Khuôn mặt tuấn tú của Ngư Tê Chu lạnh lùng, "Chúng tôi không phạm pháp, càng không phải tội phạm, ông dựa vào cái gì mà làm vậy?"
Gã đàn ông liếc nhìn hai chị em, trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh miệt, "Mày tính là cái thá gì mà cũng xứng biết lý do?"
"Thẩm vấn tụi mày đều là nể mặt tụi mày rồi, còn nói nhảm nữa, trực tiếp tống tụi mày vào tù."
Ngư Thính Đường ngay tại chỗ bắt đầu làm phép, "Ông ta c.h.ế.t chắc rồi, tôi nói đấy."
"Ngư Đường Đường chị đang làm gì vậy?" Ngư Tê Chu không hiểu thủ pháp của cô.
"Cái này gọi là pháp thuật kinh điển đoạt mạng chuẩn bị sẵn ở nhà —— Vẽ một vòng tròn nguyền rủa ông ta." Ngư Thính Đường lẩm bẩm, "Vận xui đi đi, vận xui đi đi, vận xui toàn bộ đổ lên người ông ta đi!"
Ngư Tê Chu hiểu ngay trong giây lát, "Vậy em cũng vẽ một cái, nguyền rủa ông ta nửa đêm đái vào miệng!"
Gã đàn ông không thèm để ý, thấy viên cảnh sát nhỏ không nhúc nhích, nhíu mày quát lớn: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Còn không mau còng tay tụi nó lại."
Viên cảnh sát nhỏ bĩu môi, lấy còng tay tiến lên.
"Cạch" một tiếng, còng luôn gã đàn ông lại.
Gã đàn ông không thể tin nổi, "Cậu đang làm gì vậy? Tôi bảo cậu còng tụi nó cậu còng tôi làm gì?!"
Gã đàn ông đành phải ra lệnh cho những cảnh sát khác đi còng người.
"Cạch."
"Cạch."
Sau vài tiếng vang giòn giã, trên cổ tay gã đàn ông đeo đầy vòng tay phiên bản giới hạn màu vàng hồng sang trọng.
"Tụi mày mẹ nó——" Gã đàn ông nổi trận lôi đình, "Mọc hai con mắt chỉ biết chớp không biết nhìn à, ngay cả tao mà cũng dám còng? Tụi mày cùng một giuộc với tụi nó à?!"
Cảnh sát vẻ mặt áy náy, "Xin lỗi ngài, thực sự không biết tại sao, nhìn thấy đôi bàn tay ngọc ngà thon thả này của ngài tôi lại có một loại xúc động không kìm nén được muốn tròng cho nó cái gì đó..."
"Người đi lấy chìa khóa c.h.ế.t dọc đường rồi à? Còn không mau đến mở cho tao!?"
"Ngài ơi, không xong rồi, chìa khóa còng tay bị trộm mất rồi! Chúng tôi đang nghĩ cách trích xuất camera để tìm kiếm."
"Camera cũng hỏng rồi."
"Thế này thì hỏng bét rồi."
Gân xanh trên trán gã đàn ông giật giật, một cước đạp về phía họ, ai ngờ trượt chân ngã ngửa ra sau——
Chỉ nghe thấy một tiếng "Rắc".
Mông gã đàn ông đập trúng thùng nước của người lao công bên cạnh, phần eo phát ra âm thanh không thể chịu đựng nổi.
Nữ cảnh sát vừa bước vào bị gã làm cho giật mình, ly cà phê nóng vừa rót trên tay cứ thế hắt thẳng vào mặt gã.
Gã đàn ông, tèo.
Ngư Thính Đường móc hạt dưa trong túi ra, đưa cho nữ cảnh sát bên cạnh một nắm, "Chị ơi, tôi muốn tố cáo đích danh người này."
Nữ cảnh sát nhận lấy hạt dưa, sửng sốt một chút: "Tố cáo chuyện gì?"
"Ông ta buôn lậu v.ũ k.h.í, mua bán nội tạng, còn dính líu đến giao dịch ma túy."
"Hả?!!"
"Dưới tầng hầm nhà ông ta còn nhốt mười ba đứa trẻ, mật mã khóa cửa là 8888."
"Cái gì?!!"
Nữ cảnh sát: Cháy lên rồi!!!
Đợi Văn Duật Hàn chạy đến đây, vốn tưởng Ngư Thính Đường và Ngư Tê Chu đang bị huấn thị.
Cảnh tượng trước mắt lại khiến anh trầm mặc.
Ngư Thính Đường ngồi trên chiếc sô pha đơn nhỏ, bên cạnh thỉnh thoảng có cảnh sát đưa trà sữa tặng trái cây cho cô, khoai tây chiên đồ ăn vặt cứ thế nhét vào lòng cô.
Ngư Tê Chu thơm lây, ngồi trên t.h.ả.m cầm tay cầm chơi game.
"Em gái, em vừa nói đội trưởng tuần tra làm sao cơ? Anh nghe không rõ."
Ngư Thính Đường đổ nửa túi khoai tây chiên vào miệng, nhai rôm rốp nuốt xuống, mới nói: "Ông ta biển thủ công quỹ, bỏ túi riêng, để mua biệt thự lớn cho tình nhân ông ta nuôi."
Một vòng cảnh sát "Hô" lên một tiếng, vẻ mặt như hít được dưa lớn.
"Còn nữa không còn nữa không?"
"Chính là gã đàn ông vừa nãy nói muốn còng tay tôi, anh rể gã tàn sát động vật được bảo vệ, còn chuyên môn làm một phòng triển lãm tư nhân dùng để thưởng thức, trong đó còn có da người..."
Cảnh sát có mặt hít một ngụm khí lạnh.
Đây là người sao?
Đây là súc sinh!
