Ngư Chiếu Thanh cầm lọ t.h.u.ố.c trên bàn lên, khuôn mặt tuấn tú lạnh như băng sương, "Tôi uống một ngụm cô sẽ ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c?"
Ngư Thính Đường tiếp tục đáng thương vô cùng, gật đầu, "Hồi nhỏ anh trai đều sẽ nếm thử một ngụm t.h.u.ố.c xem có đắng không giúp tôi, rồi mới cho tôi uống."
Ngư Chiếu Thanh: "..."
Nhân cách thứ hai cái đồ vô dụng chỉ biết chiều chuộng em gái.
"Cô tốt nhất là vậy." Ngư Chiếu Thanh vặn nắp chai, ngửa đầu uống một ngụm, ánh mắt chợt biến đổi.
Hắn lập tức muốn nhổ t.h.u.ố.c ra, Ngư Thính Đường nằm trên giường phản công nhào tới bịt miệng hắn.
"Không được nhổ!" Ngư Thính Đường vất vả lắm mới lừa được hắn uống, đương nhiên không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Trong miệng Ngư Chiếu Thanh nồng nặc mùi sữa dâu, hương vị sắc bén khiến dây thần kinh của hắn đều đang run rẩy.
Ý thức được bị con nhóc này lừa, Ngư Chiếu Thanh không giận mà cười.
Ngư Thính Đường không hề chột dạ: "Sữa dâu ngon thế này, không được lãng phí!"
Anh cả nói cho cô biết điểm yếu của tên này là sữa dâu, cô vốn còn hơi do dự sợ lãng phí.
Bây giờ nhìn lại, cô rất tức giận!
Tên người máy này lại dám ghét sữa dâu!
Cô tuyệt đối không cho phép có người không quỳ lạy dưới nắp chai sữa dâu!
Dâu môn!
Vốn tưởng Ngư Chiếu Thanh sẽ nổi giận, Ngư Thính Đường ngay cả cách phản kích cũng nghĩ xong rồi.
Kết quả không có.
Ngư Chiếu Thanh đứng thẳng người, trên khuôn mặt lạnh lẽo không có một tia biểu cảm, nhưng đáy mắt lại rò rỉ chút tự giễu.
Dường như đang nói——
Cô vì hắn mà lừa tôi.
Trong chớp mắt, quyền khống chế cơ thể lại được bàn giao.
Ngư Chiếu Thanh nghiêng đầu ra lệnh cho những người khác ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai anh em.
"Anh, người máy vừa nãy..." Ngư Thính Đường nhớ tới ánh mắt của người máy, gãi gãi má, "Kỳ kỳ."
Không nói rõ được kỳ ở đâu, nhưng cứ cảm thấy không đúng lắm.
"Hắn không làm hại em chứ?" Ngư Chiếu Thanh không yên tâm hỏi.
Giây tiếp theo trong đầu xuất hiện một tiếng cười lạnh: "Cô đều nhìn thấy cả, giả vờ cái gì mà không biết gì thể hiện rộng lượng?"
"Cô em gái tốt mà ngươi chiều chuộng ra, quả nhiên là một lòng chỉ hướng về ngươi."
Ngư Chiếu Thanh:?
Giọng điệu gì đây?
Ngư Chiếu Thanh mặt không cảm xúc, sau đó cầm lọ t.h.u.ố.c chứa đầy sữa dâu lên, một hơi cạn sạch.
Chủ thần: "............"
Chủ thần bị cưỡng chế offline.
Đợi nó tỉnh táo lại lần nữa, đã ở trong kết giới.
Trước mắt nó là một bức ảnh "Bát phương lai tài" được phóng to, trên đó còn có từng hàng ô vuông nhỏ, bên dưới đ.á.n.h dấu chữ.
Chủ thần trầm tư, đột nhiên phát hiện cơ thể không đúng.
Nó vậy mà lại biến thành một sinh vật kỳ dị giống ong mật lại giống cá mập còn có cánh??
Cái thứ quỷ gì vậy?!!
"Yo, mi tỉnh rồi."
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng nó.
Bên ngoài kết giới trong suốt, Ngư Thính Đường vẫy tay với nó, cười đầy xảo quyệt.
"Mi và con ong mập dung hợp rất tốt, nhìn là thấy đặc biệt hợp với mi!"
Chủ thần cuối cùng cũng biết mình đang ở đâu rồi.
Nó bị nhốt vào điện thoại của Ngư Thính Đường!
Còn trở thành thú cưng trên màn hình điện thoại của cô!
Chủ thần phát ra giọng sữa loli phẫn nộ: "Các người đã làm gì ta?!"
Nghe thấy giọng nói này của mình, Chủ thần lập tức đỏ mặt tía tai.
Giọng trầm nam tính uy vũ bá khí của nó đâu rồi?!
Ngư Thính Đường kéo nó từ phía trên màn hình xuống dưới cùng, sau đó b.úng cho nó một cái.
"Mi không phải thích chơi trò giam cầm sao? Cho mi cũng trải nghiệm thử mùi vị bị giam cầm, phỏng vấn xem mi có cảm nhận gì?"
Chủ thần xụ cái mặt ong xuống, "Các người làm thế nào vậy?"
Khoan hãy nói thế giới này có công nghệ cao như vậy hay không.
Chỉ riêng việc bóc tách nó ra riêng biệt, đã không phải là một chuyện dễ dàng.
Chủ thần lập tức làm một cuộc tự kiểm tra quét lỗi, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Cô vậy mà lại hạ chú ta? Làm lúc nào?!"
Nó đã cài đặt cho mình một khóa an toàn, hễ có người xâm nhập vào ý thức của Ngư Chiếu Thanh, muốn bất lợi với nó, sẽ lập tức khởi động chương trình tự bảo vệ.
