13.
Màn hình đạn mạc lúc này đã hoàn toàn hỗn loạn:
【Nam 8 bị điên rồi sao, vì một con quần chúng A mà ép nữ chính phải quỳ xuống?!】
【Đây mà là quần chúng A cái gì, rõ ràng là nữ phụ độc ác thì có!】
【Nam 8 giờ này dám làm nhục nữ chính thế này, xem ra tới tận đại kết cục cũng đừng mong ăn được miếng thịt nào nhé!】
【Con nữ phụ vừa nãy còn dám bảo đống châu báu kia là của nó! Đúng là đảo ngược trời đất, tới cả Long Húc cũng là của nữ chính, thì đồ đạc của anh ấy đương nhiên cũng thuộc về nữ chính rồi!】
Đạn mạc cuồng nhiệt c.h.ử.i rủa tôi là kẻ thứ ba xen vào tình cảm của hai người bọn họ.
Tuy không hiểu rõ ý nghĩa của cái từ "tiểu tam" này cho lắm, nhưng sự ác ý dày đặc lấp kín màn hình lại chân thực tới mức khiến người ta nghẹt thở.
Tôi chậm rãi cúi đầu, bờ môi mím c.h.ặ.t đến mức trắng bệch.
Liễu Như Yên tức đến phát điên, một mặt liều mạng chống trả uy áp của đại sư huynh để gượng dậy, một mặt tức giận đến mức chỉ tay về phía đống châu báu dưới đất:
"Long Húc! Anh thật sự muốn vì một kẻ tư chất bình thường, ngu ngốc như thế này mà chọc giận em sao?!"
"Anh nghĩ cho kỹ đi, đống đồ đó em sẽ không nhận dù chỉ một món!"
"Cho dù sau này anh có bê cả pháp bảo linh khí của toàn thiên hạ tới trước mặt em, em cũng tuyệt đối không tha thứ cho anh đâu!"
Trong mắt đại sư huynh tràn ngập vẻ ngơ ngác "cô đang nói cái quái gì thế":
"Ta nói mấy thứ đó là tặng cho cô từ bao giờ?"
Sắc mặt Liễu Như Yên khựng lại.
"Đó là sính lễ ta tặng cho Tiểu Lộc."
"Cô không tin thì cứ xem tờ văn thư kết khế đặt ở trên cùng ấy."
Lúc này Liễu Như Yên mới thấy vai mình nhẹ đi đôi chút, cô ta liền loạng choạng lao tới chộp lấy tờ văn thư.
Những dòng chữ trên tờ văn thư kết khế từ từ nổi lên lơ lửng giữa không trung:
【Lấy pháp bảo làm sính lễ, lấy tiên khế làm bằng chứng.】
【Ta: Long Húc, nguyện cùng Lộc Nhâm gầy dựng đạo cơ, cùng qua hồng m.ô.n.g, sống c.h.ế.t có nhau, chín tầng trời làm chứng.】
Văn thư lóe lên một dải ánh sáng vàng rực rỡ, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện một quầng mây ngũ sắc vô cùng kỳ ảo.
Đại sư huynh cuối cùng cũng nở một nụ cười, dịu dàng nhìn về phía tôi:
"Em xem, là thiên đạo ban phúc đấy."
"Đến cả thiên đạo cũng đang chúc phúc cho chúng ta kết thành đạo lữ nữa kìa."
Tôi bị chuỗi kiện dồn dập này làm cho sững sờ tới mức không thốt nên lời.
Văn thư kết khế, tương đương với thứ mà người ở nhân gian gọi là hôn thư.
Chỉ khác là, nó mang sức mạnh ràng buộc của thiên đạo.
Một khi một trong hai bên thay lòng đổi dạ hoặc bội ước, đi kết khế với người khác, sẽ phải chịu sự trừng phạt của thiên đạo. Nhẹ thì tu vi tụt dốc không phanh, nặng thì hồn siêu phách tán.
Những năm qua rất ít nam tu sĩ nào chủ động đưa ra văn thư kết khế.
Một là vì cái trò "sát thê chứng đạo" đang rất thịnh hành, hai là chẳng ai có thể đảm bảo trên con đường tu tiên dài đằng đẵng kia mình có thể trước sau như một.
Thế mà đại sư huynh nhà tôi lại...
Trong lòng tôi dâng lên từng trận sóng cuộn trào, nước mắt rơi xuống không một điềm báo trước.
14.
Trời đất ngập tràn những lời c.h.ử.i rủa tôi trên đạn mạc cùng Liễu Như Yên đã bỏ đi từ lúc nào không hay.
Đại sư huynh thấy tôi khóc đến mức thở không ra hơi, lập tức cuống cuồng cả lên:
"Tiểu Lộc, em đừng khóc mà..."
"Em không muốn kết khế với ta sao..."
Tôi vừa khóc vừa giơ tay ngắt lời huynh ấy: "Không phải..."
Huỳnh ấy thở phào một hơi thật dài, khóe môi khẽ nhếch lên.
Tôi xì mũi một cái rồi nói tiếp: "... Đại sư huynh, chỉ là diễn trò để lừa Liễu Như Yên thôi mà, đâu cần phải diễn thật đến mức này chứ!"
"Mấy cái gì mà sính lễ, văn thư kết khế..."
"Huhu bảo vật tới tay rồi lại bay mất, còn đau đớn hơn cả g.i.ế.c em nữa..."
Đại sư huynh lấy ngón tay cái và ngón trỏ nhẹ nhàng tách hai mi mắt tôi ra.
Đôi mắt khóc sưng húp như hai quả đào của tôi cuối cùng cũng ti hé ra được một khe hẹp.
Đập vào mắt tôi, là nét mặt trang trọng và vô cùng nghiêm túc của đại sư huynh.
"Không phải diễn trò," Huỳnh ấy hơi thẹn thùng mím môi, "Ta là thật lòng muốn kết làm đạo侶 với em."
"Mấy món quà đó đúng là sính lễ ta chuẩn bị cho em đấy, ta đã chuẩn bị suốt bảy ngày trời rồi, nếu em không thích thì để ta đi gom lại cái khác."
"Rồng tộc tuy mang cái tiếng phong lưu bên ngoài, nhưng chi nhánh nhà ta lại hoàn toàn khác!"
"Chúng ta luôn tuân theo nguyên tắc một đời một kiếp một đôi người, ta tuyệt đối sẽ không phụ em đâu."
Khuôn mặt đẹp trai tuyệt trần của huynh ấy đang nhìn tôi bằng ánh mắt chân thành đến thế.
Tôi lại càng muốn khóc hơn nữa.
Đạn mạc đều bảo huynh ấy là nam 8! Là của nữ chính!
Là cái người đàn ông ít được sủng ái nhất của Liễu Như Yên!
Huỳnh ấy định sẵn là sẽ vứt bỏ mọi nguyên tắc, bất chấp tất cả để lao vào yêu Liễu Như Yên mà.
Đại sư huynh thấy tôi mãi mà không đáp lời, đột nhiên "bộp" một cái, một tràng nước mắt lại lã chã rơi xuống:
"Lộc Nhâm! Có phải em không muốn chịu trách nhiệm với ta đúng không?!"
15.
Về chuyện đại sư huynh ngoài mặt thì kiêu sa cao quý bất khả xâm phạm, nhưng thực chất lại là một kẻ mít ướt mê khóc nhè.
Toàn thể tông môn từ trên xuống dưới, không ai là không biết, chẳng ai là không hay.
Thế nhưng tôi vẫn bị hàng nước mắt đột ngột lăn dài của huynh ấy làm cho giật b.ắ.n cả mình.
Tôi vội vàng lấy tay quệt loạn cào cào đống nước mắt nước mũi trên mặt mình, quay sang cuống cuồng dỗ dành đại sư huynh:
"Ơ kìa, đại sư huynh sao huynh lại khóc rồi..."
