Kể từ khi được Hầu phủ nhận về, chưa từng có ai hỏi ta rằng ta có bằng lòng hay không?

Có bằng lòng ở lại Hầu phủ hay không, có bằng lòng nhận cuộc hôn sự này hay không?

Điều ta luôn khao khát từ tận sâu trong xương cốt… vẫn mãi là cuộc sống tự do tự tại giữa núi rừng.

Giờ đây tự do đã ở ngay trước mắt, ta nên cảm ơn Cố Biệt Hoài.

3

Xe ngựa xóc nảy trên con đường núi, cuối cùng cũng dừng lại trước một biệt viện thanh tĩnh.

Tưởng Tuân là người xuống xe trước.

Dáng người hắn thẳng tắp, bước xuống không một tiếng động, gương mặt không chút biểu cảm, bình tĩnh chỉ huy đám hạ nhân đi theo chuyển hành lý của ta vào trong.

Biệt viện này… vẫn giống hệt như trong ký ức của ta.

Sau khi Tích Nương rời khỏi Hầu phủ, không còn làm nhũ mẫu nữa, bà ta đưa ta đến núi Ngọc Đàn này, chuyên mang thức ăn đến am ni cô trên núi.

Ngày nào ta cũng đến biệt viện này.

Tích Nương từng nói với ta rằng, đây là biệt viện của một vị quý nhân trong kinh thành. Chỉ vì được xây lưng chừng núi nên chủ nhân cũng ít khi ghé qua.

Thế là nơi này trở thành vùng đất báu của riêng ta.

Tường trắng ngói xanh, trong sân trồng mấy cây hoa quế, không khí tràn ngập hương thơm dìu dịu ngọt ngào.

Phía sau viện còn nối thẳng với một cánh rừng rậm.

Trong khu rừng ấy, mỗi con đường nhỏ quanh co, mỗi gốc cổ thụ cao v.út, đều khắc sâu trong trí nhớ của ta.

Ta hít sâu một hơi, mùi cỏ cây tươi mát đặc trưng của núi rừng ùa vào l.ồ.ng n.g.ự.c, khiến cả người ta thư thái hẳn. Đúng là mùi hương quen thuộc.

Ngửi bách hợp hương trong Hầu phủ suốt nửa năm nay, ta sắp ngửi đến phát ngán rồi.

Chẳng đợi nha hoàn dẫn đường, ta đã xách váy chạy thẳng về phía hậu viện.

"Thẩm cô nương!"

Giọng Tưởng Tuân vang lên phía sau, mang theo ý ngăn cản.

Ta quay đầu nhe răng cười với hắn nhưng chân vẫn không dừng lại, quen đường quen lối chui thẳng vào rừng.

Khóe mắt ta liếc thấy hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ, trong ánh mắt dường như thoáng hiện lên một tia cảm xúc.

Chắc là kinh ngạc vì tốc độ của ta còn nhanh hơn cả thỏ.

Ngay chiều hôm ấy, ta bắt đầu đi phá tổ chim trên núi.

Đương nhiên không phải để lấy trứng chim mà chỉ muốn xem có phải mấy chú chim sẻ quen thuộc năm xưa hay không.

Động tác trèo cây của ta vô cùng thành thạo, chỉ vài ba cái đã leo lên cành của cây cổ thụ cao đến mức ngay cả khỉ cũng ngại trèo, khiến Tưởng Tuân và đám nha hoàn trong biệt viện đều trợn mắt há hốc miệng, cằm suýt nữa rơi xuống đất.

Suốt cả quá trình, Tưởng Tuân không nói một lời chỉ chăm chú nhìn ta giống như đang thẩm vấn một phạm nhân.

Bị hắn nhìn đến mức gai cả người nhưng ta không muốn thua khí thế.

Ta bèn ngẩng cằm nhìn thẳng lại hắn, cười khẩy:

"Đại nhân nhìn ai cũng như nhìn phạm nhân sao?"

Tưởng Tuân vẫn không chút biểu cảm, đến lông mày cũng chẳng nhúc nhích lấy một cái.

Hắn chỉ thản nhiên dặn thuộc hạ phía sau:

"Đỡ Thẩm cô nương xuống cây cẩn thận, rồi đưa Thẩm cô nương về nghỉ."

