên.”
Yến Lan Thanh đưa hai ngón tay lên thái dương, đôi mắt hồ ly cười rạng rỡ: “Tuân lệnh.”
Cùng nhau dập tắt đám cháy lớn ở bể bơi, ai nấy đều mệt lử.
Ngư Thính Đường một chân đạp lên xẻng nghỉ ngơi, hỏi: “Lạc Khê rốt cuộc đi đâu rồi? Động tĩnh lớn như vậy mà không thấy cô ấy ra.”
Lộ Kim Bạch lấy mũ quạt cho cô: “Chắc là đang ngủ trong phòng, hoặc là đang trang điểm, hôm qua cô ấy mới nói học được cách trang điểm cơ bụng gì đó.”
Ngư Thính Đường:?
Cái quái gì vậy?
Ngư Thính Đường lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị vào nhà, tai cô bỗng nhiên bắt được một tiếng khóc rất nhỏ.
Cô dừng lại, theo tiếng khóc ngẩng đầu lên.
Chỉ thấy Lạc Khê, người đã biến mất cả nửa ngày, bị một miếng vải rách treo ngược bên ngoài biệt thự.
Miệng cô bị dán băng keo, miếng vải rách trên người phát ra tiếng “xé roạc roạc” yếu ớt, có thể đứt bất cứ lúc nào.
“Xoạt—”
Vết rách trên miếng vải buộc Lạc Khê đột nhiên lớn hơn, chỉ còn lại một đoạn mỏng manh.
Nếu lúc này Ngư Thính Đường và những người khác không dừng lại mà tiếp tục đi về phía trước, rất có thể sẽ bị Lạc Khê rơi xuống trúng.
Một mũi tên trúng hai con nhạn.
【Mẹ kiếp, tại sao lại đối xử với mỹ nhân như vậy?!!】
【Ai nói hung thủ trọng nữ khinh nam ra đây cho tôi! Tội ác là tội ác, dùng giới tính để làm mờ đi hành vi phạm tội là sai!】
【Toang rồi toang rồi, Ngư Thính Đường bây giờ không thể ngự kiếm được, trừ khi có thể lên sân thượng trong vòng ba mươi giây, nếu không thì không thể cứu được Lạc Khê】
【Còn ai không biết Ngư Thính Đường mà không có h.a.c.k thì chả là gì cả không?】
【Mấy thứ của Ngư Thính Đường đưa cho ai cũng có thể tạo ra một vị thần ngay lập tức, chỉ có fan của cô ta là ngày nào cũng nhắm mắt thổi phồng, lần này lật xe rồi nhé, cười c.h.ế.t mất】
Lên sân thượng trong vòng ba mươi giây quả thực là không thể.
Từ đây chạy đến thang máy, rồi đi thang máy lên sân thượng, cũng cần nửa phút.
Tệ hơn nữa, Lâm Nhất Oản phát hiện thang máy bị dừng ở tầng cao nhất, chỉ có thể chạy bộ lên.
Như vậy sẽ tốn không chỉ nửa phút.
“Chị dâu, chị định làm gì vậy?!” Bên ngoài biệt thự vang lên tiếng hét kinh ngạc của Lộ Kim Bạch.
Ngư Thính Đường vứt xẻng, từ cửa sổ tầng một của biệt thự, men theo những phần nhô ra của mặt tiền, tay không leo lên.
“Chạy cầu thang bộ mất thời gian quá, đi đường này nhanh hơn.”
Cô giải thích đơn giản một câu, vài ba lần đã leo lên bệ cửa sổ tầng hai.
Tiếp theo là tầng ba, tầng bốn, chỉ còn cách Lạc Khê một tầng.
Miếng vải rách trên người cô đã căng hết mức, chỉ cần một chút gió thổi cũng sẽ lập tức rách toạc.
“Xoẹt—”
Miếng vải rách không chịu nổi sức nặng đã đứt hẳn.
Lạc Khê bị treo ngược, cả khuôn mặt nhỏ nhắn tím bầm, rơi xuống ngay trước mắt Ngư Thính Đường.
Không kịp suy nghĩ, Ngư Thính Đường móc hai chân vào mép cửa sổ tầng năm, cả người cúi xuống, nhanh-gọn-chính xác tóm lấy quần áo Lạc Khê nhấc lên.
Lộ Kim Bạch và Lâm Nhất Oản ở dưới lầu suýt nữa thì tim ngừng đập.
Tang Khanh Khanh: “Phu nhân cẩn thận!!!”
“Đưa tay cho tôi.” Ngư Thính Đường đưa một tay về phía Lạc Khê.
Lạc Khê mặt đầy nước mắt, đầu óc sung huyết đau nhói, nhưng vẫn cố gắng giơ tay lên đưa cho cô.
Ngư Thính Đường nắm lấy tay cô: “Tôi đưa cô đến ban công tầng dưới, OK?”
Lạc Khê gật đầu lia lịa.
“Được.”
Ngư Thính Đường đu người qua lại trên không, sau đó buông tay, đưa Lạc Khê vào ban công bên dưới một cách chính xác.
Cô ấy đã ở rất gần đó, sẽ không bị thương gì nhiều.
Ngư Thính Đường cong người chuẩn bị nắm lấy phần nhô ra dưới bệ cửa sổ để lấy đà xoay người.
Lấy đà mãi mà không được.
Thể lực về mo rồi.
Trước khi hai chân mất sức, Ngư Thính Đường cứ thế treo ngược người đu về phía ban công, chuẩn bị dùng cách lăn tròn khi tiếp đất để giảm chấn động.
Một đôi tay thon dài từ ban công đưa ra.
Ngư Thính Đường vừa vặn lao tới.
Yến Lan Thanh đã chuẩn bị sẵn, vững vàng ôm lấy eo cô, đỡ trọn người vào lòng.
Anh không những không buông tay ngay lập tức, mà còn khẽ dùng sức, khen ngợi: “Phu nhân, thân thủ thật tốt.”
Ngư Thính Đường đứng vững, nhướng mày với anh: “Trợ thủ giỏi.”
【Phối hợp tốt quá!!!】
【Eo thon quá!!!】
【Cú móc ngược đẹp trai quá!!!】
【Lũ anti-fan ngu ngốc, lợi dụng người gặp nguy hiểm để tấn công người khác, đúng là sống phí không khí, c.h.ế.t phí đất, không già không c.h.ế.t phí tiền nhân dân tệ!】
【Tôi không hiểu, thể chất của tất cả khách mời đều ở mức bình thường, bộ combo đặc nhiệm này của Ngư Thính Đường rốt cuộc bình thường ở chỗ nào?!】
【Cô có hiểu sức bật tức thời là gì không??】
Bùng nổ cũng cần có cái giá của nó.
Ngư Thính Đường cảm thấy eo không ổn lắm.
Không hiểu sao, cô luôn cảm thấy mình không nên yếu ớt như vậy.
Động tác này trước đây cô thường xuyên làm, không hề hấn gì...
Khoan đã, cô đã làm khi nào?
Hình như là trèo vào phòng ai đó?