Ngư Thính Đường nhí hai tay ôm con ma mập mạp c.ắ.n mạnh, c.ắ.n đến mức kéo thành sợi rồi mà vẫn chưa đứt được miếng nào.
Con ma mập mạp không chịu nổi sự tủi thân này, vùng vẫy điên cuồng.
Giang Phù Dạ:?
Đây là phương pháp trừ tà mà sư phụ dạy cô bé sao?
Nhưng tại sao lại dùng răng c.ắ.n?
"Đường Bảo, không được ăn bậy đồ bẩn!" Kính Huyền vội vàng b.úng văng con ma mập mạp trong miệng tiểu đồ đệ ra, lấy khăn tay lau miệng cho cô bé: "Sẽ bị đau bụng đó!"
Ngư Thính Đường nhí chép miệng: "Không bẩn đâu, là vị sữa socola đó nha, cực~ kỳ~ thơm!"
Cô bé ngửi một cái là nhận ra mùi vị ngay.
Nói xong còn muốn cướp lại món đồ ăn vặt.
Giang Phù Dạ vung kiếm c.h.é.m xuống, c.h.é.m con ma vị sữa socola thành hai nửa, tan biến vào không khí.
Ngư Thính Đường nhí oaoa hét lớn: "Sữa socola của con! Sư phụ!"
Kính Huyền vỗ một cái vào cánh tay Giang Phù Dạ: "Đều tại sư huynh con, sư phụ giúp con đ.á.n.h nó rồi."
Giang Phù Dạ:...
Không phải nói là sẽ bị đau bụng sao?
Đột nhiên, vết thương trên lưng hắn bị một lực đạo mềm mại ấn vào.
Giang Phù Dạ sững người.
"Sư huynh, anh có đau không?" Ngư Thính Đường nhí bịt lấy chỗ hắn đang chảy m.á.u: "Sư phụ, t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c t.h.u.ố.c!"
"Có có có." Kính Huyền lấy từ trong tay áo ra một lọ t.h.u.ố.c trị thương: "Đường Bảo, con biết bôi t.h.u.ố.c không?"
Ngư Thính Đường nhí xắn tay áo lên: "Chú đang coi thường Bưu ca của chú à?"
Giang Phù Dạ cố gắng từ chối: "Ta không đau, không cần bôi t.h.u.ố.c."
Kính Huyền cười ha hả: "Sư muội con muốn chơi, con cứ để con bé chơi đi."
Giang Phù Dạ:?
Hắn vừa chần chừ, quần áo đã bị Ngư Thính Đường nhí lột ra rồi.
Cô bé giơ cao lọ t.h.u.ố.c như một đầu bếp thực thụ, rắc rắc rắc rắc đầy bột t.h.u.ố.c lên vết thương.
Kính Huyền vẫn đứng bên cạnh cưng chiều: "Cục cưng con giỏi quá! Đây là cục cưng nhà ai mà thông minh thế này nhỉ?"
Ngư Thính Đường nhí tự hào: "Nhà sư phụ á!"
"Ây dô cục cưng bé bỏng của ta!"
Giang Phù Dạ: "..."
Hắn là một mắt xích để tăng cường tình cảm giữa hai thầy trò họ sao?
Thôi bỏ đi.
Bôi t.h.u.ố.c xong, Ngư Thính Đường nhí bò lại vào lòng sư huynh, vô tình nhìn thấy những vết sẹo chằng chịt trên cổ tay hắn, ngẩn người vài giây.
Giang Phù Dạ nhận ra điều này, lập tức dùng tay áo che đi những dấu vết khó coi đó.
"Sư huynh?"
"Không sao, là vết thương cũ." Giang Phù Dạ giọng điệu bình tĩnh.
Ngư Thính Đường nhí thổi thổi mấy vết sẹo đó, bá đạo nói: "Cho mi ba giây, lập tức biến mất cho Bưu ca!"
