Yến Lan Thanh bị cô hỏi đến ngẩn người, chuyện này còn cần lý do sao?

Nhớ ra thì tiện tay ghi lại thôi.

Chỉ là công khai trước mặt cô, hơi ngại ngùng chút.

Ngư Thính Đường vẻ mặt nghiêm túc: "Anh không lẽ..."

Bị đôi mắt nghiêm túc của cô nhìn chằm chằm, Yến Lan Thanh khó hiểu thấy tim thắt lại.

"Muốn nắm rõ thói quen của tôi, rồi nhân cơ hội soán ngôi chứ gì??"

Yến Lan Thanh: "............"

Yến Lan Thanh mỉm cười: "Làm sao có thể, thực ra là để hầu hạ Bệ hạ tốt hơn thôi."

[Tôi phơi khô cạn lời.]

[Ngư Hoàng cô tỉnh táo lại đi, anh ấy đều (//?v/?/) thế này rồi, còn soán ngôi gì nữa??]

[Ngư Hoàng chắc chắn là xấu hổ rồi, mọi người xem mặt cô ấy đỏ hơn bình thường hai pixel kìa!]

"Yến tiên sinh không lẽ là thích Ngư lão sư sao?"

Một giọng nói xen vào.

Những người khác theo bản năng nhìn về phía Kỳ Vọng thích bới móc.

Kỳ Vọng cau mày: "Nhìn tôi làm gì, đâu phải tôi hỏi."

Thần kinh à.

Lúc này những người khác mới phát hiện ra, câu nói đó vậy mà lại thốt ra từ miệng Thịnh Tri Hứa, người đã im lặng suốt cả buổi.

Thịnh Mạt lộ vẻ kinh ngạc, anh trai cô ta bắt chuyện làm gì?

Thịnh Tri Hứa khoanh tay trước n.g.ự.c, thần sắc cực kỳ bình tĩnh, dường như chỉ hỏi một câu hỏi không thể bình thường hơn.

Tang Khanh Khanh theo bản năng nhìn sang đối diện.

Ngư Thính Đường đang vươn vai, nghe thấy câu này liền bô bô nói: "Tần phi của trẫm không thích trẫm, chẳng lẽ đi thích thái y à?"

"Đúng vậy, Bệ hạ tốt như thế." Yến Lan Thanh cười tủm tỉm: "Ai lại không thích chứ?"

"Tôi không nói đến kiểu thích này." Ánh mắt Thịnh Tri Hứa chạm phải Yến Lan Thanh: "Là sự thích giữa nam và nữ."

Nhận ra sự thù địch như có như không của cậu ta, nụ cười trên môi Yến Lan Thanh nhạt đi, đôi mắt hồ ly hơi nheo lại.

"Sao, lẽ nào Thịnh lão sư đối với Bệ hạ là kiểu thích này?"

"Thì đã sao."

Nụ cười của Yến Lan Thanh tắt ngấm.

Câu trả lời quả quyết của Thịnh Tri Hứa khiến hiện trường im lặng trong chốc lát.

Ninh Giai Nhân và Lộ Kim Bạch đồng thời thốt lên "Vãi chưởng".

Cái tên Thịnh Tri Hứa này, họ còn tưởng là một người tàng hình lạnh lùng, vừa mở miệng đã bạo thế này sao??

Đây là muốn châm ngòi chiến tranh à!

Thịnh Mạt cũng cảm thấy anh ruột mình điên rồi, anh ấy đang tỏ tình công khai với Ngư Thính Đường sao?

Không cần fan nữa à??

[? Thịnh Tri Hứa, anh muốn hủy hoại cái nhà này sao?]

[Ngư Thính Đường mà anh cũng dám thích, anh có đủ cho cô ấy đ.á.n.h không? Tóc Kỳ Vọng bị cô ấy cạo trọc ở tập trước, bây giờ vẫn phải dùng tóc giả che đi kìa!]

[Anh ơi, xin anh đổi người khác để thích đi, chúng em đ.á.n.h không lại fan nhà cô ấy đâu.]

[Sao anh dám khiêu khích cái tên cuồng Ngư Hoàng đối diện thế? Anh muốn hại c.h.ế.t fan à??]

Phát ngôn của fan Thịnh Tri Hứa khiến người qua đường cười rụng đầu.

Thấy người ta bênh vực người nhà nhiều rồi, đây là lần đầu tiên thấy fan bảo chính chủ cút đi.

Thịnh Tri Hứa tỏ tình công khai, phản ứng đầu tiên của họ lại là mắng cậu ta muốn c.h.ế.t.

Thật là ma huyễn.

Trong sân nhỏ, Ngư Thính Đường một tay cầm cánh gà nướng một tay cầm sữa dâu, ăn uống say sưa, mãi sau mới nhận ra mọi người đều đang nhìn chằm chằm mình.

"Nhìn tôi làm gì? Trên mặt tôi mọc cơ bụng à?"

Ninh Giai Nhân nhỏ giọng nhắc nhở: "Đường Đường, vừa nãy Thịnh Tri Hứa nói cậu ta thích cô."

Lộ Kim Bạch chua xót ra mặt, mắt sắp trợn ngược lên trời.

"Hửm?" Ngư Thính Đường quay đầu nhìn Thịnh Tri Hứa, giơ ngón tay cái với cậu ta: "Coi như nhóc cậu có mắt nhìn, tôi cũng thích bản thân tôi."

Thịnh Tri Hứa: "..."

Những người khác: "..."

Không phải, phản ứng này của cô có đúng không vậy??

Sắc lạnh u ám nơi đáy mắt Yến Lan Thanh dần phai đi, nụ cười lại được đắp lên: "Bệ hạ, Thịnh lão sư có vẻ là fan chung nhà với tôi rồi."

