Văn Duật Hàn trực giác là đúng.
Xe tăng mới giao hàng tận cửa, Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu cứ phải so sánh nửa ngày, xác nhận giống nhau y đúc không hề thiên vị.
Lúc này mới mỗi người chọn một phòng.
Văn Duật Hàn: "..."
Đáng yêu thì đáng yêu thật.
Ngư Chiếu Thanh bình thường chắc hẳn rất vất vả.
Có vụ này, đồ dùng cá nhân Văn Duật Hàn sai người mang đến, đều giống nhau y hệt.
Đồ ngủ mũ ngủ cũng cùng kiểu dáng.
Ngư Tê Chu lén lút lầm bầm với Ngư Thính Đường: "Anh Văn có tình huống gì rồi sao? Trong ấn tượng của em, anh ấy đâu có chu đáo thế này."
Tài b.ắ.n s.ú.n.g của cậu là học từ Văn Duật Hàn.
Khẩu s.ú.n.g trước kia dùng để bảo vệ Ngư Thính Đường, cũng là quà sinh nhật anh ấy tặng.
Nhưng điều này không có nghĩa Văn Duật Hàn là một người ôn hòa chu đáo.
Anh giống như dòng sông băng chôn vùi sâu dưới vùng cực, dễ gì hiển lộ trước mặt người khác, che giấu sự nguy hiểm to lớn.
Từ đầu đến cuối đều lạnh lẽo.
Cũng không phải cố ý làm vậy.
Mà là màu nền không thể thay đổi, được tôi luyện từ trong mưa b.o.m bão đạn, núi thây biển m.á.u.
Một người như vậy bây giờ ngay cả đồ ngủ cũng mua theo bộ, khiến Ngư Tê Chu rất khó không kinh ngạc.
Ngư Thính Đường ngậm que kem, hai mắt trợn to: "Hả? Anh ấy có rồi? Anh ấy còn nói không phải nam mụ mụ!?"
Ngư Tê Chu: "... Không có gì, chị cứ ăn của chị đi."
Nói không rõ với cô được.
Cô không có cái dây thần kinh đó.
Văn Duật Hàn không hề biết hai chị em đang nói chuyện về mình, anh nhận được một cuộc điện thoại.
Kết quả điều tra đã có.
Đám lính đ.á.n.h thuê kia xuất hiện trong khu rừng biên giới, không phải ngẫu nhiên.
Là có người thuê bọn chúng.
Nội dung nhiệm vụ: Vứt bỏ Ngư Thính Đường ở góc tận cùng thế giới, vĩnh viễn không thể trở về.
Chẳng qua lúc đó bên cạnh Ngư Thính Đường có những người khác, vượt xa số lượng người chỉ định của nhiệm vụ.
Mới khiến bọn chúng nảy sinh ý định trao đổi con tin.
Dù sao tống bọn chúng vào tù, cũng coi như vĩnh viễn không thể trở về mà.
"Biết rồi." Văn Duật Hàn trầm giọng nói xong, cúp điện thoại, chuyển sang gọi cho Ngư Chiếu Thanh.
Qua nửa phút, bên kia bắt máy, "Chuyện gì?"
"Em gái và em trai anh đều đang ở trong tay tôi."
"?" Ngư Chiếu Thanh khựng lại vài giây, thần sắc bình tĩnh, "Xé vé đi."
Câu nói này trực tiếp làm rối loạn nội dung Văn Duật Hàn định nói tiếp theo.
"Anh đang làm trò trừu tượng hay lại phát bệnh rồi?"
Nhìn thấy người khác trên mạng mắng Ngư Thính Đường vài câu, đều phải mua một đống thủy quân mắng c.h.ử.i lại, tên cuồng em gái c.h.ế.t tiệt này sao miệng đột nhiên lại độc thế?
Ngư Chiếu Thanh vẫn không có cảm xúc gì: "Ngoài việc nhặt xác, những tin tức khác đừng thông báo cho tôi."
