Ngư Thính Đường suýt chút nữa thì nổ s.ú.n.g, nghe thấy lời của Văn Duật Hàn, cô bình tĩnh lại.
"Tôi liều mạng với hắn!!!"
Giọng autotune của cô xèo xèo một tiếng, cô lao mạnh từ trong xe tăng lên nóc ghế ngồi, trực tiếp làm một cú xoay người nhảy vọt, trừng lớn mắt lao thẳng xuống chỗ Ngư Chiếu Thanh!
Văn Duật Hàn không kịp ngăn cản, chỉ nghe thấy một tiếng "bịch" chát chúa.
Ngư Chiếu Thanh không hề phòng bị bị cô húc đầu vào, đồng t.ử co rụt lại, ánh mắt dần trở nên vô hồn.
Sau đó, ngã thẳng cẳng xuống sô pha.
Trên vầng trán nhẵn bóng của hắn, có thể thấy rõ một vết đỏ ửng lên.
Ngư Thính Đường mang theo vết đỏ trên trán y hệt Ngư Chiếu Thanh đứng vững, kéo hắn từ trên sô pha dậy.
"Cô đưa cậu ta đi đâu?" Văn Duật Hàn nhảy xuống khỏi xe tăng, tiến lên ngăn cản.
"Tôi phải vứt hắn đi! Hắn tính là anh trai cái thá gì!"
Ngư Thính Đường hai tay nâng Ngư Chiếu Thanh đang bất tỉnh lên, làm một cú ném rổ dứt khoát!
Hắn rơi theo đường thẳng xuống thùng rác.
"Rắc", đó là tiếng kêu gào bi t.h.ả.m của thùng rác vì không chịu nổi sức nặng.
Văn Duật Hàn thừa hiểu nếu không nói thêm gì nữa, cặp anh em này rất có thể sẽ đi đến kết cục một người thành người thực vật, một người bóc lịch sau song sắt.
"Anh trai cô chỉ đơn thuần là người hơi tiện, miệng cũng tiện, nhưng tội không đáng c.h.ế.t." Văn Duật Hàn nói: "Tôi đã bảo người đặt bữa sáng ở nhà hàng dưới lầu rồi, cô đ.á.n.h răng rửa mặt xong thì xuống ăn trước đi, chỗ này giao cho tôi xử lý."
Ngư Thính Đường nghe thấy hai chữ "bữa sáng", ánh mắt nhìn Văn Duật Hàn liền thay đổi: "Người anh em, anh không giống hắn, anh là người tốt."
"Thế này đi, kiếp sau dù anh có làm trâu làm ngựa tôi cũng sẽ báo đáp anh, nhổ cỏ cho anh ăn!"
Văn Duật Hàn: "...?"
Kiếp sau anh không thể làm người được sao?
Ngư Thính Đường ra ngoài không bao lâu, Ngư Chiếu Thanh đã tỉnh.
Hắn ngồi trên đống mảnh vỡ của thùng rác, lấy tay ôm trán, những ngón tay thon dài đẹp đẽ nhẹ nhàng vuốt ve chỗ ửng đỏ trên trán, lập tức hít hà một tiếng.
"Văn Cửu, cái thứ giống quả ngư lôi màu vàng cậu vừa ném vào tôi là cái quái gì vậy?"
Văn Duật Hàn: "..." Là em gái cậu.
"Còn nữa," Ngư Chiếu Thanh chần chừ một lúc lâu: "Trước khi tôi ngất đi, đang nói chuyện gì với cậu nhỉ?"
"... Nói chuyện em gái cậu mất tích."
"Ngư Thính Đường mất tích rồi?" Ngư Chiếu Thanh ngước mắt lên, đôi mắt phượng hẹp dài trong nháy mắt trở nên sắc bén lạnh lẽo: "Mất tích thế nào? Chuyện khi nào? Đã phái người đi tìm chưa?"
