3
Khi Từ Dịch nhìn thấy tôi, nét mặt anh ta cũng khựng lại trong tích tắc.
Chỉ trong chớp mắt, anh ta nhanh ch.óng che giấu cảm xúc nơi đáy mắt, ôn hòa cất lời: "Lão gia, ông bà chủ, buổi tối an lành."
"Ông chủ vì vướng việc gấp nên không thể về kịp để đón tiếp cậu chủ, nên ngài ấy đã đích thân chọn quà, dặn cháu mang đến tặng cậu chủ và..." Anh ta khẽ khựng lại một nhịp: "Thiếu phu nhân tương lai ạ."
Ông cụ nghe vậy lại hừ lạnh một tiếng.
Tạ Chiêu đứng dậy nhận lấy món quà, vỗ vai anh ta cười nói: "Trợ lý Từ, thay tôi và Trĩ Trĩ cảm ơn chú út nhé, tiệc đính hôn chú ấy nhất định phải tới đấy!"
Từ Dịch gật đầu, ngập ngừng: "Ông chủ ngài ấy... chắc sẽ đến ạ."
Rồi anh ta lại quay sang mỉm cười lịch sự với tôi.
Nụ cười vẫn ôn hòa như cũ.
Tôi lặng lẽ nhìn theo bóng lưng anh ta rời khỏi biệt thự, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác bất an khó hiểu.
Ba năm ở bên Chu Yến Thanh, anh ta đã giấu tôi rất kỹ.
Những người xung quanh gần như không một ai biết đến sự tồn tại của tôi.
Trừ Từ Dịch.
Anh ta chính là trợ lý riêng được Chu Yến Thanh tín nhiệm nhất.
Không biết chú út của Tạ Chiêu có thân phận cỡ nào mà có thể nẫng tay trên người này về làm cho mình.
4
Mọi việc cho lễ đính hôn đã được nhà họ Tạ chuẩn bị chu đáo từ sớm.
Tôi và Tạ Chiêu chỉ cần làm theo lịch trình đã sắp xếp.
Có điều, người chú út kia dường như quá bận.
Tạ Chiêu cứ lải nhải mãi, chỉ sợ chú ấy không về kịp.
Đêm trước tiệc đính hôn, bạn bè của Tạ Chiêu muốn tổ chức cho anh một buổi tiệc độc thân.
Anh năn nỉ tôi đi cùng suốt cả buổi.
Tôi đành chịu thua, đồng ý đi cùng anh.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà trêu anh: Làm gì có ai đi tiệc độc thân mà lại lôi vị hôn thê theo cơ chứ!
Tạ Chiêu sướng rơn, ôm chầm lấy tôi xoay vòng vòng, luôn mồm la hét cuối cùng cũng có thể khoe vợ được rồi.
Dáng vẻ trẻ con ấy khiến tôi cũng phải bật cười theo.
Trong phòng bao VIP, đám bạn của Tạ Chiêu lại càng hào hứng phấn khích hơn.
"Anh Chiêu, anh được lắm! Mất tích bao nhiêu năm, thế mà lừa được cả thần tiên tỷ tỷ mang về cơ đấy!"
"Chào chị dâu xinh đẹp! Em có cả đống ảnh hồi trẻ trâu của anh Chiêu đây, chị kết bạn với em đi, em gửi miễn phí cho!"
"Chị dâu ơi, em làm chứng là trước khi gặp chị, anh Chiêu ế bằng thực lực luôn, kết bạn đi em gửi bằng chứng cho xem!"
"Chuẩn luôn, bọn em từng có lúc nghi ngờ anh ấy mê đàn ông nữa cơ, kết bạn với em..."
Giữa lúc bọn họ đang trêu đùa rôm rả, một giọng nữ cất lên đầy mỉa mai: "Sao các người chắc chắn là anh Chiêu theo đuổi cô ta?"
Tôi quay đầu nhìn về phía phát ra tiếng nói. Ở góc phòng, một cô gái ăn mặc sang trọng, gương mặt được trang điểm tinh tế đang ngồi đó.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy khinh thường chẳng buồn giấu, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi.
"Có những hạng đàn bà xuất thân thấp kém, chỉ mong gả vào nhà giàu mà mặt dày đeo bám, không từ thủ đoạn, bất chấp cả luân thường đạo lý đấy!"
"Ngu Châu!"
Có người vội lên tiếng quát cản cô ta lại.
Tạ Chiêu thong thả vuốt ve bàn tay tôi, anh cười nhạt, giọng điệu lười biếng: "Ừm, tôi chả có bản lĩnh tài cán gì, để mấy cậu đoán trúng hết rồi."
"Tôi thừa nhận, để cưa đổ được Thẩm Trĩ, tôi đã phải mặt dày đeo bám, không từ thủ đoạn, bất chấp tất cả."
Những ngón tay dài lướt vài cái trên màn hình điện thoại, anh nhanh ch.óng mở ra một bản hồ sơ cá nhân được ghi lại tỉ mỉ.
Anh giơ điện thoại lên cho mọi người cùng xem, ánh mắt chan chứa sự ngưỡng mộ và đầy tự hào.
"Thẩm Trĩ nhà tôi, mười tuổi đã được khen ngợi là họa sĩ thiên tài, mười lăm tuổi được Học viện Mỹ thuật Bắc Kinh đặc cách tuyển thẳng, bức tranh sáng tác năm ngoái đã được Bảo tàng Mỹ thuật Quốc gia đưa vào bộ sưu tập, ở đây có ai sánh bằng cô ấy không?"
"Sao nào? Muốn so gia thế hả? Thế thì so với tôi đây này!"
Cuối cùng, ánh nhìn sắc lạnh của anh ghim c.h.ặ.t lên người cô gái nọ: "Ngu gia đắp bao nhiêu tiền của như thế cũng chẳng nuôi nổi cho cô một bộ não bình thường, tôi chúa ghét mấy người ngu xuẩn, sau này tốt nhất đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Đôi mắt cô ta ngân ngấn nước, c.ắ.n c.h.ặ.t môi nhìn Tạ Chiêu với vẻ không thể tin nổi.
Tôi khẽ khàng xoa nhẹ vào lòng bàn tay anh.
Sắc mặt anh dịu lại đôi chút, lạnh lùng ném cho cô ta ba chữ: "Cô biến đi."
Ngu Châu bật khóc nức nở rồi lao vọt ra khỏi phòng bao.
Bầu không khí tĩnh lặng đi một thoáng, rồi lại có người cất giọng trêu đùa.
"Chị dâu ơi, chị còn chị em gì nữa không?"
"Thế nào, định tán luôn chị em của chị dâu à?"
"Ha ha ha ha..."
Bầu không khí rất nhanh đã náo nhiệt trở lại.
Tôi cứ chăm chú nhìn Tạ Chiêu.
Có những chuyện trong quá khứ đã chôn vùi theo sự ra đi của mẹ tôi, e là đến cả Chu Yến Thanh cũng chẳng hề hay biết.
Vậy mà anh lại coi đó là niềm tự hào, hết mực nâng niu trân trọng.
Vành tai Tạ Chiêu từ từ đỏ ửng lên, anh nghiêng đầu kề tai tôi thì thầm.