"Khụ... Ta nói mấy chuyện này với Tưởng đại nhân làm gì chứ. Có điều, ngài không được ghi vào cuốn sổ nhỏ đấy! Mất mặt lắm!"
Tưởng Tuân không nói một lời, ánh mắt hắn bỗng thay đổi khi nhìn xuống ống quần của ta.
Hắn cúi người, chỉ vào tấm lưng mình.
"Lên đi. Không xuống núi ngay thì trời sẽ tối."
Cổ chân ta từ lâu đã bị cỏ dại cọ xát đến rách da, vậy mà hắn cũng nhìn thấy.
Ta ngẩng đầu nhìn ánh tà dương đang dần khuất sau núi cũng chẳng khách sáo nữa, trực tiếp trèo lên lưng hắn.
Chậc, nhìn Tưởng Tuân có vẻ gầy gò, không ngờ… lưng hắn lại rắn chắc đến vậy.
9
Sau hôm đó trở về biệt viện, Tưởng Tuân dường như đã thay đổi.
Hắn vẫn rất ít nói nhưng bắt đầu lặng lẽ giúp ta gánh đầy chum nước trong sân, bổ củi trong kho củi thành từng khúc ngay ngắn.
Đôi tay vốn cầm đao ấy, khi làm những việc nặng nhọc này lại vô cùng nhanh nhẹn và mạnh mẽ.
Cuốn sổ nhỏ trong tay hắn cũng xuất hiện ngày càng ít.
Đây là một dấu hiệu tốt.
Còn ta… ta vẫn thích mày mò đủ thứ món ăn kỳ quái của núi rừng.
Có khi xâu mấy loại quả dại không biết tên lại rồi đem nướng.
Có khi hái ít nấm về, tùy tiện hầm thành một nồi canh.
Mỗi lần ta bưng món ăn của mình đến trước mặt hắn.
Dưới ánh mắt chăm chú của ta, hắn đều bình thản nếm thử một miếng.
Sau đó… đôi mày đẹp của hắn sẽ khẽ nhíu lại đến mức khó nhận ra nhưng hắn chưa bao giờ mở miệng từ chối.
Thậm chí thỉnh thoảng còn kiệm lời góp ý cho ta vài câu.
"Món này tính hàn, ăn ít thôi."
"Lửa quá tay rồi."
Đôi lúc ta cố tình trêu chọc hắn.
Mỗi khi hắn ngồi tĩnh tọa dưới gốc cây hòe già trong sân, vẻ mặt nghiêm nghị trang trọng.
Ta sẽ lén hái một bông cúc dại đang nở rực, rón rén đi ra phía sau hắn, nhẹ nhàng cài lên b.úi tóc được buộc gọn của hắn.
Hắn dường như sau lưng hắn cũng có mắt, lập tức mở choàng mắt, ánh mắt sắc bén đến mức như có thể g.i.ế.c người.
Thế nhưng… khi bắt gặp gương mặt đang cố nhịn cười của ta, sự hung dữ ấy lại từ từ tan biến, chỉ còn lại một tia bất đắc dĩ khó diễn tả thành lời.
Hắn đưa tay sờ bông hoa trên đầu rồi lặng lẽ nhắm mắt lại, mặc kệ ta muốn làm gì thì làm.
Tưởng Tuân… ngày càng có tình người hơn.
Ta bắt đầu để ý quan sát thói quen sinh hoạt của hắn.
Quả nhiên không hổ là người bước ra từ Hình bộ, nếp sinh hoạt của hắn cực kỳ quy củ.
Ngày nào cũng dậy từ lúc gà gáy, luyện võ, tĩnh tọa… rồi nhìn ta.
Dù là quan văn của Hình bộ thế nhưng võ công của hắn lại cao đến mức khó tin.
Truyện được đăng trên pge Ô Mai Đào Muối
Các tình iu nhớ ủng hộ sốp nhiều hơn nha
Phi thân lên mái, vượt tường nhảy ngói chẳng khác nào trò chơi.
Cố Biệt Hoài bảo hắn trông chừng ta thế nhưng hôm nay, trong đống đồ dùng Cố Biệt Hoài sai người mang tới, ta lại nhìn thấy món bánh hoa quế mà ta thích ăn nhất ở thị trấn dưới chân núi.
Chuyện này chỉ có lần vô tình ta nhắc với Tưởng Tuân, Cố Biệt Hoài chưa từng biết.
Ta cầm hộp bánh hoa quế đi tìm Tưởng Tuân, vừa quay đầu đã thấy hắn đứng ở một bên.
Ta cười thật lòng.