Văn Duật Hàn: "...?"
Những dấu chấm hỏi anh sinh ra trong hai ngày nay, còn nhiều hơn cả hai mươi mấy năm qua cộng lại.
"Chuyện hôm qua, đã tìm thấy rồi." Giọng điệu Văn Duật Hàn lạnh lẽo, ánh mắt nhìn Ngư Chiếu Thanh mang theo sự dò xét: "Tôi hỏi cậu, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, là ở đâu?"
Rõ ràng là nghi ngờ hắn bị thứ gì đó nhập vào người rồi.
Thần sắc Ngư Chiếu Thanh khó hiểu: "Sàn đấu quyền anh ở thành phố ngầm, cậu liên tiếp đ.á.n.h bại mười lăm võ sĩ thách đấu để giành huy chương quyền vương, bị giam giữ ở đó bán mạng cho bọn chúng, thế là."
"Cậu g.i.ế.c sạch bọn chúng."
Nghe vậy, thần thái lạnh lùng của Văn Duật Hàn giãn ra: "Không sai."
Ngư Chiếu Thanh phản ứng lại, lập tức cười khẩy: "Văn Cửu, cậu bớt đọc mấy cuốn sách vô bổ đó đi, tôi không dễ bị đoạt xá thế đâu."
"Phòng hờ vạn nhất thôi. Cậu còn chưa đến công ty à?"
"Ừ, đi đây."
Ngư Chiếu Thanh trong lòng hiểu rõ quả ngư lôi đập vào hắn, rất có thể là cô bạn gái kia của Văn Duật Hàn.
Nhưng mà, anh em tốt sống đến ngần này tuổi mới thoát ế cũng không dễ dàng gì, hắn có thể khoan dung một chút.
Ngư Chiếu Thanh vừa gọi điện thoại vừa rời khỏi đây.
Lên xe, trợ lý dè dặt hỏi hắn: "Ngư tổng, đây là lịch trình hôm nay của ngài. Còn nữa tôi đã vứt hết vỏ chai sữa dâu tây trong khách sạn của ngài rồi, sau này tôi sẽ chú ý hơn, xin ngài lượng thứ."
Ngư Chiếu Thanh nhíu mày: "Vứt rồi? Hàng bổ sung vẫn chưa giao đến sao?"
"Thương hiệu sữa dâu tây đó không biết tại sao đột nhiên hot lên, hiện tại đã cháy hàng rồi, vẫn chưa có hàng bổ sung..."
Hơi thở của trợ lý đều nghẹn lại, vừa định nói sau này sẽ không nhắc đến những chuyện liên quan đến sữa dâu tây nữa.
Bởi vì hôm qua Ngư tổng đã nổi trận lôi đình ở khách sạn, nghiêm khắc quở trách anh ta không được để bất cứ thứ gì liên quan đến sữa dâu tây xuất hiện trước mặt hắn nữa.
Trợ lý theo Ngư Chiếu Thanh bao nhiêu năm nay, vẫn là lần đầu tiên thấy hắn nổi giận lớn như vậy.
Ngư Chiếu Thanh day day huyệt thái dương đang đau nhức, phân phó anh ta: "Trả giá cao mua lại từ tay người khác, gấp mười lần cũng không sao, tôi phải uống được càng sớm càng tốt."
"... Hả?" Trợ lý sững sờ.
"Vất vả cho cậu rồi, chuyến công tác này tiền thưởng nhân đôi."
"... Hả?!" Trợ lý suýt khóc thành tiếng: "Cảm ơn Ngư tổng!"
Trở lại rồi! Ngư tổng bình thường có tình người của anh ta cuối cùng cũng trở lại rồi!!
Ngày nào anh ta cũng đối mặt với vỏ chai sữa dâu tây làm phép cầu nguyện quả nhiên có tác dụng!!!