Sau đó quay sang ta, lạnh lùng nói ra mấy quy định:

"Không được gây chuyện, không được chạy lung tung, không được lười biếng."

Ta khinh thường hừ một tiếng, thầm mắng trong bụng:

Đây đâu phải rèn tính nết, rõ ràng là coi ta như phạm nhân mà giam giữ.

Ta đoán chắc hắn đã ghi hết từng hành động thiếu nhã nhặn của ta vào cuốn sổ nhỏ, đợi quay về sẽ báo cáo với Cố Biệt Hoài từng việc một, không sót chi tiết.

Ta nghĩ mãi không hiểu, hắn là Thị lang Hình bộ, đang yên đang lành làm đại quan chẳng phải rất thoải mái sao, cớ gì lại nhận lời nhờ vả của Cố Biệt Hoài?

Nghĩ không ra vậy thì không nghĩ nữa.

4

Đến chập tối, Tưởng Tuân gọi ta đến thư phòng trong biệt viện.

Hắn ngồi ngay ngắn, trước mặt trải một tờ giấy kín đặc chữ.

Ta nghiêng đầu nhìn.

Đó là danh sách do chính tay Cố Biệt Hoài viết ra để rèn giũa tính tình của ta:

Không được tự ý ra ngoài, mỗi ngày chép kinh một trăm lần, học nữ công, không được lớn tiếng ồn ào, ăn không nói, ngủ không chuyện...

Tưởng Tuân cầm tờ giấy lên, giọng hắn trong trẻo lạnh lùng, bắt đầu đọc từng điều cho ta nghe.

Ta nghe đến ngáp ngắn ngáp dài.

Đến lúc hắn đọc tới mục ‘học nữ công’, cuối cùng ta cũng không nhịn được mà cắt ngang:

"Tưởng đại nhân, ngài nhìn đôi tay này của ta xem..."

Ta đưa hai bàn tay lên lắc lắc trước mặt hắn.

Trong lòng bàn tay còn có một lớp chai mỏng.

"Haizz... Đôi tay này là để cầm d.a.o chẻ củi, trèo cây bắt chim, chứ đâu phải để cầm kim thêu. Nếu ngài đói, ta có thể đi nướng cho ngài một con thỏ, bảo đảm còn thơm hơn đầu bếp Hầu phủ làm."

Hắn chẳng thèm để ý đến ta.

Ngược lại vẫn tiếp tục đọc:

"Không được tự ý ra ngoài..."

Ta lại chen lời:

"Tưởng đại nhân, trong núi này vui hơn kinh thành nhiều lắm. Ngài ngày nào cũng ở Hình bộ đối diện đống hồ sơ án kiện, e rằng chưa từng được nếm trải thú vui nơi núi rừng đâu nhỉ? Hay hôm nào ta dẫn ngài đi dạo một vòng, bảo đảm ngài vui đến mức chẳng muốn về nữa."

Nghe vậy, vẻ mặt Tưởng Tuân cuối cùng cũng hơi d.a.o động.

Ta có thể nhìn rõ bàn tay đang nắm tờ giấy của hắn bất giác siết c.h.ặ.t hơn.

Tờ giấy mỏng manh ấy… suýt nữa không chịu nổi, may mà hắn lại nới lỏng lực tay.

Hắn chẳng biết phải làm gì với ta, sắc mặt hắn vẫn lạnh đến mức khiến người khác phát rét.

Thế nhưng hắn cũng không nói thêm điều gì nữa.

Xem ra… Cố Biệt Hoài đã nhìn lầm rồi.

Vị Thị lang lợi hại nhất Hình bộ… cũng chỉ đến thế mà thôi.

5

Đám nha hoàn và gã sai vặt trong biệt viện dần phát hiện ra.

Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối

Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha

Ta đâu phải đến đây để rèn giũa tính tình, chịu khổ, rõ ràng là đến để hưởng phúc, tiện thể còn kéo cả bọn họ hưởng ké.

Đúng lúc này đang là mùa thu hoạch, ta bèn dẫn bọn họ lên núi sau đào những măng tre non tươi.

Sau núi có một con suối, đương nhiên không thể bỏ qua việc xuống dòng nước trong vắt ấy bắt những con cá đá béo múp.

Trái dại trong rừng cũng đã chín mọng cả rồi, đương nhiên cũng không thể bỏ qua.