Nếu đối phương khăng khăng làm theo ý mình, chương trình còn có xác suất nhất định tự hủy.
Năng lực của Ngư Thính Đường bẩm sinh khắc nó, do đó nó còn thiết lập hệ thống che chắn ở bệnh viện tâm thần.
Để cô có năng lực cũng không thể thi triển.
Vậy mà vẫn để cô chui lọt khe hở...
Không đúng.
Chủ thần trong nháy mắt phản ứng lại, "Thứ cô nôn lên người ta hôm đó rốt cuộc là cái gì?!"
Ngư Thính Đường cười híp mắt, "Nước bùa sạc dự phòng sát khí, Giang Dạ Dạ xuất phẩm."
Cô bị ban rồi, sát khí của sư huynh thì không.
Có khối cách đối phó với nó.
Chủ thần: "..."
Chủ thần ngược lại bình tĩnh lại, "Ngư Thính Đường, cô làm vậy sẽ hối hận đấy."
Ngư Chiếu Thanh bưng dâu tây đã rửa sạch tới, đặt trước mặt Ngư Thính Đường, lạnh lùng nhìn về phía Chủ thần.
"Ồ? Xin rửa tai lắng nghe."
Ngư Thính Đường vẻ mặt ghét bỏ, "Anh, anh đừng để ý nó, nó chỉ biết phô trương thanh thế, cố ý dọa người, nói ra những lời còn không có dinh dưỡng bằng canh gà để qua đêm."
Chủ thần bị cô chọc tức đến bật cười, "Cô thì biết cái gì? Cô biết được bao nhiêu về thế giới này?"
"Tôi đương nhiên biết chứ." Ngư Thính Đường lý lẽ hùng hồn nói, "Theo tôi được biết, mi hoàn toàn mù tịt về thế giới này!"
Ngư Chiếu Thanh lập tức bật cười, "Thính Thính nói đúng."
Nói rồi điện thoại của hắn reo, liền đi sang một bên nghe máy.
Chủ thần không chịu nổi cục tức này.
"Cô tưởng cô biết được chút kịch bản, là có thể nhìn bao quát toàn cục rồi?" Chủ thần cười mỉa, "Thứ cô nhìn thấy chỉ là phần nổi của tảng băng chìm."
"Bây giờ cô sẽ cảm thấy tôi nhốt cô lại, là một sự khiêu khích và sỉ nhục. Chẳng bao lâu nữa cô sẽ biết, có thể ở lại đây là một chuyện hạnh phúc đến nhường nào."
Ngư Thính Đường ôm đ.í.t quả dâu tây, "Có bản tóm tắt không? Tôi không biết chữ."
Chủ thần: "..."
Chủ thần: "............"
"Đừng giả c.h.ế.t, mau để em trai tôi tỉnh lại, nếu không bây giờ tôi sẽ bóp mi thành bánh thịt." Ngư Thính Đường véo con ong mập trên màn hình điện thoại.
Mặt Chủ thần đều bị cô véo tròn vo, vừa xấu hổ vừa tức giận: "Buông tay! Cậu ta sẽ hôn mê không phải do ta làm!"
"Vậy là ai?"
"Cốt truyện." Chủ thần thốt ra hai chữ này.
Những thứ khác, mặc cho Ngư Thính Đường bức cung thế nào, nó cũng không nói một lời.
Ngư Thính Đường trực tiếp kéo nó xuống dưới cùng màn hình, biu một tiếng phóng lên trời.
Con ong mập béo ú biến thành một cục bánh thịt, bẹp một cái dán vào màn hình từ từ trượt xuống.
Ngỏm củ tỏi ngay tại chỗ.
Ngư Chiếu Thanh nghe điện thoại xong quay lại, an ủi Ngư Thính Đường đang có tâm trạng sa sút: "Anh vừa nhận được liên lạc, đội ngũ y tế nổi tiếng thế giới đã đến thành phố Dao Quang."
"Bây giờ anh đến bệnh viện thăm Tê Chu, em ở lại đây, phòng ngừa vạn nhất."
Chủ thần khăng khăng đặt Ngư Thính Đường ở bệnh viện tâm thần, nhất định có lý do đặc biệt nào đó.
Thậm chí hắn lờ mờ có một loại suy đoán...
Ngư Thính Đường gật gật đầu, "Nếu có tin tức nhất định phải lập tức báo cho em nha."
"Được."
Anh cả đi rồi, Ngư Thính Đường nắm c.h.ặ.t điện thoại, trong đầu xẹt qua vô số suy đoán.
Con người phải làm sao để đối kháng với cốt truyện?
Cốt truyện là thứ nhìn thấy mà không sờ được, giống như chương trình máy tính đã được thiết lập sẵn, chỉ biết tiến về phía kết quả đã định.
Cứng nhắc, không có chỗ nào để thay đổi.
Nhưng cô đã thay đổi cốt truyện rất nhiều lần, còn thuận lợi sống đến bây giờ.
Cho nên nhất định có cách...
Một suy đoán nào đó nổi lên trong lòng, Ngư Thính Đường mạnh mẽ nhìn về phía điện thoại.
Cùng lúc đó, màn hình sáng lên, tiếp đó là âm báo cô không thể quen thuộc hơn:
"Bạn có đơn hàng Điên Rồi Sao mới, vui lòng nhận đơn kịp thời."
"Đơn hàng lần này là đơn đặc biệt âm dương, hoàn thành có thể nhận được phần thưởng đ.á.n.h giá tốt gấp đôi."
"Người dùng đơn hàng lần này đặc biệt chỉ định khách hàng là..."
"Giang Phù Dạ."