"Người đờn bà, cô đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t đó sao?"
"Hờ, khuyên cô đừng có thách thức giới hạn của Bưu ca!"
Ngư Thính Đường nhí lẩm bẩm một tràng, thấy vết thương trên tay sư huynh vẫn chưa biến mất, khuôn mặt nhỏ nhắn khiếp sợ: "Tại sao lại không có tác dụng??"
Trên tivi rõ ràng đều diễn như vậy mà!
"Phụt ha ha ha ha ha ha—" Kính Huyền cười đến mức không thẳng lưng lên nổi: "Đường Bảo, con muốn làm sư phụ cười c.h.ế.t, để thừa kế đạo quán của sư phụ sao?!"
Cô bé học được mấy cái này ở đâu ra vậy?
Giang Phù Dạ từ nãy đến giờ vẫn rất bối rối: "Bưu ca là ai?"
"Là em á." Ngư Thính Đường nhí hất cằm lên: "Tên cúng cơm của em là Sẹo Bưu, giang hồ gọi là Bưu ca!"
Giang Phù Dạ mạc danh cảm thấy có chút buồn cười: "Ai đặt cho muội vậy?"
Có phải là quá xuề xòa rồi không?
Ngư Thính Đường nhí lý lẽ hùng hồn: "Anh hai em á, anh ấy nói gọi tên này em ra ngoài có thể đi ngang— khụ khụ khụ!!!"
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé đột nhiên đỏ bừng, nôn ra mấy ngụm m.á.u, ho sặc sụa không ngừng.
Vạt áo màu trắng nguyệt của Giang Phù Dạ trong nháy mắt nhuộm đỏ.
Sắc mặt Kính Huyền đột ngột thay đổi.
Ông vội vàng ôm Ngư Thính Đường nhí lại, lấy khăn tay lót miệng cho cô bé, tay kia vỗ nhẹ vào lưng cô bé: "Nôn từ từ thôi, cẩn thận kẻo sặc."
Ngư Thính Đường nhí muốn nhịn m.á.u lại, kết quả "phụt" một tiếng nôn ra một vệt m.á.u dài.
Cô bé rất phấn khích: "Sư phụ nhìn này, thế này có giống đang bóp nước ép cà chua không oaaa?"
Miệng cô bé dính đầy m.á.u, vẫn mang vẻ mặt con giỏi quá đi mất.
Khiến Giang Phù Dạ bỗng chốc sững sờ tại chỗ.
Kính Huyền vừa xót xa vừa buồn cười, tỉ mỉ lau miệng cho cô bé: "Cục cưng giỏi quá, chai tương cà sư phụ mua cũng không bóp đẹp bằng con đâu!"
Nhóc con họ Ngư lập tức càng thêm phách lối, cô bé chính là lợi hại như vậy đó.
"Vừa nãy con tiểu quỷ đó làm muội ấy bị thương sao?" Giang Phù Dạ nhíu mày hỏi.
"Không có nha." Ngư Thính Đường nhí giải thích: "Sư huynh anh đừng sợ, em chỉ bị bệnh thôi."
Mặc dù hai anh trai đều giấu cô bé, nhưng cô bé đều nghe ông bố thối và bà mẹ thối nói hết rồi.
Giang Phù Dạ hướng về phía sư phụ.
Kính Huyền lắc đầu không giải thích, xốc xốc cục bột nhỏ trong lòng, cười hì hì nói:
"Đường Bảo hôm nay bắt ma có công, sư phụ thưởng cho con đi công viên giải trí có được không?"
"Ây dô, sư phụ chú ấu trĩ quá đi, lớn chừng này rồi còn đi công viên giải trí."
"... Vậy con có đi không?"
"Đi!"
Giang Phù Dạ hơi có chút kháng cự.
Kính Huyền điểm danh hắn: "Hồi nhỏ sư phụ cũng dẫn con đi chơi không ít, nay sư muội con đến rồi, sư phụ cũng không thể bên trọng bên khinh, con nói có đúng không?"