Chỉ là không biết cấp trên có quản hay không...
"Ngư Thính Đường." Giọng nói của Văn Duật Hàn vang lên từ bên ngoài đám đông.
Nhìn thấy người tới, các cảnh sát vây quanh Ngư Thính Đường nhao nhao nhường đường.
"Náo nhiệt thế? Mọi người đang trò chuyện gì vậy?" Ánh mắt Văn Duật Hàn quét một vòng.
Tất cả mọi người im thin thít như ve sầu mùa đông, lưng thẳng tắp.
Ngư Thính Đường ném một viên kẹo dẻo nhân siro vào miệng, trả lời anh: "Bọn tôi đang tám chuyện phiếm."
"Tám chuyện phiếm gì?"
"Chồng nhà ai lại đẻ rồi, vợ nhà ai lại bỏ trốn rồi, anh chắc chắn không thích nghe đâu."
"?"
Văn Duật Hàn ngưng mắt nhìn cô vài giây, cười nhạt, "Vậy sao, đợi lát nữa về cô từ từ kể cho tôi nghe."
"Đi thôi."
Ngư Thính Đường chống cằm, "Họ không cho tôi đi, có gã đàn ông vừa nãy nói muốn chuyển giao tôi cho bộ phận nào đó thẩm lý, còn muốn tống tôi vào tù ngồi xổm."
Văn Duật Hàn nhìn về phía những cảnh sát khác, "Ai?"
"Là, là thư ký cục phó Williams..."
"Nối máy nội bộ cục trưởng cho tôi."
"Rõ!"
Không biết Văn Duật Hàn và cục trưởng ôn chuyện cũ gì, mười phút sau anh đưa hai chị em rời khỏi cục cảnh sát.
Trước khi đi, trong túi Ngư Thính Đường bị nhét đầy đồ ăn vặt đồ uống.
Văn Duật Hàn ngồi ở ghế lái, nhìn thấy ghế sau toàn là đồ ăn vặt.
Hai chị em ngồi ở giữa cậu chia một cái, tôi chia một cái.
Nhất thời không biết họ là đi một chuyến đến cục cảnh sát, hay là vừa đi du xuân về.
Văn Duật Hàn bảo Ngư Thính Đường thêm phương thức liên lạc của mình, một là sau này có việc trực tiếp tìm anh.
Hai là phòng ngừa Ngư Chiếu Thanh ngày nào đó phát điên, muốn g.i.ế.c c.h.ế.t em gái mình.
Nể tình anh em một hồi, Văn Duật Hàn có thể không lưu lại bất kỳ đau đớn nào tiễn hắn đi trước.
Ngư Thính Đường dùng vòng tay quét anh, "Hô, Văn Văn anh tên là 'Cơn ác mộng của 900 triệu tội phạm' à? Hơi bị ngông cuồng nha."
Văn Duật Hàn ừ một tiếng, cúi đầu xem danh thiếp cá nhân của cô.
【AAA Bán buôn nam người mẫu cơ bụng】
"..."
Ngư Thính Đường học được rồi, quyết định lát nữa cũng phải đặt một mục tiêu nhỏ —— Uống đủ 900 triệu chai sữa dâu!
Ngư Tê Chu giơ tay bên cạnh, "Anh Văn, em thì sao em thì sao? Em cũng muốn thêm anh!"
Cậu đến bây giờ vẫn chưa có phương thức liên lạc của anh Văn!
Đối với việc này Văn Duật Hàn biểu thị: "Thắt dây an toàn vào."
Ngư Tê Chu: "..."
Cậu là bánh bao ch.ó chê sao?
Về đến nhà, Văn Duật Hàn nhận được bộ hồ sơ tố cáo do cấp dưới gửi tới.
Khá phong phú, trọn vẹn 5GB.
Ngoại trừ một số cá biệt vẫn đang thu thập bằng chứng phạm tội, phần lớn đối tượng bị tố cáo, đều là bắt tại trận.
Xem xong, Văn Duật Hàn lại trầm mặc.
Thậm chí cảm thấy cho dù tối nay anh không qua đó, Ngư Thính Đường cũng có thể dựa vào việc tống toàn bộ tầng lớp cao cấp của cảnh sát vào tù, mà thuận lợi thoát thân.
Cô thật sự có bản lĩnh.
Những tài liệu này may mà được gửi đến tay Văn Duật Hàn, nếu như rơi vào tay người khác, kết quả thế nào còn thực sự khó nói.
Nhìn lại hai chị em, đã ném chuyện vào đồn cảnh sát ra sau đầu, ngủ thiếp đi trên sô pha rồi.
Văn Duật Hàn dùng điều khiển chỉnh nhiệt độ điều hòa đến mức thích hợp, sau đó lấy chăn mỏng đắp lên người Ngư Thính Đường.
Không phải anh keo kiệt.
Chỉ có một cái chăn.
Dù sao Ngư Tê Chu cũng là con trai, đắp hay không đắp cũng như nhau.
Sáng hôm sau.
Ngư Thính Đường ngáp ngắn ngáp dài rửa mặt xong đi ra, nhìn thấy bữa sáng vẫn còn nóng trên bàn và tờ giấy nhắn.
【Trong ngăn kéo phòng khách có tiền mặt, cần thì tự lấy, trực thăng đón hai người về nước mười rưỡi hạ cánh trên nóc nhà, tôi còn có công việc phải xử lý, không tiễn. —— Văn】
Chu đáo gớm.
Không hổ là nam mụ mụ.
Ngư Thính Đường xem xong tờ giấy nhắn, cầm sữa lên uống một ngụm, quay đầu liền gọi:
"Ngư Cháo Cháo, dậy chưa? Mau dậy đi, ăn sáng xong ra ngoài quẩy."