05
Nghe ta trả lời, sắc mặt Tống Nam Đình lập tức trắng bệch.
Môi hắn mấp máy hồi lâu, vậy mà chẳng thốt nổi một chữ.
“À phải rồi, chàng đã đỗ Trạng nguyên thì chắc cũng không thiếu tiền đâu nhỉ? Nhớ trả số bạc còn nợ ta đấy.”
Ta thân thiện nhắc nhở.
Trước đây lúc đọc sách, hắn đã vay của ta không ít bạc.
Bút mực giấy nghiên, án thư sách vở, thậm chí đến cả lúc mẫu thân hắn bị bệnh, hắn cũng tìm ta vay tiền.
Sắc mặt Tống Nam Đình càng khó coi hơn. Hắn nhìn Tạ Cẩm Ngọc có phần mất tự nhiên:
“Nhị tiểu thư, ta…”
Hắn định giải thích, nhưng đã bị Tạ Cẩm Ngọc ngắt lời:
“Nợ tiền thì trả tiền, đó là lẽ đương nhiên. Nếu Tống công t.ử còn nợ tiền tỷ tỷ ta thì nên sớm thanh toán. Cây trâm ngọc này quý giá quá, Cẩm Ngọc xin không nhận.”
Nói xong, nàng khẽ cúi người hành lễ với ta rồi rời khỏi hậu hoa viên.
Chỉ còn lại Tống Nam Đình đứng đó, hồn xiêu phách lạc.
Thì ra hôm nay là lễ cập kê của Tạ Cẩm Ngọc, chẳng trách phủ Tướng quân lại náo nhiệt như vậy.
A Nương ta mất sớm. A Phụ tuy là vị đại tướng quân uy danh lẫy lừng, nhưng quanh năm ở bên ngoài, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do nhị phòng và tam phòng quản lý.
A Phụ là võ tướng, nhị thúc là văn quan, còn tam thúc thì kinh doanh.
Cả kinh thành không có ai là không muốn đến nịnh bợ Tạ gia.
Chỉ cần có quan hệ với Tạ gia, cho dù là tên ăn mày ngoài đường cũng có thể một bước lên mây.
Ta rất ít khi ở phủ Tướng quân, cho nên cũng không thân thiết với Tạ Cẩm Ngọc lắm.
Thấy nàng rời đi, ta cũng trở về tiểu viện của mình.
Trước khi đi còn không quên nhắc Tống Nam Đình lần nữa phải trả tiền.
Nhìn thấy sắc mặt hắn đen như đáy nồi, ta mới hài lòng rời đi.
Đến tối, A Phụ hồi kinh, vào phủ.
Cha con gặp nhau, không có cảnh ôm đầu khóc lóc, cũng chẳng có màn ôm nhau rơi lệ.
A Phụ làm bộ làm tịch hàn huyên với nhị thúc và tam thúc một hồi, đến nhìn ta cũng chẳng thèm nhìn, rồi vào cung diện thánh.
Mãi đến nửa đêm, ông mới xách rượu chạy đến viện của ta. Hai cha con cùng ngồi dưới trăng nhâm nhi đôi chén.
“Chuyện con bị cái tên vị hôn phu c.h.ế.t tiệt kia từ hôn, ta biết rồi. Con đừng buồn.”
A Phụ lè nhè nói:
“Mấy hôm nữa ta tìm cho con một người đẹp trai hơn.”
Tửu lượng ông rất kém, một chén là đỏ mặt, hai chén là ngà ngà, ba chén là bắt đầu nói mê sảng.
“Có gì mà phải buồn chứ? Con đâu có thích hắn, chẳng qua chỉ thấy hắn đẹp trai thôi.”
Ta gặm một miếng móng giò, nói năng có phần ú ớ:
“Hình như hắn để ý đến Nhị muội, biết đâu sau này chúng ta còn thành người một nhà.”
“Ta nhổ vào! Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga!”
A Phụ căm phẫn nói.
“Hửm? Tạ Cẩm Ngọc là thiên nga? Vậy con không phải à?”
Lão Tạ im lặng.
Qua hồi lâu, đến khi ta cũng uống đến hơi choáng váng, mới nghe thấy giọng ông nhỏ như tiếng muỗi:
“Không giống nhau. Con là tâm can bảo bối của ta.”
Bảo A Thuần kéo lão Tạ say mềm như bùn đi, ta ngồi nghịch viên dạ minh châu ông vừa cho.
Lão Tạ chỉ có một mình ta là nữ nhi.
Cho nên gần như chuyện gì ông cũng chiều theo ý ta.
Sợ ta ở nhà chịu ấm ức, ông bèn đưa ta đến Tú Tài trấn.
Lại sợ ta sống không vui, ông còn tuyên bố rằng chỉ cần ta muốn, cưới mấy vị phu quân, ký mấy tờ hôn thư cũng được.
Mỗi lần có được thứ gì quý giá, việc đầu tiên ông làm là mang đến cho ta…
Đang suy nghĩ xuất thần, góc tường trong viện đột nhiên vang lên một tiếng động trầm đục.
Ban đầu ta chỉ liếc qua một cái, cũng chẳng để tâm.
Cho đến khi lại có một tiếng động trầm vang lên, kèm theo một tiếng mèo kêu.
Ta đặt chén rượu xuống, chậm rãi lảo đảo đi tới.
Uống quá nhiều rượu với A Phụ, đầu óc ta hơi choáng váng, bước chân cũng xiêu xiêu vẹo vẹo.
Góc tường chẳng có gì cả.
Ta đang định xoay người thì bên tai đột nhiên có một luồng gió mạnh ập tới.
Ta nghiêng người né tránh, thuận thế bắt lấy hai tay người kia, ấn hắn lên tường.
“Nhà ai nuôi mèo mà lại kêu ‘meo meo’ rõ chữ, tròn vành rõ tiếng thế hả?”
Ta nói.
Mặc dù uống hơi say, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng đến việc ta đ.á.n.h người.
Đại khái đây chính là cái gọi là thân thể và đầu óc không thông với nhau.
Người bị ta khống chế mặc một bộ y phục dạ hành, che kín từ đầu đến chân, chỉ để lộ đôi mắt.
Dưới ánh trăng, đôi mắt ấy không chỉ đẹp đến mức khiến người ta rung động, mà còn khiến ta cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Trong mắt hắn dường như thoáng vẻ kinh ngạc, đến cả phản kháng cũng quên mất.
Ngay lúc ta định kéo khăn che mặt của hắn xuống, sau gáy đột nhiên đau nhói.