Đội phá rối đi theo sau im lặng một lúc lâu.
Ninh Giai Nhân hỏi: “Đạo diễn Ngư, anh chắc chắn họ đến đây để hẹn hò không?”
Ngư Tê Chu: “... Rõ ràng đây là một kiểu hẹn hò khá khác biệt, chỉ là không phổ biến lắm.”
“Hả? Sao anh biết được?”
“Các người cứ xem có phải hai người họ dính liền với nhau, như hình với bóng không!”
Mấy người nhìn con lạc đà phía trước, đồng loạt hít một hơi lạnh.
Đừng nói nữa, anh đừng nói nữa.
Đáng ghét! Muốn quá đi!
Yến Lan Thanh cũng nghĩ như vậy.
Tuy rằng cách hẹn hò này nằm ngoài dự đoán của anh, nhưng...
Bệ hạ làm vậy, chắc là lo anh sẽ cảm thấy khó xử, muốn làm dịu đi sự ngượng ngùng giữa hai người?
Cô ấy thật chu đáo.
Phía trước đột nhiên nghe thấy giọng nói cao v.út của Ngư Thính Đường:
“Chị ơi, xem biểu diễn động vật không? Lạc đà ị, một lần 10 đồng, không giống thật không lấy tiền.”
Yến Lan Thanh: “...?”
Rắc.
Có thứ gì đó lặng lẽ vỡ tan tành.
Rạp xiếc trong trấn chỉ là cái vỏ bọc, quanh năm suốt tháng không thấy mở cửa lần nào.
Nhiều người chưa từng xem biểu diễn động vật.
Loại điên bình thường họ không có hứng thú, nhưng điên đến mức này thì phải nếm thử xem mặn nhạt thế nào.
Ngư Thính Đường đã chuẩn bị hai cấp độ biểu diễn.
Một là lạc đà ị, 10 đồng.
Một là lạc đà xì hơi, 20 đồng.
Đa số mọi người chọn cái đầu tiên, vì sô cô la dù sao cũng ăn được, chỉ là trông hơi thô.
Cũng có người không tin, nhất quyết muốn biết tại sao cái thứ hai lại đắt hơn cái đầu tiên, thế là trả tiền.
Ngư Thính Đường: “Tiểu Yến Tử, chuẩn bị!”
Yến Lan Thanh: “... Chuẩn bị sẵn sàng.”
Phía sau vang lên tiếng “phụt” mô phỏng, Ngư Thính Đường liền thổi kèn trong mũ trùm đầu: “Bủm~~~”
Yến Lan Thanh: “Phụt.”
Ngư Thính Đường: “Bủm~~~”
Hoàn toàn điều khiển bằng miệng, không pha trộn chút công nghệ nào.
[Cứu mạng, tôi không chịu nổi nữa rồi]
[Cả giường rệp cũng cười rung theo tôi]
[Trong phòng livestream có bác sĩ không? Bệnh tình của hai người này còn có khả năng kết hôn không?]
[Tôi là bác sĩ Lý khoa tâm thần, tôi cho rằng bệnh nhân tâm thần không thể kết hôn với nhau]
[Một gia đình không thể có hai người điên cùng lúc, vậy thì sống sao nổi??]
Sau khoảng 30 giây, vị khách yêu cầu xem lạc đà xì hơi mặt mày xanh mét.
Người ta nói của rẻ là của ôi, thế mà cái này còn thu của ông ta 20 đồng!
Coi ông ta là đồ ngốc à!
“Tôi muốn trả lại tiền!” Vị khách yêu cầu quyết liệt.
Ngư Thính Đường không vui, “Biểu diễn xong rồi anh đòi trả tiền, anh đây là xem chùa à, không có cửa đâu!”
“Các người gọi đây là biểu diễn à??”
“Nếu anh không công nhận màn biểu diễn của chúng tôi, sao anh lại bỏ tiền ra mua? Mua rồi còn muốn trả lại, trên đời này có chuyện dễ dàng như vậy sao?”
“Các người là gánh hát rong l.ừ.a đ.ả.o à!!”
“Hehe, sao anh nhìn ra hay vậy?”
“...”
Vị khách còn muốn lên tiếng, phía sau có phụ huynh dắt con nhỏ tỏ ra không hài lòng, “Người phía trước xong chưa, con tôi còn đang chờ xem lạc đà ị đây này!”
“Mẹ ơi, con cũng muốn xem lạc đà xì hơi.”
“Được được, mua cho con.”
Vị khách: “...”
Vị khách lầm bầm c.h.ử.i bới rồi bỏ đi.
Nói đi cũng phải nói lại, màn biểu diễn này cũng không hề nhẹ nhàng, Ngư Thính Đường thổi kèn đến mức má sắp tê cứng.
Thấy dòng người xếp hàng hóng chuyện ngày càng đông, cô ra lệnh: “Tiểu Yến Tử! Chạy!”
Yến Lan Thanh:!
Vừa dứt lời, con lạc đà đã lóc cóc chạy đi.
Phía sau còn có một đoàn người muốn xem biểu diễn.
Họ chạy một quãng xa, cuối cùng mới cắt đuôi được những người này.
Ngư Thính Đường tháo mũ trùm đầu, trên người chỉ còn bộ đồ liền thân màu nâu, tóc dính vào má, trán đầy mồ hôi.
“Nóng quá, nóng c.h.ế.t đi được.”
Cô đưa tay lau mồ hôi trên mặt, trước mặt đột nhiên xuất hiện một cây kem ốc quế lớn.