Giang Phù Dạ: "..."
Rõ ràng là hắn đứng bên cạnh xem sư phụ chơi.
Nhưng hắn cũng không bài xích là được.
Trong công viên giải trí, Kính Huyền dẫn Ngư Thính Đường nhí chơi điên cuồng.
Giang Phù Dạ tìm một chỗ râm mát, lẳng lặng đứng đó, đợi họ kết thúc.
Hiếm khi được thư giãn.
Mãi đến đêm khuya, Giang Phù Dạ cõng tiểu sư muội, sư phụ xách túi lớn túi nhỏ, cùng nhau trở về đạo quán.
Giang Phù Dạ bế Ngư Thính Đường nhí về phòng, đắp chăn cẩn thận cho cô bé, ngón tay bất ngờ bị cô bé nắm lấy.
Khác với hắn quanh năm bị sát khí giày vò nhiệt độ cơ thể luôn thấp, cô bé ngay cả ngón tay cũng ấm áp.
Ừm, ít nhất cũng có vài ngàn calo nhiệt lượng.
Giang Phù Dạ đặt tay cô bé xuống, lặng lẽ rời khỏi phòng.
Trong sân trước hành lang, Kính Huyền đút tay vào tay áo đứng đó, khẽ cười: "Vết thương trên người con nhớ bôi t.h.u.ố.c đúng giờ, đừng vì không sợ đau mà không coi ra gì."
"Vâng." Giang Phù Dạ gật đầu, do dự một lát rồi lại hỏi: "Sư phụ, muội ấy bị sao vậy?"
Kính Huyền quay đầu lại, giọng nói không còn vẻ tưng t.ửng như bình thường: "Mang trong mệnh, sinh ra đã định sẵn."
"Bố mẹ con bé sợ con bé c.h.ế.t ở nhà gây rắc rối cho họ, nên lấy danh nghĩa dưỡng bệnh vứt con bé đến đây."
"Ngoài việc động một tí là nôn ra m.á.u, Đường Bảo và những đứa trẻ bình thường khác thực ra không có gì khác biệt lớn, chỉ là..."
Giọng Kính Huyền trầm xuống: "Cứ nôn mãi thế này, con bé có thể không sống qua nổi ba năm."
Giang Phù Dạ không thể hiểu nổi: "Vậy tại sao muội ấy..."
Có thể cười vui vẻ đến thế.
Còn tự đặt tên cho mình là "Máy phun nước ép cà chua số 1 của đạo quán".
Thực sự không giống tâm lý mà một đứa trẻ nên có.
Kính Huyền nhạt giọng nói: "Bưu ca mới không thèm quan tâm mấy thứ này, con bé chỉ quan tâm lúc còn sống có được ăn no uống say, mỗi ngày vui vẻ hay không thôi."
Việc ông phải làm, là để cô bé trong khoảng thời gian cuối cùng này, vui vẻ hết mức có thể.
Ngày hôm sau.
Ngư Thính Đường nhí lại tẩn cho Hầu Vương một trận, Hầu Vương dẫn theo một bầy khỉ đ.á.n.h lên đạo quán.
Đạo trưởng Kính Huyền lớn chừng này lần đầu tiên bị khỉ rượt: "..."
Hay là tìm chút việc cho cô bé làm đi?
Ví dụ như đọc sách nhiều hơn, đừng suốt ngày gây sự với khỉ nữa.
Đại đồ đệ đắc ý nhất của ông cũng có cùng suy nghĩ.
Giang Phù Dạ dạo này có lẽ là chọc phải ổ động vật rồi.
Hôm nay trước cửa bị người ta thả gà con.
Ngày mai cửa sổ bị người ta thả chuột hamster.
Ngày mốt trên cửa bị người ta treo một sợi mì xanh đang ngủ đông...
Không cần đoán cũng biết là kiệt tác của vị tổ tông nào.