"Được, lát nữa tìm tôi tặng chữ ký tay."

Lộ Kim Bạch vội vàng nói: "Ngư lão sư, tôi cũng muốn."

"Cả tôi nữa." Ninh Giai Nhân bám gót theo sau.

Giang Hải Lâu: "Mọi người đều muốn, vậy tôi cũng muốn!"

Ngư Thính Đường nhức hết cả đầu: "Được được được, ký hết."

Bọn họ làm cái trò hùa theo của bọn trẻ trâu gì vậy??

Đối diện, Thịnh Tri Hứa ném xong quả b.o.m đó liền trở về chỗ ngồi, vắt chéo hai chân, yên lặng uống nước ép.

"Anh, anh thật sự thích Ngư Thính Đường?" Thịnh Mạt hạ thấp giọng: "Cho dù là vậy, tại sao anh phải tỏ tình với cô ta trước mặt bao nhiêu người? Anh điên rồi à?"

Thịnh Tri Hứa không nói gì.

"Sao anh không nói gì?"

"Để em nói hết rồi, anh còn nói gì nữa."

"..."

Thịnh Mạt tức điên lên, bỏ đi thẳng.

Phần trừng phạt tiếp tục.

Ngư Tê Chu vô cùng hài lòng với hành động từ chối đám con trai thối tha của Ngư Thính Đường, quyết định thưởng cho cô một chút.

"Ngư Thính Đường, hình phạt là chọn ngẫu nhiên một khách mời tại hiện trường thay cô hoàn thành bất kỳ hình phạt nào."

Đôi mắt Ngư Thính Đường lập tức như đèn pha, quét qua quét lại trên sân.

Sống lưng Kỳ Vọng lạnh toát.

"Kỳ lão sư, quyết định là anh rồi."

Kỳ Vọng nghiến răng cười lạnh: "Đừng gọi tôi là lão sư, tôi không gánh nổi tiếng lão sư này của cô đâu!"

Hai chị em nhà này đến để khắc hắn phải không?!

Ngư Thính Đường: "Được thôi, lão già."

Kỳ Vọng: "............"

[Nói xem anh, hát đối đài với cô ấy làm gì? Giờ thì hay rồi.]

[Ngư Cháo Cháo có phải nương tay rồi không? Sao điều kiện trừng phạt của Ngư Hoàng lại là đi gây họa cho người khác?]

[Ngư Đường Đường: Tôi, có người bảo kê!]

Yêu cầu trừng phạt của Ngư Thính Đường là: Tìm một người khác giới tại hiện trường, quỳ một chân trước mặt cô ấy, và hét lên "Em, là vị thần của anh".

Không sai, Kỳ Vọng lại tìm Tang Khanh Khanh.

Đây có lẽ chính là cái gọi là đồng sinh cộng t.ử đi.

Tang Khanh Khanh đối mặt với Kỳ Vọng đang quỳ gối hét lên trước mặt mình, lúng túng đến mức không biết để tay vào đâu.

Cô ta hỏi hệ thống: "Hệ thống, tôi có thể đổi nam chính không?"

Hệ thống: "Cảnh báo! Phát hiện ký chủ có ý định đi chệch cốt truyện, sau ba giây vẫn không thay đổi suy nghĩ, sẽ bị trừng phạt bằng điện giật!!!"

Tang Khanh Khanh: "... Tôi là nữ chính, tại sao ngay cả quyền đổi nam chính cũng không có?"

Hệ thống: "Vậy ký chủ, cô muốn đổi ai làm nam chính?"

"Ví dụ nhé, mi thấy Ngư Thính Đường thế nào?"

"Cô ấy là nữ."

"Thì sao?"

"..."

Cuối cùng, dưới sự cảnh báo điện giật liên tục của hệ thống, Tang Khanh Khanh đã từ bỏ ý định hoang đường này.

Ngư Thính Đường ở đối diện nhìn rõ mồn một cuộc đối thoại của họ.

Ghê thật.

Kỳ Vọng khiến Tang Khanh Khanh không chịu nổi đến mức nào rồi?

Đã bắt đầu lấy cô làm bia đỡ đạn muốn đổi hắn đi rồi.

Còn nữa, cái hệ thống này có phải quá thiên vị nam chính rồi không?

Nó là con ruột của nam chính à?

Bỗng nhiên, một tia sáng trắng lóe lên trong đầu Ngư Thính Đường.

... Không phải chứ?

Những lời Tang Khanh Khanh nói với hệ thống, tự nhiên không giấu được Kỳ Vọng.

Kỳ Vọng một tay cầm cốc nước lên, lúc rũ mắt xuống, sâu trong đồng t.ử lóe lên một tia nham hiểm.

Đầu tiên là nữ chính chính thống Ngư Thính Đường không chịu sự kiểm soát, thức tỉnh rồi.

Bây giờ ngay cả nữ chính ứng cử viên Tang Khanh Khanh, cũng muốn đối đầu với hắn.

Hắn vẫn quá nhân từ rồi.

Nữ chính cái gì, thế giới này có một nam chính là hắn là đủ rồi.

Sau khi kết thúc phần trừng phạt, nhân viên đến thu lại điện thoại của khách mời.

Một lần nữa phát cho họ vòng tay chuông rung động.

Cái thứ này giống như đồ trang trí vậy, từ lúc phát ở tập đầu tiên, chưa có mấy khách mời kêu lên.

Mọi người đều dùng như đồng hồ.

"A~ a~ ồ! A~ ồ!"

Khoảnh khắc tất cả mọi người đeo vào, ba chiếc chuông rung động đồng thời vang lên.

Chương 216: Cậu Ta Nói Thích Cô - Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia