Trong điện Khôn Ninh, bầu không khí đặc quánh như trước cơn giông.

Tiểu công chúa thật đã được đưa về bên cạnh Hoàng hậu.

Đứa trẻ bị tráo thì nằm trong chiếc nôi khác, bị cấm quân canh giữ nghiêm ngặt.

Không ai dám lại gần.

Ta chống gậy đứng trước hai chiếc nôi.

Một bên là long khí tím vàng quấn quanh, phượng minh thấp thoáng.

Một bên lại phủ một tầng hắc khí nhàn nhạt, như có vô số bàn tay vô hình đang cố che giấu thiên cơ.

Tiêu Trường Ca khàn giọng hỏi:

“Mẫu hậu… đứa trẻ này nên xử trí thế nào?”

Ta không trả lời ngay.

Đứa bé vô tội.

Có tội là kẻ đã lợi dụng nó.

Nếu g.i.ế.c đứa trẻ chỉ vì một quẻ tượng, chẳng khác nào nghịch thiên mà đi.

Ta khẽ b.úng một đồng tiền.

Đồng tiền xoay tít giữa không trung rồi rơi xuống mép nôi.

Keng!

Một tiếng ngân thanh thúy.

Hắc khí quanh đứa bé bỗng d.a.o động.

Ngay sau đó…

Một tia khói đen cực mảnh chui ra từ giữa hai hàng lông mày của nó.

Trong điện vang lên tiếng hít khí.

Thái y viện chính run giọng:

“Đó… đó là gì?”

Ta bình tĩnh đáp:

“Là Huyết Dẫn.”

“Một loại tà thuật.”

“Kẻ thi thuật đã gieo một luồng sát khí vào cơ thể đứa trẻ từ khi còn trong bụng mẹ. Nếu đứa bé lớn lên trong hoàng cung, sát khí sẽ từng chút từng chút c.ắ.n nuốt long mạch.”

Hoàng hậu ôm c.h.ặ.t công chúa thật, sắc mặt trắng bệch.

“Rốt cuộc là ai lại độc ác đến vậy?”

Ta nhắm mắt.

Ba đồng tiền lại hiện trong lòng bàn tay.

Lần này, vừa gieo quẻ.

Một ngụm m.á.u tanh lập tức trào lên cổ họng.

Phụt!

Một giọt m.á.u đỏ rơi xuống nền gạch.

“Mẫu hậu!”

Tiêu Trường Ca thất thanh.

Tám vị hoàng t.ử đồng loạt quỳ xuống.

“Lão tổ tông!”

Đã ba mươi năm rồi…

Đây là lần đầu tiên ta bị thiên cơ phản phệ.

Kẻ đứng sau…

Đang dùng một bảo vật che lấp mệnh số.

Hơn nữa, bảo vật ấy còn có thể đối kháng với thần cốt Phục Hy.

Ta lau vết m.á.u nơi khóe môi.

Khóe mắt thoáng lạnh.

“Hay lắm.”

“Đã rất lâu rồi…”

“Không ai đủ bản lĩnh khiến ai gia bị thương.”

Ngay lúc ấy.

Một cấm quân từ ngoài điện lao vào.

“Bẩm bệ hạ!”

“Đã bắt được một người định vượt khỏi hậu cung.”

“Người đó nói… có chuyện liên quan đến công chúa.”

Tiêu Trường Ca quát:

“Giải vào!”

Chẳng mấy chốc.

Một tiểu thái giám bị áp giải tới.

Hắn vừa nhìn thấy ta đã dập đầu liên tục.

“Lão tổ tông tha mạng!”

“Nô tài biết… nô tài biết công chúa bị đổi thế nào!”

Mọi người đồng loạt nín thở.

Tiêu Trường Ca bước xuống bậc ngọc.

“Nói!”

“Nếu dám giấu nửa lời, tru di cửu tộc!”

Tiểu thái giám run lẩy bẩy.

“Đêm qua…”

“Nô tài phụ trách đưa nước nóng vào tẩm điện.”

“Trên đường trở về, nô tài nhìn thấy… nhìn thấy Tổng quản Nội vụ phủ Tôn Đức Hải bí mật gặp một bà đỡ.”

“Hai người trao đổi một chiếc hộp gấm.”

“Bà đỡ còn nói…”

Hắn nuốt nước bọt.

“…nói rằng…”

“‘Con cờ đã vào cung.’”

Vừa dứt lời.

Trong điện chợt vang lên một tiếng cười.

Ha…

Ha ha…

Tiếng cười rất nhỏ.

Nhưng lại khiến toàn thân mọi người nổi da gà.

Tiểu thái giám bỗng cứng đờ.

Khóe miệng hắn từ từ nhếch lên một nụ cười quỷ dị.

Đôi mắt vốn đầy sợ hãi, giờ đây đột nhiên trở nên đen kịt.

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào ta.

Giọng nói phát ra…

Lại hoàn toàn không phải giọng của hắn.

“Không hổ là người mang thần cốt Phục Hy.”

“Nhưng…”

“Lão tổ tông.”

“Ngươi thật sự cho rằng mình đã thắng sao?”

Tiếng nói già nua, khàn đục như vọng lên từ địa ngục.

Trong khoảnh khắc ấy.

Sắc mặt ta lần đầu tiên thay đổi.

Đây không phải nhập hồn.

Mà là…

Thiên Lý Tá Khẩu.

Một bí thuật thất truyền đã biến mất hơn trăm năm.

Ta nhìn chằm chằm đôi mắt đen đặc của tiểu thái giám.

Chậm rãi cất lời:

“Cuối cùng…”

“Ngươi cũng chịu lộ mặt rồi.”

Đối phương cười khàn.

“Lão tổ tông.”

“Ba mươi năm trước, ngươi phá hỏng đại kế của bản tọa.”

“Hôm nay…”

“Ta sẽ lấy cả giang sơn Đại Sở…”

“Lẫn mạng của ngươi.”

Lời vừa dứt.

Ầm!

Toàn bộ cửa sổ Khôn Ninh cung đồng loạt bật tung.

Một cơn gió lạnh mang theo mùi m.á.u tanh quét khắp đại điện.

Trên bầu trời, mây đen ùn ùn kéo tới, che khuất vầng trăng tròn.

Ta siết c.h.ặ.t ba đồng tiền trong tay.

Ánh mắt lạnh như băng.

Cuối cùng…

Đối thủ thật sự của ván cờ này đã xuất hiện.

4 - Thần Cốt Phục Hy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia