Hơn nữa cô ta và Hứa Ngôn Khê là nhất thời nảy ra ý định tham gia show hẹn hò này, tổ chương trình không thể nào thông đồng trước với Ngư Thính Đường được.

Cho nên... Tang Khanh Khanh đã lừa cô ta!?

"Con khốn họ Tang kia, mày dám đùa giỡn tao?!" Trong mắt Đồng Thi Ngữ ngập tràn lửa giận, vớ lấy xô đá trên bàn ụp thẳng lên đầu Tang Khanh Khanh.

"Á!!!" Tang Khanh Khanh lạnh đến rùng mình, hoảng loạn hét lên kêu cứu: "Lạnh quá! Mau lấy ra cho tôi á á á!!"

Đáng tiếc Kỳ Vọng vừa đi vệ sinh, không ai có thể cứu ả.

Ngư Thính Đường ăn một miếng thịt cá, nhỏ giọng lầm bầm: "Cú úp rổ này tôi cho điểm tối đa."

"Chỉ là đối thủ hơi yếu, ván đã định sẵn là thua." Yến Lan Thanh nhỏ giọng hùa theo.

[Vợ chồng kiểu mẫu ly hôn 5 năm lên show hẹn hò, chuyện này có khác gì bà lão 80 vác s.ú.n.g đ.á.n.h goblin không?]

[Các người ly hôn? Các người dựa vào đâu mà ly hôn? Các người có biết đoạn tình cảm này tôi còn hy sinh nhiều hơn các người không! Các người nợ tôi một đứa con!!]

[Trận nào cũng không bỏ sót đi theo concert của các người, ngày nào cũng đu OTP sống dở c.h.ế.t dở như tôi thì tính là gì?!]

[Tính là cô người ngốc nhiều tiền mạng lớn, được chưa]

Cùng lên hot search với couple Khê Ngữ, còn có scandal những bài hát họ phát hành những năm gần đây đều là đạo nhái chắp vá.

Video so sánh rõ rành rành, không thể chối cãi.

Trên hot search là một mảnh tiếng khóc lóc c.h.ử.i rủa của fan couple Khê Ngữ.

Sau đó công ty quản lý chịu áp lực phải đứng ra thanh minh, Hứa Ngôn Khê và Đồng Thi Ngữ hiện tại quả thực đang độc thân.

Sau khi hai người ly hôn, d.ụ.c vọng sáng tác ngày càng giảm sút, vì không muốn phụ sự kỳ vọng của người hâm mộ, đành bất đắc dĩ dùng hạ sách này.

Lời thanh minh này chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, trực tiếp khiến fan phản tác dụng.

Người trả vé thì trả vé, người khiếu nại thì khiếu nại, còn có người lái xe rác đến trước cửa công ty quản lý đổ rác.

Chuyến du lịch trên đảo kéo dài một tuần, cứ như vậy ngọt ngào đón nhận hồi kết trong sự sụp đổ hình tượng.

Sáng sớm, tất cả khách mời chuẩn bị lên du thuyền trở về thành phố Dao Quang.

Ngư Thính Đường dậy muộn, là người cuối cùng rời khỏi nhà nhỏ.

Hành lý của cô đã được Yến Lan Thanh và Giang Hải Lâu tranh nhau mang lên du thuyền trước rồi.

Cô xách chai sữa lắc dâu tây, đeo chiếc túi nhỏ đi về phía bến tàu.

Lên du thuyền, cô tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, ngủ nướng tiếp.

Ngủ một giấc tỉnh dậy, đã cập bờ rồi.

Ngư Thính Đường ngớ người.

Đây là đâu?

Cô nhìn những tòa nhà kiến trúc hoàn toàn xa lạ bên kia bờ biển, rồi lại nhìn ra phía sau.

Trên du thuyền ngồi đầy những người Tây lông tóc vàng mắt xanh, không có một gương mặt nào cô quen thuộc.

"Thưa quý khách, đã đến nước Y, xin quý khách mang theo hành lý xách tay, xếp hàng xuống tàu."

Người phụ trách vừa dứt lời, đã có hành khách chất vấn: "Tôi muốn đi nước A, tại sao lại đưa tôi đến nước Y?!"

"Tôi cũng vậy!"

"Mau đưa chúng tôi về đi!"

Người phụ trách mỉm cười biểu thị: "Mọi người trước khi lên chiếc du thuyền hộp mù này đáng lẽ phải đọc kỹ quy tắc, trên đó viết rất rõ ràng, người lái tàu là kẻ mù đường, đi chệch hướng là chuyện thường tình."

"Các vị muốn về cũng được, đến chỗ tôi nộp lại phí, mỗi người 100 ngàn."

"100 ngàn?! Lúc đến chỉ có 10 ngàn, lúc về tăng gấp 10 lần?!" Hành khách trừng lớn mắt.

Người phụ trách: "Quý khách cũng có thể không về mà, thân ái."

Mẹ kiếp tàu đen!

Hành khách đó c.h.ử.i rủa ầm ĩ, vì không đủ tiền đành bất đắc dĩ lên bờ.

Ngư Thính Đường sờ sờ trong túi, móc ra được 200 tệ, cộng thêm ba đồng xu.

"Cô có muốn về không?" Người phụ trách thấy cô đang ngẩn người, mỉm cười dò hỏi.

Ngư Thính Đường nắm c.h.ặ.t tờ tiền trong tay, giọng điệu kiên định: "Không, tôi muốn xuống."

"Vâng, đi thong thả."

Xuống khỏi du thuyền, Ngư Thính Đường đối mặt với biển cả mênh m.ô.n.g, bắt đầu suy nghĩ một vấn đề.

Từ nước Y bơi về thành phố Dao Quang, chắc cũng không xa... nhỉ?

Cùng lúc đó, chiếc du thuyền của tổ chương trình vẫn đang đậu ở bến tàu đã loạn cào cào.

Ngư Thính Đường đột nhiên biến mất, tìm khắp nơi cũng không thấy người.

Kiểm tra camera giám sát mới phát hiện, ba tiếng trước cô đã lên chiếc "du thuyền hộp mù" đặc sắc nhất của hòn đảo này.

Đúng như tên gọi, điểm đến ở đâu, hoàn toàn dựa vào vận may.

Ngư Tê Chu trực tiếp gọi một cuộc điện thoại cho Văn Duật Hàn.

Anh ta là bạn của anh cả, lúc này cũng chỉ có anh ta mới có thể giúp tìm được Ngư Thính Đường.

Không thể tìm anh cả, bởi vì...

Ngư Tê Chu chợt sững người, bởi vì sao? Tại sao cậu lại cảm thấy Văn Duật Hàn một người ngoài, còn đáng tin cậy hơn cả anh cả ruột của mình?

Cậu chỉ là trong tiềm thức cảm thấy, làm như vậy Ngư Thính Đường mới được an toàn.

*

Bờ biển nước Y.

"Kế hoạch bơi về thành phố Dao Quang" của Ngư Thính Đường c.h.ế.t yểu giữa đường.

Cô mới bơi được chưa đầy một ngàn mét, đã bị người ta phát hiện và cưỡng chế trục xuất.

Nói cách khác, cô bơi lội nửa đời, trở về vẫn ở vạch xuất phát.

Ngư Thính Đường ngồi trên bãi biển, há miệng một cái, hồn phách vô hình từ bên trong bay ra ngoài.

Sự đã đến nước này, đi ăn cơm trước đã.

Cô đứng dậy, tìm một nhà hàng gần bờ biển, vừa định gọi món, mới nhớ ra trên người không mang theo tiền của quốc gia này.

Hết cách rồi.