"Cái gì mà chịu trách nhiệm với chả không, em có hiểu huynh đang nói cái quái gì đâu..."
Huỳnh ấy trợn tròn mắt, người run rẩy lảo đảo như sắp ngã:
"Muội... muội muội muội..."
Tôi còn chưa kịp thanh minh câu nào, huynh ấy đã giận dỗi ngoảnh mặt quay đi, hai vai nhấp nhô phập phồng liên hồi.
Trong tiếng khóc còn xen lẫn những tiếng ức nghẹn không thể tin nổi, đầy vẻ bất lực như thể vừa bị người ta chà đạp bất thành...
Cái này làm tôi lại càng ngơ ngác không biết đường nào mà lần.
Khó khăn lắm mới đợi được huynh ấy bình tĩnh trở lại, huynh ấy mới hít một hơi thật sâu rồi hỏi tôi:
"Đêm hôm đó, có phải em đã cứu ta không?"
Tôi gật gật đầu.
Vẻ chấn động trong mắt huynh ấy lại càng đậm hơn: "Thế sao em còn không chịu chịu trách nhiệm với ta? Không chịu kết làm đạo lữ với ta?!"
Tôi gãi gãi mũi: "Rồng tộc các huynh có cái sở thích dị hợm gì mà em không biết sao?"
Đại sư huynh mắt đỏ hoe, trưng ra bộ mặt đúng chuẩn kiểu "đồ đồ con gái tra nam bạc tình":
"Em đã làm cái... cái chuyện đó với ta rồi... Thế mà hôm sau em còn dám bảo ta không giông trống mở cờ... bảo ta 'không được'..."
"Hôm sau cả người ta đau nhức mình mẩy! Còn em thì mặt hớn hở phơi phới!"
"Huhu em có biết không hả?! Từ cổ chí kim! Chưa từng có một con rồng nào bị người ta chê bai là yếu khoản đó cả!"
À... Hóa ra là do lòng tự trọng của rồng tộc bị tổn thương.
Tôi đành vỗ vỗ vai huynh ấy, tốt bụng giải thích:
"Chuyện này không thể trách huynh được, đêm đó em cho huynh uống loạn cào cào đủ loại t.h.u.ố.c, lại còn dùng tới bao nhiêu là pháp bảo nữa chứ..."
Đại sư huynh lẩm bẩm: "Em... em còn cho ta uống t.h.u.ố.c, dùng pháp bảo nữa cơ à..."
Tôi ưỡn n.g.ự.c trả lời một cách vô cùng đường hoàng:
"Thế chứ sao nữa! Huỳnh dù gì cũng là tu sĩ Kim Đan đỉnh phong đấy nhá!"
"Em mà không nhờ đan d.ư.ợ.c với pháp bảo ép tu vi của huynh xuống kỳ Trúc Cơ, thì sao em đ.á.n.h lại huynh được?"
"Có điều đại sư huynh nhận xét thật lòng là huynh giỏi lắm luôn á, trong tình cảnh đó mà vẫn đ.á.n.h cho em la oai oái..."
Lông mày đại sư huynh càng nhíu lại c.h.ặ.t hơn, trong mắt hiện lên một dấu hỏi chấm siêu to khổng lồ:
"Rốt cuộc đêm đó... em đã cứu ta bằng cách nào?!"
16.
Mọi chuyện phải kể lại từ bờ suối nước nóng đêm hôm đó.
Ban đầu tôi định cõng đại sư huynh về phòng, nghĩ bụng nhỡ đâu huynh ấy tỏi thật thì đống pháp bảo linh khí kia sẽ thuộc về mình.
Thế nhưng lương tâm c.ắ.n rứt, sau khi đưa huynh ấy về động phủ an toàn, tôi bắt đầu vắt óc suy nghĩ cách cứu huynh ấy.
Theo lời đạn mạc bảo, trên người huynh ấy có một đạo phong ấn hạn chế tu vi.