"Rất bận."
Nghe đến đây, hàng mày Văn Duật Hàn nhướng cao, giọng nói chợt trở nên lạnh lẽo: "Anh không phải Ngư Chiếu Thanh."
Tên cuồng em gái kia không thể nói ra những lời này.
Ngư Chiếu Thanh nhẹ nhàng cười một tiếng, cúp điện thoại.
Văn Duật Hàn nhíu mày, trong đầu xẹt qua vô số suy đoán cân nhắc.
Quỷ nhập vào người.
Đa nhân cách.
Hay là... một thể hai hồn?
Đối phương dường như không hề sợ hãi bị người ta phát hiện ra sự bất thường, chứng tỏ hắn có đủ tự tin, cho dù bị lộ tẩy cũng chẳng sao.
Và, ác ý của hắn đối với Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu rất lớn.
Không, hẳn là chỉ nhắm vào Ngư Thính Đường.
Trên mặt cửa sổ kính sát đất phản chiếu hàng mày và ánh mắt dần trở nên lạnh nhạt của Văn Duật Hàn.
Đã như vậy, anh sẽ không tùy tiện trả Ngư Thính Đường lại cho Ngư gia đâu.
Nghĩ vậy, Văn Duật Hàn nghiêng người, nhìn thẳng vào hai cái đầu giấu ở mép cửa đã sớm bị lộ.
"Sao thế?" Anh hỏi.
Ngư Thính Đường: "Văn Văn, ăn khuya."
Ngư Tê Chu: "Anh Văn, ăn khuya."
Bày bát ngồi chờ được cho ăn.jpg
Văn Duật Hàn chợt cười, "Được thôi. Các người muốn ăn set đổi anh trai, hay là ăn set g.i.ế.c anh trai?"
Hai con cá:? OvO?
Đồ ăn khuya của quán nào mà hung tàn thế?
Cuối cùng, hai phần ăn khuya giống hệt nhau được giao đến nhà.
"Bạn có đơn hàng Điên Rồi Sao mới, vui lòng nhận đơn kịp thời..."
App Điên Rồi Sao chìm trong im lặng đã lâu lại online, còn tự phối cho mình một đoạn BGM vui nhộn.
"Đến đây làm việc nào~ Dù sao cũng có~ vô số đồ ăn ngoài~"
Ngư Thính Đường tát cho cái vòng tay một phát, "Ồn ào c.h.ế.t đi được, đồ ăn khuya còn chưa ăn xong, ồn nữa là không giao đâu!"
Tiếng chuông im bặt.
"Không đặt sớm không đặt muộn, lần nào cũng đặt đồ ăn ngoài vào giờ này, giao xong đơn này là cho vào danh sách đen luôn!" Ngư Thính Đường nhai đồ ăn trong miệng, tức giận không chỗ phát tiết.
Làm Ngư Tê Chu vừa trộm hai con tôm chiên của cô sợ tới mức vội vàng trả lại.
"Phạm vi nghiệp vụ giao hàng của chị có phải hơi rộng quá rồi không? Xuyên quốc gia luôn rồi." Ngư Tê Chu gắp con tôm đã bóc vỏ bỏ vào bát cô.
Ngư Thính Đường gắp lên ăn mất, "Cái này là điều chỉnh dựa theo định vị của tôi, tôi ở đâu thì phân phối đơn hàng ở đó cho tôi."
"Sau đó khách hàng dưới lòng đất bốc thăm, theo thứ tự từng người một đặt hàng."
"Thành viên VIP còn có thể chen ngang, một tháng một lần cơ hội, chỉ là nạp tiền hơi đắt, khởi điểm 99 điểm công đức."
Ngư Tê Chu cười ha hả: "Chị nói cứ như đang giao đồ ăn cho Địa Phủ vậy, lại còn dưới lòng đất với công đức nữa chứ."