Ngư Thính Đường nặng nề thở dài một tiếng, lúc này chỉ có thể đi cướp ngân hàng...

Tiền trong túi của người qua đường ở công viên bên cạnh thôi.

Cô cởi áo khoác bọc lấy con d.a.o phay, sau đó ngồi khoanh chân lên trên, trực tiếp lơ lửng giữa không trung.

Bên dưới đặt một cái bát không làm bằng lá cây.

Trong công viên này không thiếu những người làm nghệ thuật hành vi, nhưng Ngư Thính Đường tuyệt đối là đứa trẻ sáng ch.ói nhất trong số đó.

"Mẹ ơi, chị ấy biết bay!" Một bé gái chỉ vào Ngư Thính Đường: "Chị ấy chắc chắn là pháp sư có t.h.ả.m bay trong phim!"

Mẹ cô bé cười đáp: "Không phải đâu, đây là một loại ảo thuật, có một cái ống nối giữa t.h.ả.m bay và mặt đất, họ mới có thể lơ lửng trên không trung được."

"Không tin con xem..."

Mẹ bé gái đưa tay quơ một cái, vốn tưởng sẽ chạm vào ống thép hoặc gậy gộc được giấu kỹ.

Tuy nhiên, chỉ có không khí.

Sắc mặt mẹ bé gái trở nên ngưng trọng, đi vòng quanh quơ tay khắp phía dưới Ngư Thính Đường.

Không có gì cả!

"GOD! Thần linh giáng thế thật rồi!" Mẹ bé gái kinh hô: "Làm sao có thể làm được như vậy?!"

Hành động của họ thu hút ngày càng nhiều người qua đường vây xem, cố gắng tìm ra sơ hở trong "ảo thuật" của Ngư Thính Đường.

Ngư Thính Đường ngáp một cái, nằm nghiêng giữa không trung.

Tiền trong bát lá cây ngày càng nhiều, gần như sắp tràn ra ngoài.

Thấy vậy, cô từ từ hạ xuống mặt đất, ôm lấy bát lá cây, hướng về phía những người qua đường đang vây quanh ba vòng trong ba vòng ngoài làm một lễ bế mạc.

"Buổi biểu diễn hôm nay đến đây là kết thúc, chúng ta có duyên sẽ gặp lại."

Nói xong cũng không thèm bước xuống, cứ thế "vèo" một cái bay đi mất.

Người qua đường vây xem: "Oh my ladygaga! Cô ấy chắc chắn là pháp sư nước ngoài!!!"

Họ tranh nhau đăng chuyện này lên mạng, kích động và đầy khao khát bày tỏ ý kiến.

Còn Ngư Thính Đường đã mang theo "khoản tiền lớn", ăn một bữa no nê ngon lành trong nhà hàng.

Ăn no uống say đi ra, số tiền còn lại vẫn đủ cho cô ngủ ở bồn hoa dưới lầu khách sạn năm sao.

Ngư Thính Đường ngậm viên kẹo ô mai lấy từ quầy lễ tân nhà hàng, hai tay đút túi đi dạo bên đường, đắc ý nghĩ thầm.

Nhà hàng này mùi vị ngon thật, sau này có tiền cô sẽ lại đến.

Mấy đồng xu còn lại vẫn mua được một tờ báo, chăn đắp lúc ngủ tối nay chẳng phải có rồi sao?

Căn bản không làm khó được cô.

"Ngư Cháo Cháo hình như từng nói, ai đó cũng đang ở nước Y thì phải?" Ngư Thính Đường đột nhiên nhớ ra chuyện này, sờ sờ tai chìm vào trầm tư.

Chương 83: Du Thuyền Hộp Mù - Tham Gia Show Hẹn Hò Để Phá Đám: Tôi Phát Điên Chỉnh Đốn Cả Giới Giải Trí, Khiến Các Đại Lão Khóc Lóc Đòi Theo Đuổi. - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia