"Chủ nhân, con người mà ngài ghét này kỳ lạ quá đi." Tiểu Bát nói: "Nhưng mà, vừa nãy cô ấy có khen ta đáng yêu nha, cô ấy tốt thật đấy."
Xấu hổ che mặt.jpg.
Yến Lan Thanh mặt không cảm xúc nhìn nó: "Tiểu Bát, ghét không phải ý đó, ghét là giống như mi đối với cá nhám ấy."
Tiểu Bát:!!!
Cá nhám là thiên địch của nó, tồi tệ nhất là còn c.ắ.n đứt từng cái xúc tu của nó.
"Vậy, các hạ, ngài thích con người này sao?"
Câu hỏi này làm Yến Lan Thanh cứng họng.
Hồi lâu sau, anh mới nói: "Tôi đến để báo ân."
Tiểu Bát: "Nhưng các hạ, ngài ngay cả vảy hộ tâm cũng tặng đi rồi, ơn cứu mạng vẫn chưa báo xong sao?"
Yến Lan Thanh: "Mi thì biết cái gì gọi là ơn một giọt nước, báo đáp bằng cả dòng suối?"
"... Mi nói nhiều quá, hôm nay không được xem tivi."
"???"
Buổi tối, dùng bữa tối ở Yến gia xong, Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu chuẩn bị cáo từ.
"Tiếp theo chúng tôi phải đi tham gia một dự án triệu đô, người phụ trách Dương tổng đã đợi chúng tôi rồi." Ngư Thính Đường nhìn đồng hồ.
Ngư Tê Chu khó hiểu: "Dương tổng nào? Sao em chưa từng nghe qua người này?"
Yến Lan Thanh lục lọi trong đầu một lượt những người họ Dương trong giới.
Ngư Thính Đường: "Em ngốc à? Ma lạt thang (Lẩu xiên que cay) đó."
Ngư Tê Chu:?
Dương tổng đó hả?
Hai chị em đấu võ mồm lên xe.
Yến Lan Thanh đưa mắt nhìn họ rời đi, chậm rãi đưa tay ôm lấy n.g.ự.c, nhịp đập rộn ràng khó yên.
"Tiên sinh, trên người vị tiểu thư kia có khí tức vảy hộ tâm của ngài." Hải quản gia đứng phía sau, bỗng lên tiếng.
"Hửm?"
"Không có gì." Hải quản gia lắc đầu.
Nếu tiên sinh bị khí tức bản nguyên trên người cô ấy dẫn dắt, mới đối xử đặc biệt với cô ấy, thì cũng không có gì đáng trách.
Nhưng nếu là vì lý do khác...
Hải quản gia rất lo lắng, tiên sinh ngày nào đó bị lừa đi hầm canh, lại còn chủ động rắc thêm hai nắm hành lá vào nồi canh nữa.
Haiz.
*
Lại qua hai ngày, tập năm của "Yêu Đương Không Bằng Trồng Trọt" khởi động.
Rút kinh nghiệm từ kịch bản thực tế ảo tập trước, bị chơi thành những phát ngôn chấn động như "Chị dâu mở cửa ra em là anh trai em đây", "Ba chúng ta sống tốt với nhau là hơn tất cả".
Tổ chương trình đau đớn rút ra bài học.
Yêu đương cái gì!
Cho đi trồng trọt hết!
Địa điểm ghi hình tập này khá đặc biệt, tất cả khách mời ngồi máy bay đến một thị trấn biên giới trong nước.
Trấn Phù Lam.
Nơi này giáp ranh biên giới nước Y, vị trí địa lý đặc thù, thuộc một trong những thị trấn khá lạc hậu.
Vừa xuống máy bay, Kỳ Vọng và Tang Khanh Khanh không ai thèm nhìn ai, đứng ở tận cùng bên trái và bên phải của đội ngũ khách mời.
Cứ như kẻ thù không đội trời chung vậy.
[Kỳ Tang tình hình sao thế? Toang rồi à?]
[Cứ cái đêm Dạ tiệc Ánh sao Tang Khanh Khanh tỏ tình với Ngư Thính Đường những lời đó, Kỳ Vọng không ghen tị tôi mới nể hắn là một trang hảo hán.]
[Đừng tung tin đồn nhảm, cặp đôi xích mích bình thường thôi, chẳng bao lâu nữa sẽ làm hòa OK?]
[Ngư Hoàng đến rồi! Bệ hạ vạn phúc kim an!!]
Ngư Thính Đường ngồi ngược trên vali, vừa buồn ngủ, vừa dùng chân đạp đất trượt tới.
Trên tay còn cầm một bó kẹo mút cá muối, fan vừa tặng lúc nãy.
Yến Lan Thanh lặng lẽ đi theo sau cô, giơ tay che chắn, tránh để cô không chú ý mà ngã xuống.
Tổ chương trình không đến, chỉ có bầy flycam bay theo quay phim.
Giọng Ngư Tê Chu vang lên: "Chào mừng mọi người đến với địa điểm ghi hình tập năm của 'Yêu Đương Không Bằng Trồng Trọt', tôi là bảo vệ tình yêu của các bạn, Ngư Tê Chu."
"Ngoài khách mời cố định, tập này có hai thành viên mới tham gia, thay thế vị trí của Nhạc Khê và Quý Thuật."
Ngư Thính Đường nghe vậy, hỏi Lộ Kim Bạch: "Nhạc Khê sao không đến?"
"Chị dâu... Ngư lão sư, Nhạc Khê bị người nhà nhốt lại rồi, chê cô ấy xuất đầu lộ diện làm mất mặt gia đình." Lộ Kim Bạch nhỏ giọng đáp.
