Chương 5
Hắn đặt tay lên vai ta.
Trên mặt đầy vẻ vui mừng.
"Nàng cố tình hỏi như vậy..."
"Chẳng phải chỉ muốn nghe ta lặp lại lời hứa ấy thêm một lần sao?"
Ta nhìn ánh tà dương phía xa.
Lạnh nhạt đáp:
"Khối ngọc đã vỡ."
"Lời hứa... cũng nên chấm dứt."
Trì Cửu Xuyên khựng lại.
Cánh tay đặt trên vai ta chậm rãi buông xuống.
Hắn cúi đầu.
Vẻ mặt đầy thất vọng.
Lưu Thúy từng kể với ta.
Ba năm trước.
Trì Cửu Xuyên về kinh báo cáo quân vụ.
Trước lúc hắn lên đường.
Ta cầm khối ngọc bội đến chặn trước phủ tướng quân.
"Có thể cưới ta trước rồi hãy ra biên cương được không?"
Lưu Thúy nói.
Khi ấy ta gần như đã mê muội.
Hạ mình đến tận cùng.
Trong lòng chỉ có một ý nghĩ...
Đó là gả cho Trì Cửu Xuyên.
Đường đường là công chúa Đại Sở.
Ta thậm chí chấp nhận không cần hôn lễ.
Chỉ mong được làm thê t.ử của hắn.
Nghe xong.
Ánh mắt Trì Cửu Xuyên lập tức bừng lên lửa giận.
"Ai sẽ tin vào quân công của một phò mã?"
Hắn phất mạnh tay.
Gạt tay ta ra.
"Đợi quân công của ta vượt qua phụ thân."
"Ta sẽ quay về cưới nàng."
Khối ngọc bội rơi xuống đất.
Vỡ thành hai nửa.
Đúng vậy.
Một khi dính dáng đến hoàng thân quốc thích.
Mọi vinh quang hắn đạt được.
Đều sẽ bị người đời cho rằng nhờ vào thân phận.
Điều đó...
Làm tổn hại đến danh dự của một nam nhi.
Nước mắt ta lặng lẽ rơi xuống.
Trong mắt Trì Cửu Xuyên thoáng hiện một tia không đành lòng.
Thế nhưng ngay sau đó.
Hắn xoay người lên ngựa.
Chỉ để lại một câu:
"Đại trượng phu chí ở sa trường."
"Sao có thể vì chuyện tình cảm nam nữ mà chùn bước?"
"Đúng là lòng dạ nữ nhân."
Ngày hôm ấy.
Ta quỳ dưới đất.
Lặng lẽ ghép lại từng mảnh ngọc.
Khi kể đến đây.
Lưu Thúy còn không quên bắt chước dáng vẻ t.h.ả.m hại năm ấy của ta.
Nghe xong.
Ta chỉ thấy da đầu tê dại.
Ước gì có một cái hố để chui xuống.
….
Trì Cửu Xuyên lại nắm lấy cổ tay ta, kéo ta thoát khỏi dòng hồi ức.
"Ngọc đã được sửa xong."
"Chúng ta cũng nên làm lành đi."
Lời nói là để cầu hòa.
Thế nhưng vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng, cứng rắn, như thể chỉ cần tỏ ra yếu thế một chút là sẽ thua người.
Ta rút tay ra.
"Khối ngọc này không phải do ngươi sửa."
"Ta đeo nó... là vì nhớ người đã sửa nó."
Trì Cửu Xuyên lập tức nổi giận.
"Tên nô lệ hèn hạ đó khiến nàng không quên được đến vậy sao?"
Ta siết c.h.ặ.t nắm tay trong tay áo.
Phải cố lắm mới nuốt ngược câu:
"Hắn không phải nô lệ hèn hạ, hắn là người ta yêu."
Dù Hoài Chi đã đến đạo quán.
Nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn an toàn.
Hôm đó trong hoàng cung.
Ta đã đồng ý với phụ hoàng sẽ đưa Hoài Chi đi.
Đồng thời cũng nói rõ ràng:
"Nhi thần có thể nghe lời."
"Nhưng nếu Hoài Chi xảy ra chuyện..."
"Nhi thần chuyện gì cũng dám làm."
Ta có thể lấy tính mạng mình uy h.i.ế.p phụ hoàng.
Nhưng chưa chắc đã khiến Trì Cửu Xuyên kiêng dè.
Bởi...
Hắn cũng là một kẻ điên.