*
Ngư Thính Đường ăn no nê trở về, thấy Văn Duật Hàn đang ngồi trên sô pha, trước mặt đặt một chiếc máy tính, trên đó đang chạy tốc độ cao một chuỗi mã code phức tạp khó hiểu.
Qua xem thử, cô buồn ngủ ngay tại chỗ.
"Người anh em, anh đang làm gì vậy?"
Văn Duật Hàn suýt chút nữa rút s.ú.n.g, hoàn hồn lại ngẩn người một lúc: "Ừm... đang tìm vị trí b.o.m do một đám k.h.ủ.n.g b.ố đặt."
Anh đã loại trừ được sáu khu vực là b.o.m giả, còn lại 3 khu vực có khá nhiều chướng nhãn pháp, vẫn chưa thể xác định.
Vừa nghe đến phần t.ử k.h.ủ.n.g b.ố, Ngư Thính Đường liền hăng hái: "Phần t.ử k.h.ủ.n.g b.ố nào? Có tiền thưởng không?"
Văn Duật Hàn lập tức bật cười: "Rất tiếc, không có. Tên này nửa tháng trước đã c.h.ế.t rồi, nguyên nhân cái c.h.ế.t còn rất nực cười."
"Nực cười thế nào?"
"Hắn ăn cá ở tầng trên, hai vợ chồng ở tầng dưới, người chồng bị vợ bắt gian tại giường, hắn vì muốn nghe lén, xương cá kẹt ở cổ họng không màng đến bệnh viện, bị kẹt c.h.ế.t tươi."
Ngư Thính Đường trợn tròn mắt: "Hóng hớt còn quan trọng hơn cả mạng sống??"
Văn Duật Hàn không bình luận gì.
"Nếu hắn đã c.h.ế.t rồi, chuyện này lại rất dễ xử lý." Ngư Thính Đường móc cây b.út lông nhỏ của mình ra: "Đưa điện thoại của anh cho tôi, tôi gọi cho hắn một cuộc."
Văn Duật Hàn cảm thấy cô nói chuyện hơi trẻ con, người c.h.ế.t rồi, gọi điện thoại kiểu gì?
Nửa phút sau.
Ngư Thính Đường nói vào điện thoại: "Andrei Villon đúng không? 9 khu vực anh đặt b.o.m lúc còn sống ở bang Rika, quả b.o.m thật nằm ở vị trí nào?"
Đối phương c.h.ử.i rủa ầm ĩ không chịu trả lời.
"Anh c.h.ế.t cũng c.h.ế.t rồi, giữ bí mật thì có ích gì? Lẽ nào còn cần tôi nhắc nhở anh, loại Tây lông như anh ở dưới này, ngay cả chứng minh thư cũng không có, tương đương với hộ khẩu đen?"
Tiếng c.h.ử.i rủa của đối phương nhỏ dần.
"Thế này đi, nếu anh thành thật khai báo, tôi sẽ bảo nhân viên làm cho anh một cái hộ khẩu."
Đối phương lập tức kích động: "Oh my god! Thật sao?! Bây giờ tôi sẽ nói cho ngài biết địa chỉ chính xác của quả b.o.m, xin ngài nhất định phải sắp xếp hộ khẩu của tôi vào vòng trong, cái túp lều rách nát này tôi thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa..."
Ngư Thính Đường: "..." Anh là một con ma nước ngoài, mà còn muốn vào vòng trong?
Anh có biết những người muốn có hộ khẩu vòng trong đã xếp hàng từ đây đến tận nước Pháp rồi không?!
Cúp điện thoại, Ngư Thính Đường nói với Văn Duật Hàn: "Đừng tìm nữa, quả b.o.m thật không nằm ở bất kỳ khu vực nào trên bản đồ."
"Nó nằm ở phòng làm việc của tổng giám đốc tầng 99 tòa nhà A Zeus, và trên một chiếc xe có biển số Y88888."
"Còn mười phút nữa sẽ đồng loạt phát nổ."