“Bệ hạ, vị vani mà cô thích.” Yến Lan Thanh cong cong đôi mắt, hai tay cầm hai cây kem.
Một cây nhỏ, một cây siêu lớn.
Ngư Thính Đường nhận lấy cây kem siêu lớn, “Cảm ơn Tiểu Yến Tử!”
Cô c.ắ.n một miếng lớn đầu kem, thỏa mãn nheo mắt lại.
Hai người ngồi trên ghế dài thong thả ăn kem, thời gian dường như chậm lại.
Yến Lan Thanh đột nhiên hỏi: “Bệ hạ, cô có xem tiểu thuyết rẻ tiền không?”
Ngư Thính Đường gặm vỏ kem, nghe vậy liền nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng nói: “Loại rẻ tiền nào cũng xem qua một chút, anh muốn link hay giới thiệu sách?”
Trước đây ở đạo quan, sư huynh quản rất nghiêm, không cho xem những thứ này.
Cô đã phải tốn không ít công sức để những thứ này có thể hợp pháp xuất hiện trên giá sách.
Yến Lan Thanh ngẩn người, “Hả? Tôi hỏi là bây giờ cô có xem không...”
“Bây giờ?” Ngư Thính Đường đắn đo vài giây, “Bây giờ không xem được, hay là anh đợi về đi, trong điện thoại tôi có đầy, anh muốn xem thể loại XP nào cũng có.”
“Bệ hạ, tôi nói là phim.”
“Chúng ta không phải đang nói về tiểu thuyết sao?”
[Ngư Hoàng, link giới thiệu sách gửi cho tôi, tôi rất cần]
[Hehehe, sao tôi tự nhiên lại biến thành màu khác thế này]
Sau một hồi im lặng.
Yến Lan Thanh bật cười, che trán, vai run lên.
“Bệ hạ, sao cô...”
Chưa nói hết lời, trời đổ mưa.
“Vãi, mưa rồi!” Ngư Thính Đường bật dậy, hai tay che cây kem, “Tiểu Yến Tử, chạy mau!”
Yến Lan Thanh nhìn mặt trời ch.ói chang trên đầu, đang thắc mắc mưa ở đâu ra, thấy Ngư Thính Đường sắp chạy xa, liền lập tức đuổi theo.
Sau khi họ đi, Lộ Kim Bạch cầm vòi nước bước ra.
“Đạo diễn Ngư! Hành động phá hoại lần đầu thành công! Xin chỉ thị!”
Ngư Tê Chu đeo kính râm, vẻ mặt thâm trầm, “Rất tốt, tiếp theo tiếp tục theo dõi, khiến cuộc hẹn hò của họ c.h.ế.t yểu!”
Không ai được chiếm tiện nghi của chị cậu!
Đội ba người giơ tay: “Yo!”
Anh em nhà Thịnh: “...”
Họ thật nhàm chán, đúng là rảnh rỗi.
Ngư Thính Đường sợ mưa làm ướt kem, nhanh ch.óng ăn hết trong vài miếng, dừng lại ngẩng đầu, thấy phía trước là một công viên giải trí cũ kỹ.
“Tiểu Yến Tử, có muốn vào chơi không?”
Yến Lan Thanh đương nhiên không thể từ chối cô.
Anh nhớ lại bộ phim truyền hình mà Tiểu Bát đã xem.
Công viên giải trí, là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi.
Còn có vòng quay ngựa gỗ được cho là có thể khiến các cặp đôi không bao giờ chia lìa...
Ngư Thính Đường đã mua vé vào rồi, thấy Yến Lan Thanh vẫn đứng bên ngoài, người đỏ như gấc, rất thắc mắc.
“Tiểu Yến Tử, anh đứng dưới nắng nướng thịt à? Có cần tôi rắc thêm chút thì là không?”
Yến Lan Thanh: “... Bệ hạ, tôi đến ngay.”
Công viên giải trí này tuy cũ, các thiết bị giải trí cũng thật sự đơn sơ, bên trong không thấy mấy khách.
Ngư Thính Đường điểm dừng chân đầu tiên là tàu lượn siêu tốc, đang phấn khích thì đến đoạn lên dốc, cô đột nhiên phát hiện một vấn đề.
“Tiểu Yến Tử.”
“Ừm?”
“Anh có thấy thanh chắn bảo hiểm và dây an toàn không?”
“Hình như không có, sao vậy?”
Câu nói này vừa thốt ra, hai người đồng loạt im lặng.
Anh em nhà Thịnh ngồi phía sau họ cũng im lặng.
Cái tàu lượn siêu tốc này không có dây an toàn và thanh chắn bảo hiểm!
Đợi đã! Dừng lại! Cho họ xuống!!!!!
Đã quá muộn, tàu lượn chạy lên đỉnh dốc, lao xuống!
“A!!!” Thịnh Mạt hét lên một tiếng kinh hãi.
Cô bị lực của tàu lượn khi vào cua hất sang phía Thịnh Tri Hứa, đ.â.m anh ta ngã xuống.
Thịnh Tri Hứa không kịp bám chắc vào ghế, cơ thể đột nhiên bay lên không, rơi xuống.
“Bốp!”
Một bàn tay thon thả nhanh ch.óng và chính xác nắm lấy cánh tay anh ta, nốt ruồi đỏ trên cổ tay trắng ngần lấp lánh ngược ánh nắng làm Thịnh Tri Hứa hoa mắt.