Là kiểu người chuyện gì cũng dám làm.
Ta không thể để Hoài Chi gặp thêm nguy hiểm vì mình.
Ta cố nén cơn bực bội.
"Hôm nay ngươi gọi ta đến..."
"Chỉ để nói những chuyện này thôi sao?"
Ánh tà dương đỏ như m.á.u phủ lên gương mặt Trì Cửu Xuyên.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia sáng.
Dường như cuối cùng cũng xác nhận được điều gì.
Đột nhiên.
Hắn kéo mạnh ta vào lòng.
"Tụng An."
"Đính hôn với ta đi."
"Ta đến cưới nàng đây."
Ta lập tức đẩy hắn ra.
"Bốp!"
Một cái tát giáng mạnh lên mặt hắn.
"Thật nực cười."
"Đến đối xử t.ử tế với ta thế nào ngươi còn không biết."
"Vậy mà vừa mở miệng đã đòi cưới ta."
Cái tát ấy không hề nhẹ.
Trì Cửu Xuyên hơi cúi đầu.
Đầu lưỡi khẽ chống vào má bị đ.á.n.h.
"Nàng trước kia..."
"Không nói chuyện với ta như thế."
Ta cười nhạt.
"Trước kia đầu óc ta có bệnh."
"Bây giờ khỏi rồi."
Trì Cửu Xuyên chậm rãi đưa tay về phía ta.
Ta theo bản năng lùi lại một bước.
Còn tưởng hắn vì thẹn quá hóa giận mà định đ.á.n.h trả.
Không ngờ...
Hắn chỉ nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
"Vậy..."
"Nàng dạy ta phải đối xử với nàng thế nào, được không?"
"Giống như trước kia."
Giọng nói của hắn dịu đến mức...
Như thể chỉ cần nặng lời thêm một chút.
Ta sẽ lập tức bỏ đi.
Hoàn toàn không giống Trì Cửu Xuyên mà ta từng biết.
Ta khẽ thở dài.
"Không thể."
"Ta ngã ngựa rồi mất trí nhớ."
Ánh chiều vẫn còn rực rỡ.
Giọng nói của ta hòa lẫn vào làn gió hoàng hôn.
Nhẹ nhàng...
Mà xa xăm.
"Những chuyện liên quan đến ngươi..."
"Ta đều không còn nhớ nữa."
…
Trì Cửu Xuyên không tin ta thật sự đã quên.
Hắn kéo ta đến đài diễn võ.
Rồi từng chút một kể lại những chuyện trước kia.
Phụ thân của Trì Cửu Xuyên tên là Trì Cao.
Vốn xuất thân nô tịch.
Sau này nhờ lập nhiều chiến công mà đổi đời, từ một nô lệ bị người đời chà đạp trở thành vị tướng quân được vạn người kính ngưỡng.
Bởi vậy...
Ông ta sùng bái sức mạnh đến mức gần như mê muội.
Tin tưởng tuyệt đối vào đạo lý mạnh được yếu thua, lấy g.i.ế.c ch.óc để trở thành kẻ mạnh.
Là một tên võ phu chính hiệu.
Có lẽ vì sát nghiệt quá nặng...
Lại thêm không biết yêu thương thê t.ử.
Nên đường con cái vô cùng lận đận.
Mấy đứa con đều lần lượt c.h.ế.t yểu.
Chỉ còn lại duy nhất Trì Cửu Xuyên.
Thế nhưng thuở nhỏ hắn cũng là một đứa trẻ ốm yếu.
Mãi đến năm năm tuổi mới biết đi.
Sức khỏe vừa khá hơn đôi chút.
Bảy tuổi đã bị Trì Cao lôi đến giáo võ trường.
Đấu với con cháu của các võ tướng khác.
Đài diễn võ bị họ coi như đấu trường.
Trì Cửu Xuyên giống hệt một con thú nhỏ, lăn lộn đ.á.n.h nhau trên đó.
Hắn là đứa trẻ nhỏ tuổi nhất.
Gần như chỉ có thể bị người khác đè ra đ.á.n.h.
Các tướng sĩ tôn sùng huyết tính.
Cho nên dù Trì Cửu Xuyên bị đ.á.n.h đến khắp người đầy m.á.u.
Trì Cao đứng dưới đài...
Cũng chưa từng hô dừng.
Giọng ông ta lạnh như băng.
"Ngay cả ở đây còn không sống nổi."
"Thì sau này ra chiến trường phải làm sao?"