Cái não động này của cô không làm biên kịch cho cậu thì phí quá.
Ngư Thính Đường trực tiếp nhét cho cậu một viên thịt viên, bắt ngậm miệng thủ công.
Ngư Tê Chu hừ hừ chíp chíp, "Tiệm rút thẻ của chị doanh thu ngày cả chục triệu rồi, còn vất vả đi giao đồ ăn như vậy, rốt cuộc là vì cái gì chứ?"
"Còn không phải là vì cậu." Ngư Thính Đường nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Vì cái nhà này!"
Ngư Tê Chu chỉ vào mình, "Em??"
"Trước đây cậu nói muốn đổi xe, tôi vốn định cho cậu một bất ngờ, mới nỗ lực gom tiền như vậy. Cậu lại dám hỏi tôi vì cái gì?"
Cô trưng ra vẻ mặt bị tổn thương.
Ngư Tê Chu lập tức áy náy đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, nhích qua vài cái, bóp vai cho cô, "Chị, em sai rồi, chị đúng là người chị tốt của em!"
"Hừ."
"Đúng rồi chị, chị có hiểu biết về xe không? Chị định mua cho em chiếc nào vậy?" Ngư Tê Chu trưng ra vẻ mặt nịnh nọt.
Ngư Thính Đường hút một ngụm nước trái cây, "Tôi đã nghiên cứu rồi, vẫn là mẫu xe đi đầu thế giới."
"Gì cơ gì cơ?"
"Rolls-Royce. Ảo giác."
"Đệt đó chính là xe sang chục triệu—— Không đúng?!!"
Ngư Tê Chu suýt thì tức cười, "Ngư Đường Đường, chị nỗ lực gom tiền chỉ để mua cho em một bài học à?"
Ngư Thính Đường đặt cái chai rỗng lên đỉnh đầu cậu, "Có là tốt rồi, còn kén chọn."
Nói xong, cô đứng dậy đi mượn chìa khóa xe của Văn Duật Hàn, ra ngoài giao hàng.
Ngư Tê Chu giả vờ hờn dỗi phát hiện không ai quan tâm, lập tức bám theo.
"Ngư Đường Đường, em xách đồ giúp chị!"
Ngư Thính Đường cưỡi xe mô tô tỏa sáng rực rỡ xuất hiện.
Ghế sau là cậu em trai xinh đẹp nhưng thực sự rất bám người của cô.
Hai người đội mũ bảo hiểm đeo kính râm, nửa khuôn mặt dưới độ giống nhau vượt mức tiêu chuẩn, bày ra đó chính là một bữa tiệc thị giác.
Không cần phải nói ngầu đến mức nào.
Phía trước đèn đỏ, Ngư Thính Đường dừng lại, biểu cảm lạnh lùng hệt như nữ sát thủ trong phim.
Ngư Tê Chu vẻ mặt thâm trầm đặt ngón trỏ bên sống mũi.
"Bố ơi, tại sao hai anh chị này lại mặc đồ ngủ gấu dâu tây lái mô tô vậy ạ? Trông phèn quá đi!"
Cậu bé đi ngang qua chỉ vào hai chị em Ngư gia, "Có phải họ vừa ăn trộm xe chuẩn bị bỏ trốn không ạ? Con muốn báo cảnh sát!"
Ngư Thính Đường: "..."
Ngư Tê Chu: "..."
Hai chị em đồng thời kéo kính râm xuống, nói với cậu bé: "Bọn này trộm xe của Ultraman đấy, anh ta vừa bị quái thú ăn thịt rồi, ánh sáng của nhóc mất rồi."
Cậu bé mặc áo thun Ultraman:???
"Oa——!!!"
Tiếng khóc vang dội cả góc phố.
Cậu bé vừa khóc vừa ném thiết bị biến hình vào Ngư Thính Đường để xả giận.