"Cảm ơn Tưởng đại nhân!"
Tưởng Tuân lại quay mặt sang chỗ khác, khẽ hắng giọng.
"Tiện tay mua thôi."
Thì ra… vị Tưởng đại nhân này cũng có lúc mềm lòng.
10
Hôm ấy, biệt viện có khách quý đến.
Nghe nói là người Cố Biệt Hoài phái tới để thay hắn hỏi thăm Tưởng Tuân, còn mang theo một mẻ rượu lâu năm hảo hạng.
Ngày thường Tưởng Tuân không hề động đến rượu nhưng vì nể mặt khách, lại thêm đối phương khéo ăn khéo nói không ngừng mời rượu. Cuối cùng hắn vẫn uống vài chén.
Lúc ấy ta đang ở hậu viện cho con thỏ nhỏ mới bắt được ăn cỏ.
Chợt nghe phía tiền viện vang lên một trận náo nhiệt.
Đến khi ta sang xem, vị khách kia đã cáo từ, chỉ còn một mình Tưởng Tuân ngồi trong đình hóng mát.
Trước mặt hắn bày mấy vò rượu đã cạn.
Tửu lượng của hắn rõ ràng rất kém, vài chén rượu xuống bụng đã say mơ màng.
Ánh trăng rải khắp sân viện, cũng phủ lên gương mặt hơi ửng đỏ vì men say của hắn.
Hắn mơ màng ngẩng đầu, vừa nhìn thấy ta những đường nét vốn lạnh lùng trên khuôn mặt lập tức dịu đi.
Ánh mắt cũng mất đi vẻ tỉnh táo thường ngày, trở nên mơ hồ, thậm chí còn mang theo chút ngây thơ như trẻ nhỏ.
Sau đó… hắn liền dính lấy ta.
Thật đấy, chẳng khác nào miếng kẹo kéo mãi không rời.
"Thẩm... Thẩm Thanh Huệ..."
Hắn líu ríu gọi tên ta.
Ta còn chưa kịp phản ứng, hắn đã loạng choạng một cái rồi nhào thẳng vào lòng ta.
Hay nói đúng hơn… hắn giống một chú ch.ó con hơn.
Tưởng Tuân nhẹ nhàng gác đầu lên vai ta, hơi thở ấm áp lướt qua hõm cổ khiến ta nhột nhạt, hai tay cũng thuận thế vòng qua ôm lấy cổ ta.
Ta giật nảy mình.
Đây thật sự là Tưởng đại nhân lạnh như băng ngày thường sao?
Con người Tưởng Tuân, ngày thường nếu ai vô tình chạm phải vạt áo của hắn, hắn cũng lập tức lùi liền mấy bước như thể bị lấy mất nửa cái mạng.
Thế mà bây giờ… lại chủ động lao vào lòng ta?
Ta khẽ động mũi, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trong không khí.
Lẫn với hương bồ kết thanh mát vốn có trên người Tưởng Tuân.
Ừm… có hơi khiến người ta choáng váng.
"Ưm... mềm quá..."
Đầu hắn vùi trong hõm cổ ta, cứ cọ qua cọ lại chẳng khác gì chú ch.ó con năm xưa Tích Nương nhặt về nuôi.
Miệng hắn vẫn không ngừng lẩm bẩm.
"Thơm quá..."
Đúng là đồ bại hoại ra vẻ đạo mạo!
Cả người ta cứng đờ như bị điểm huyệt.
Tưởng Tuân uống chút rượu… lại như biến thành một con người khác.
Đây đâu còn là vị Tưởng đại nhân thiết diện vô tư, khiến người khác phải tránh xa ngàn dặm.
Rõ ràng chỉ là một chú ch.ó con đang làm nũng với chủ nhân.
Đáng yêu quá đi mất!
Ta suy nghĩ một lúc, thử đẩy hắn ra.
"Tưởng... Tưởng đại nhân, tỉnh lại đi!"
Ai ngờ hắn lại càng được nước lấn tới, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy ta.
Mắt thấy hai tay sắp trượt xuống hai bên eo ta, cái đầu cũng chẳng chịu yên cứ cọ qua cọ lại mãi.
Ta thử đi thử lại mấy lần, tốn bao nhiêu sức mới kéo được hắn ra khỏi người mình.
Đúng là chẳng khác gì miếng cao dán.
Phải mất rất nhiều công sức ta mới đưa được hắn về phòng.
Trên đường về phòng, miệng hắn vẫn không ngừng lẩm bẩm nhưng ta chẳng nghe rõ hắn đang nói gì.