Tiếng khóc trẻ con càng lúc càng rõ.

“Oa…”

“Oa…”

Lúc đầu chỉ như tiếng nức nở của một đứa trẻ.

Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, âm thanh ấy đã biến thành hàng trăm tiếng khóc chồng lên nhau, vang vọng khắp hậu cung.

Những ngọn đèn l.ồ.ng treo dưới mái hiên bắt đầu đung đưa dữ dội.

Mặc dù…

Ngoài trời không hề có gió.

Một cấm quân trẻ tuổi nuốt khan.

“Bệ hạ… thần… thần vừa nhìn thấy…”

“Có một đứa bé đang bò ngoài sân…”

Lời còn chưa dứt.

Hắn bỗng hét lên thất thanh.

“Nó… nó biến mất rồi!”

Tiêu Trường Ca rút kiếm.

“Không được hoảng!”

“Cấm quân kết trận!”

Hơn trăm cấm quân lập tức rút đao, tạo thành vòng tròn bao quanh Khôn Ninh cung.

Ta chống gậy bước ra cửa điện.

Cơn mưa vẫn như trút nước.

Nhưng kỳ lạ là…

Mỗi giọt mưa rơi xuống bậc đá đều mang theo màu đỏ nhàn nhạt.

Không phải m.á.u.

Mà là…

Âm khí đã ngưng tụ thành hình.

Ta khẽ nhíu mày.

“Huyền Cơ…”

“Ngươi thật sự điên rồi.”

Đây là Bách Quỷ Dạ Khốc Trận.

Muốn bố trí trận này, cần lấy linh hồn của đúng một trăm trẻ sơ sinh c.h.ế.t yểu làm trận nhãn.

Ba mươi năm trước, ta đã từng phá hủy loại tà trận này.

Không ngờ hắn vẫn chưa từ bỏ.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng cười khúc khích vang lên sau lưng mọi người.

“He he…”

“He he…”

Mọi người quay đầu.

Một bé gái khoảng năm sáu tuổi đang đứng giữa sân.

Con bé mặc váy đỏ.

Tóc tai ướt sũng.

Trong tay ôm một con b.úp bê vải đã rách nát.

Nó ngẩng đầu nhìn ta.

Đôi mắt…

Hoàn toàn trắng dã.

Một vị hoàng t.ử trẻ tuổi không nhịn được tiến lên.

“Muội muội…”

“Con nhà ai…”

“Đừng qua đó!”

Ta quát lớn.

Nhưng đã muộn.

Ngay khi vị hoàng t.ử ấy còn cách bé gái ba bước.

Con b.úp bê trong tay nó bỗng quay đầu.

Khóe miệng bị khâu bằng chỉ đỏ từ từ tách ra.

Lộ ra hàm răng sắc như d.a.o.

Vút!

Con b.úp bê lao thẳng vào cổ vị hoàng t.ử.

Keng!

Một đồng tiền đồng đỏ xé gió bay tới.

Phập!

Con b.úp bê bị ghim c.h.ặ.t xuống nền đá.

Nó giãy giụa điên cuồng.

Trong miệng phát ra tiếng khóc của hàng chục đứa trẻ.

Ta bước tới.

Đưa ngón tay điểm lên trán b.úp bê.

“Giải.”

Ầm!

Con b.úp bê lập tức bốc cháy bằng ngọn lửa màu vàng.

Giữa biển lửa.

Một bóng dáng bé trai khoảng ba tuổi hiện ra.

Đứa bé cúi đầu về phía ta.

Khẽ nói.

“Cảm… ơn…”

Rồi hóa thành vô số điểm sáng bay lên trời.

Ta lặng người.

Quả nhiên.

Đều là những oan hồn vô tội.

Huyền Cơ đã giam cầm linh hồn chúng suốt ba mươi năm.

Tiêu Trường Ca siết c.h.ặ.t nắm tay đến bật m.á.u.

“Tên súc sinh!”

Ta chậm rãi nhìn về màn mưa.

“Hắn muốn kéo dài thời gian.”

“Trận pháp này chỉ là mồi nhử.”

“Thứ hắn muốn…”

Ta bỗng quay đầu.

Nhìn về phía tẩm điện.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Không ổn!”

“Công chúa!”

Ta lao vào trong điện.

Tất cả theo sát phía sau.

Chiếc nôi vẫn còn.

Nhưng…

Đứa trẻ đã biến mất.

Hoàng hậu ngã quỵ dưới đất, trên gáy có một vết kim châm cực nhỏ.

Nàng vừa tỉnh lại đã bật khóc.

“Công chúa…”

“Con của thần thiếp…”

“Bị… bị một cung nữ bế đi…”

Tiêu Trường Ca gầm lên.

“Đóng toàn bộ cửa thành!”

“Đào ba thước đất cũng phải tìm cho ra!”

Ta lại nhìn chiếc nôi.

Bên trong.

Có một mảnh giấy màu đen.

Trên đó chỉ viết vỏn vẹn một câu bằng m.á.u:

“Muốn cứu công chúa, giờ Tý ba ngày sau, một mình đến Thiên Cơ Các.”

Không có ký tên.

Nhưng dưới góc tờ giấy…

Là một dấu ấn hình bát quái bị đảo ngược.

Ta nhận ra ngay.

Đó chính là ấn ký của Huyền Cơ Tử.

Ta siết c.h.ặ.t tờ giấy.

Đôi mắt vốn bình tĩnh suốt gần trăm năm, lần đầu tiên ánh lên sát ý lạnh thấu xương.

“Ba mươi năm.”

“Ai gia đã để ngươi sống quá lâu.”

“Ba ngày sau…”

“Chính là ngày kết thúc mọi ân oán giữa chúng ta.”

7 - Thần Cốt Phục Hy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia