Sức lực của kẻ luyện võ mạnh đến đáng sợ, ta đau đến mức suýt rơi nước mắt, tro bếp trên mặt vì mồ hôi hột mà loang lổ ra thành vệt.
"Ngươi trốn khỏi đám cưới ma của thiếu gia t.ử tù nhà Tri phủ, đổi tên lén lút vào Hình Bộ làm ngổ tác chạy vặt."
Lục Hành Chi cúi đầu sát hơn, hơi thở lành lạnh vương mùi trà đắng phả trên môi ta.
"Thẩm Dao, tội lừa gạt quan phủ, làm giả hộ tịch, đủ để ngươi ngồi tù đến mục xương."
Ta c.ắ.n môi, đại não điên cuồng vận hành.
Ngồi tù Hình Bộ thì khác gì nộp mạng cho cậu ruột Vương Sùng, lão có cả vạn cách để ngụy tạo một vụ "tự sát trong ngục" để diệt khẩu ta.
Ta lập tức buông xuôi hai tay, tay nải quần áo rơi bịch xuống đất, mấy củ khoai lang luộc lăn lông lốc.
"Đại nhân tha mạng! Tiểu nữ biết sai rồi!"
Ta đổi giọng, không thèm giả vờ giọng vịt đực nữa, khôi phục lại thanh âm trong trẻo vốn có, xui xẻo thay lại có chút nghẹn ngào vì sợ.
Lục Hành Chi khẽ nới lỏng ngón tay, nhưng ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t lấy ta như mèo vờn chuột.
Chàng rút từ trong tay áo ra một tờ giấy tuyên thành trắng muốt, mực còn thơm mùi mới.
"Muốn sống? Ký vào đây."
Ta ghé mắt nhìn, trên đó viết rõ bốn chữ to tướng: Khế ước nô dịch.
Nội dung bên trong đại loại là ta phải tình nguyện làm ngổ tác riêng cho Thiếu khanh Hình Bộ, bất cứ lúc nào chàng cần nghiệm thi hay phá án đều phải có mặt, đổi lại chàng sẽ bảo hộ mạng nhỏ của ta trước sự truy sát của nhà họ Vương.
Thời hạn: Vô thời hạn, cho đến khi vụ án thiếu gia Hộ bộ được phá xong và tìm lại được thủ cấp.
Đây rõ ràng là một bản hợp đồng bán thân trá hình!
Ta nghiến răng, nhìn tờ giấy rồi lại nhìn khuôn mặt tuấn tú nhưng vô tình của Lục Hành Chi.
"Nếu tiểu nữ không ký?"
Lục Hành Chi thản nhiên thu tay về, quay người bước ra cửa, vạt áo mãng bào đỏ sẫm lay động trong gió đêm.
"Vậy ngày mai bản quan sẽ trả ngươi về cho Vương Sùng, để lão hoàn thành tâm nguyện gả ngươi cho kẻ c hết."
"Ký! Tiểu nữ ký liền!"
Ta hét lên, chộp lấy b.út lông trên bàn, không thèm suy nghĩ mà ấn ngay dấu vân tay đỏ ch.ót lên tờ khế ước.
Lục Hành Chi dừng bước, cầm lấy tờ giấy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng.
Chàng ném cho ta một bộ y phục nữ t.ử màu xanh nhạt bằng vải lụa mềm mại, thứ mà ta chưa từng được mặc kể từ ngày trốn chạy.
"Thu dọn đồ đạc, nửa canh giờ sau xe ngựa sẽ đưa ngươi về phủ Thiếu khanh."
Ta ôm bộ quần áo mới, đứng ngơ ngác trong phòng quan xá trống trải.
Từ một gã sai dịch bẩn thỉu ở nhà xác, chớp mắt một cái đã trở thành "ngổ tác độc quyền" ngầm của Lục Hành Chi, lại còn phải dọn vào phủ của chàng.
Nhìn bộ váy lụa trong tay, lòng ta dâng lên một cảm giác bất an tột độ.
Lão cáo già này rốt cuộc là muốn dùng y thuật của ta để phá án, hay còn có mưu đồ gì khác đối với danh phận "vợ ma" của ta?