Ngư Thính Đường vẻ mặt kinh ngạc: "Năm nay họ vừa mới khai quật lên à?"
"Chậc." Giang Hải Lâu nghe lén có chút ghét bỏ hành động của Nhạc gia: "Thời đại nào rồi còn phong kiến thế, não họ úng nước rồi à?"
Ngư Thính Đường: "Tiểu Yến Tử, anh quen biết rộng, mau gọi điện cho Đại Vũ, bảo ông ấy đi trị thủy đi."
"Được." Yến Lan Thanh cong khóe mắt.
Ngư Tê Chu trong flycam điểm danh: "Ngư Đường Đường, không được nói chuyện riêng với bạn nam khác, nghiêm túc nghe giảng!"
Ngư Thính Đường bĩu môi, cậu ta tưởng đang đi học chắc?
"Khách mời mới đầu tiên, xuất thân là sao nhí, nam diễn viên thế hệ mới từng đoạt vô số giải thưởng."
Nam khách mời đeo kính râm một tay vịn vali bước tới, ăn mặc khiêm tốn mà có gu, khá phong cách.
"Tôi là Thịnh Tri Hứa." Giọng điệu anh ta lạnh nhạt, ra dáng một cool boy.
Ngư Tê Chu tiếp tục giới thiệu: "Khách mời mới thứ hai, là nghệ sĩ biểu diễn piano nổi tiếng, nhiều lần bước lên sân khấu quốc tế."
"Chào mọi người, tôi là em gái của Thịnh Tri Hứa, tôi tên là Thịnh Mạt."
Giang Hải Lâu chưa kịp phản ứng: "Cô tên là cái mốc gì?"
Thịnh Mạt: "Đúng, tôi tên là Thịnh Mạt."
Giang Hải Lâu vẻ mặt kinh ngạc: "Còn có bố mẹ đặt tên con thế này à? Cô nhặt được phải không?"
Thịnh Mạt:?
[Cool boy em gái ngọt ngào, cặp khách mời mới này đúng gu tôi.]
[Nói thật, mã lầu có thể sống đến bây giờ toàn nhờ ôm đúng đùi.]
[Yến mỹ nhân hôm nay sao im lặng thế, vậy mà không lén lút nói chuyện nhỏ to với Ngư Hoàng.]
[Còn vì sao nữa, vì thằng nhóc Lộ Kim Bạch này lại tranh lại giành chứ sao.]
Ngư Tê Chu lại lên tiếng: "Tiếp theo, xin mời mọi người chia thành hai nhóm, tự chủ chọn đội trưởng."
Lời này vừa dứt, Yến Lan Thanh và Lộ Kim Bạch quả quyết đứng ngay sau lưng Ngư Thính Đường.
Ninh Giai Nhân ôm lấy tay Ngư Thính Đường, một bên đẩy Giang Hải Lâu ra: "Nam nữ thụ thụ bất thân, anh tránh xa Đường Đường ra một chút!"
Giang Hải Lâu: "Đại soái đâu phải của một mình cô!"
"Vậy cũng không phải của anh, tránh ra!"
Hai oan gia lại cãi nhau rồi.
Lâm Nhất Oản chậm hơn họ một bước, buộc phải gia nhập nhóm của Tang Khanh Khanh.
Sau khi chia nhóm thành công, balo mang theo bên người của họ cũng phải nộp lên, chỉ được chọn hai món đồ mang theo, không được là ví tiền và điện thoại.
Ngư Thính Đường đau lòng chọn d.a.o phay và sữa dâu.
Diệu Diệu Ốc: Tôi kém con d.a.o đó ở điểm nào QAQ.
Yến Lan Thanh nhìn biểu cảm đau xót của cô, suy nghĩ vài giây, lấy kẹo và bim bim.
Đợi những người khác lục tục chọn xong, balo của họ cũng bị xe chuyên dụng của tổ chương trình kéo đi.
Ngư Tê Chu lúc này mới tuyên bố: "Tiếp theo tôi xin tuyên bố, các bạn tái nghèo rồi!"
"Bắt đầu từ bây giờ, quỹ khởi điểm của mỗi nhóm chỉ có năm mươi tệ, trải qua một tuần quý giá ở thị trấn nhỏ!"
"Các bạn có thể dựa vào bản lĩnh của mình để kiếm tiền, cũng có thể bán sức lao động. Nhưng, bất luận các bạn kiếm được bao nhiêu tiền, mỗi người mỗi ngày tiêu dùng, không được vượt quá một trăm tệ."
"Tập đặc biệt yêu đương không bằng cày cơm, chính thức bắt đầu!"
Ầm ầm ầm!!!
Những lời này giống như sấm sét giữa ban ngày, trực tiếp đ.á.n.h cho tất cả khách mời ngơ ngác.
Năm mươi tệ, năm người, sống qua một tuần??!
Các người rõ ràng có thể bỏ đói chúng tôi đến c.h.ế.t, vậy mà còn bố thí cho chúng tôi chút tiền này??
Giang Hải Lâu là người đầu tiên không chịu nổi: "Thiếu gia tôi ăn một bữa sáng cũng phải lên tới hàng ngàn tệ, năm mươi tệ của cậu là đang đuổi ăn mày à?!"
"Quỹ khởi điểm chỉ có năm mươi tệ, chúng ta có khi sống không qua nổi hôm nay." Ninh Giai Nhân vẻ mặt đau khổ.
Ngư Thính Đường phát ngôn bạo lực: "Dứt khoát ăn cứt đi, cô ăn của tôi ỉa, cậu ta ăn của cô ỉa."
Lộ Kim Bạch phản đối: "Lỡ có người ăn rồi không ỉa thì sao?"
Yến Lan Thanh: "............"