Đây cũng là lý do vì sao huynh ấy nền tảng sâu dày nhưng mãi vẫn không thể bứt phá lên kỳ Hóa Thần.
Đạo phong ấn này mỗi tháng đều bùng phát một lần, khiến huynh ấy đau đỡn đến mức sống không bằng c.h.ế.t.
Giải d.ư.ợ.c trong tay Liễu Như Yên không chỉ có tác dụng giảm đau, mà còn nhanh ch.óng tiêu hao tu vi của huynh ấy, rút ngắn thời gian bị phản phệ.
Song tu với người khác cũng là cùng một nguyên lý — tiêu hao tu vi thật nhanh và dùng khoái cảm để át đi cơn đau.
Tôi mới nghĩ bụng, thế thì chỉ cần tẩn cho đại sư huynh một trận, tiêu hao sạch tu vi của huynh ấy là xong chuyện chứ gì!
Tôi suýt chút nữa lục tung cả cái xó nhà mới gom đủ cả trăm cái pháp bảo cùng đan d.ư.ợ.c, ép bằng sạch tu vi của đại sư huynh xuống kỳ Trúc Cơ đỉnh phong.
Trong động phủ của đại sư huynh có cấm chế, vốn dĩ là để tiện cho huynh ấy lúc ngắm nghía châu báu phát ra tiếng cười "khe khẽ hớn hở" không bị người ngoài nghe thấy.
Đêm đó lại vô tình trở thành một trận pháp cách âm tuyệt diệu.
Thần trí đại sư huynh lúc thì tỉnh táo, lúc thì mê mờ.
Lúc huynh ấy tỉnh táo, tôi bị huynh ấy tẩn cho khóc la như quỷ khóc thần sầu.
Lúc huynh ấy mê mờ, huynh ấy bị tôi tẩn cho rụng răng gãy cánh.
Đánh nhau suốt cả một đêm, tới lúc huynh ấy kiệt sức hoàn toàn, tôi mới chiếm thế thượng phong kết thúc trận chiến.
Có lẽ là do vô số d.ư.ợ.c hiệu phát huy tác dụng kỳ diệu, nên lúc tỉnh dậy huynh ấy mới bị mất trí nhớ tạm thời!
...
Nghe tôi kể xong toàn bộ trải nghiệm đêm hôm đó, l.ồ.ng n.g.ự.c đại sư huynh phập phồng dồn dập:
" Cho nên... em không hề song tu với ta?!"
Tôi giật b.ắ.n mình xua tay liên hồi: "Đâu có đâu có, em sao có thể thừa nước đục thả câu được chứ!"
"Thế sao vừa thấy ta em đã bảo suýt chút nữa mệt c.h.ế.t rồi...?"
Tôi: "Em mới vừa Trúc Cơ thôi đó! Đánh nhau cả một đêm, mệt thật sự luôn á!"
"Thế... thế lúc ta hỏi em có chịu trách nhiệm với ta không, sao em lại gật đầu?"
Tôi gãi gãi mũi: "Thì tháng nào huynh cũng bị phản phệ còn gì, giúp người thì giúp cho trót mà."
"Với lại, đ.á.n.h nhau với đại sư huynh một trận em thu hoạch được nhiều điều lắm nha!"
Thần trí đại sư huynh hoảng hốt lảo đảo cả người, dồn dập hỏi tiếp: "Thế sao em lại đòi ta đưa linh thạch..."
Tôi hơi ngượng ngùng cười hì hì: "Đêm đó em nói đùa bảo phải đưa tiền bịt miệng mới chịu, huynh gật đầu đồng ý rồi còn đâu!"
Sắc mặt đại sư huynh dần dần cắt không còn một giọt m.á.u, cuối cùng vẫn không đành lòng hỏi tôi câu chốt hạ:
"Cho nên... em không hề muốn kết làm đạo lữ với ta?"
Nụ cười trên mặt tôi khựng lại hoàn toàn.