Nhưng trước mắt, giữ được cái mạng nhỏ dưới sự che chở của vị Thiếu khanh quyền thế này mới là điều quan trọng nhất.
Ta thở dài một tiếng, cởi bỏ bộ đồ sai dịch đầy mùi t.ử khí, mặc vào bộ váy nữ t.ử.
Khi bước ra khỏi cửa phòng quan xá, Lục Hành Chi đã đứng đợi sẵn bên cạnh cỗ xe ngựa màu đen.
Dưới ánh trăng thanh lãnh, chàng liếc nhìn ta một lượt từ đầu đến chân, ánh mắt khẽ lay động trong một cái chớp mắt, rồi nhanh ch.óng khôi phục lại vẻ lạnh lùng vốn có.
"Lên xe đi, Thẩm phu nhân."
Chàng lại gọi hai chữ đó, tiếng cười trầm thấp tan vào trong gió đêm nghe sao mà đáng đòn.
08.
Phủ Thiếu khanh yên tĩnh đến đáng sợ.
Căn phòng bên cạnh thư phòng của Lục Hành Chi được dọn sạch sẽ, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương dễ chịu, khác hẳn cái mùi ẩm mốc ở nhà xác Hình Bộ.
Ta nằm trên giường gấm êm ái, trằn trọc suốt nửa đêm vẫn không sao chợp mắt nổi.
Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu ta lại hiện lên khuôn mặt nham hiểm của cậu ruột Vương Sùng, và cả nụ cười sâu xa của Lục Hành Chi.
Kẻ thù ở ngoài sáng, kẻ nắm thóp ở trong tối.
Cái mạng nhỏ này của ta đúng là lơ lửng như ngàn cân treo sợi tóc.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa tan hết trên những mái ngói xám của phủ, cửa phòng ta đã bị gõ dồn dập.
"Thẩm phu nhân, dậy thôi. Đại nhân gọi cô lên thư phòng."
Tiếng của gã thị vệ thân tín của Lục Hành Chi vang lên bên ngoài.
Ta bật dậy, vội vàng vơ lấy bộ váy áo màu xanh nhạt hôm qua mặc vào, b.úi tóc đơn giản rồi chạy ra ngoài.
Trong thư phòng rộng lớn, Lục Hành Chi đang ngồi bên bàn gỗ lim, trên bàn bày la liệt các tấu chương và tài liệu mật của Hình Bộ.
Chàng ngước mắt lên nhìn ta, ánh mắt dừng lại vài giây trên khuôn mặt đã được rửa sạch sẽ, lộ ra làn da trắng ngần vốn có.
"Ăn chút gì đi, rồi theo ta ra ngoài."
Chàng đẩy một đĩa bánh quế hoa nhỏ về phía ta, giọng điệu vẫn lãnh đạm như cũ.
Ta cũng không khách sáo, trực tiếp nhét hai cái bánh vào miệng, nuốt vội rồi hỏi.
"Đại nhân, chúng ta đi đâu? Tìm thủ cấp của thiếu gia Hộ bộ sao?"
Lục Hành Chi đứng dậy, sửa lại vạt áo bào màu xanh đậm thường phục, lạnh nhạt gật đầu.
"Muốn định tội Vương Sùng, phải có bằng chứng xác đáng nhất. Không có đầu của nạn nhân, đại đường không thể khép tội mưu sát."
Chàng tiến lại gần, ném cho ta một cái mũ mạng che mặt bằng lụa mỏng.
"Hôm nay ngươi là biểu muội xa của bản quan ở quê mới lên kinh, đi theo bản quan mua sắm son phấn."
Ta nghệch mặt ra, cầm cái mũ mạng che mặt mà đầu đầy chấm hỏi.
"Đi mua son phấn? Đại nhân, chúng ta đi phá án mạng, chứ có phải đi dạo phố đâu?"
Lục Hành Chi liếc ta một cái, ánh mắt ghét bỏ rõ rệt như nhìn một kẻ ngốc.
"Ngươi đã quên chất độc Tê Tâm Tán phát tác như thế nào rồi sao?"
Lời nói của chàng như một luồng điện xẹt qua não ta.