Kế hoạch lật đổ triều đình của hắn đã bị lộ, hắn chỉ còn cách mượn tay quân ngoại bang để mở đường m.á.u.

Bộp. Bộp.

Tiếng bước chân giẫm lên tuyết dày vang lên đều đặn, cô độc.

Từ trong màn sương tuyết mù mịt, một bóng hình cao lớn chầm chậm bước ra. 

Thẩm Hàn Chu một mình một kiếm, không mang theo một tên thủ hạ nào của Ám Dạ Các. 

Bộ trường bào gấm đen của hắn đã rách nát nhiều chỗ, m.á.u của kẻ thù trong trận chiến ở kinh thành đã khô lại, biến thành những mảng màu thẫm loang lổ trên thân áo.

Hắn đứng cách chúng ta ba mươi bước chân. 

Gió tuyết biên thùy thốc vào mặt hắn, thổi tung mái tóc đen cuồng loạn, nhưng đôi mắt hắn thì tĩnh lặng đến đáng sợ, gắt gao khóa c.h.ặ.t vào bàn tay đang bóp cổ ta của Mộ Dung Nghiêm.

"Buông nàng ra." Thẩm Hàn Chu gằn giọng, thanh kiếm quấn vải đen thô bạo dắt bên hông hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kêu ong ong khát m.á.u.

Mộ Dung Nghiêm cười lên sằng sặc, tiếng cười vặn vẹo vang vọng giữa bão tuyết: "Thẩm Hàn Chu! Ngươi tưởng ngươi là thần thánh chắc? Một mình ngươi dám lên đây đối đầu với năm trăm giáp sĩ Tây Di? Ả ta đã trúng độc Huyết Tàm Phệ Tâm của bản tọa, không có t.h.u.ố.c giải, trong vòng nửa canh giờ nữa sẽ hóa thành vũng m.á.u! Ngươi muốn cứu ả? Khôn hồn thì phế bỏ võ công của chính mình, quỳ xuống dập đầu với bản tọa, ta sẽ cho ả một mạng sống!"

Ta bị bóp cổ đến mức khó thở, khuôn mặt hủy dung vì trúng độc mà càng thêm tím tái. Ta dùng hết chút sức tàn, hét lên về phía hắn: "Dạ Vũ! Đừng nghe hắn! Đập ch ết hắn đi! Ta không cần ngươi cứu!"

Thẩm Hàn Chu không nhìn ta, nhưng ta thấy cơ thịt trên mặt hắn khẽ giật mạnh. Hắn chậm rãi tháo dải vải đen quấn quanh thanh kiếm ra, để lộ một lưỡi kiếm bằng hắc thiết đen bóng, không phản chiếu một chút ánh sáng nào. Hắn nhìn Mộ Dung Nghiêm, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một cái x.á.c c.h.ế.t:

"Phế bỏ võ công? Mộ Dung Nghiêm, ngươi đ.á.n.h giá bản tọa quá cao thượng rồi. Giang hồ đều biết Thẩm Hàn Chu ta là kẻ lòng dạ tàn nhẫn, vong ân phụ nghĩa. Nàng ta từng đ.â.m ta một kiếm suýt c hết, ta mang nàng ta về chỉ để hành hạ. Ngươi lấy mạng của kẻ thù của ta để uy h.i.ế.p ta? Nực cười."

Nói rồi, hắn đột ngột tiến lên.

Tốc độ của hắn nhanh đến mức biến thành một vệt bóng đen lướt đi trên tuyết. Năm trăm giáp sĩ Tây Di đồng loạt gào rú, giương đao lao vào bủa vây hắn.

Trận chiến sinh t.ử nổ ra giữa bão tuyết đỉnh núi. 

Thẩm Hàn Chu một mình một kiếm tả xung hữu đột giữa trùng điệp vòng vây. 

Mỗi một đường kiếm của hắn vung ra đều thô bạo, tàn nhẫn, mang theo khao khát hủy diệt tột cùng. Máu tươi b.ắ.n tung tóe, nhuộm đỏ cả những bông tuyết trắng tinh khôi đang rơi rụng.

Nhưng quân địch quá đông, lại được hỗ trợ bởi trận pháp tà môn của Mộ Dung Nghiêm liên tục đ.á.n.h lén từ xa. 

Thẩm Hàn Chu dẫu có là chiến thần cũng không thể vẹn toàn dưới vạn đao. Ta trơ mắt nhìn một lưỡi giáo đ.â.m xuyên qua bả vai hắn, một nhát c.h.é.m rạch ngang hông hắn. Máu từ người hắn chảy ra, rớt từng giọt xuống nền tuyết, rực đỏ và ch.ói mắt.

"Dạ Vũ—!" Ta gào lên, trái tim ta vỡ vụn hoàn toàn.

Nhìn hắn liều mạng vì ta, nhìn hắn dùng m.á.u của mình để đổi lấy từng bước chân tiến về phía vách đá này, ta mới nhận ra mình đã sai lầm đến mức nào. 

Nhát kiếm năm mười lăm tuổi ta tưởng là cứu hắn, nhưng lại khắc sâu vào tim hắn một nỗi đau vạn kiếp. 

Hắn nói hắn hận ta, hắn nói hắn muốn đòi nợ, nhưng khi ta gặp nguy hiểm, hắn lại là kẻ duy nhất trên đời này vứt bỏ vinh hoa quý phú, vứt bỏ mạng sống để lao vào địa ngục vì ta.

Mộ Dung Nghiêm thấy Thẩm Hàn Chu bị thương nặng, tưởng thời cơ đã đến, liền ném ta xõa xuống đất, vung kiếm lao vào quyết chiến với hắn.

Ta bị độc tính phát tác, ngã quỵ trên nền tuyết lạnh. 

Đầu ngón tay ta chạm vào một vật cứng dưới lớp tuyết dày. 

Là một cây đàn tranh cũ kỹ, có lẽ là món đồ tùy táng hoặc bị bỏ lại của một cầm sư nào đó từng bỏ mạng tại đây. Dây đàn bằng tơ thép đã rỉ sét, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.

Độc tố đang c.ắ.n xé nội tạng ta, hơi thở của ta ngày một yếu đi. 

Ta nhìn về phía Thẩm Hàn Chu, hắn đang bị Mộ Dung Nghiêm và ba mươi tên giáp sĩ cuối cùng vây khốn, vết thương trên n.g.ự.c, nơi nhát kiếm năm xưa của ta, lại bị một mũi giáo sượt qua, m.á.u tuôn xối xả. 

Hắn sắp không trụ nổi nữa rồi.

Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến bật m.á.u, dùng chút tàn lực cuối cùng, lết thân xác đỏ rực đến bên cây đàn tranh.

Ta đặt mười đầu ngón tay rách nát lên dây đàn rỉ sét. Ta không còn nội công, nhưng ta có mạng sống này. Ta dùng bí pháp cuối cùng của Thần Kiếm Sơn Trang, thiêu rụi kinh mạch, lấy m.á.u làm nhạc khí, lấy linh hồn làm động lực.

Tùng—!

Tiếng đàn đầu tiên vang lên, trầm đục, uy nghiêm như tiếng sấm x.é to.ạc bão tuyết.

Mười đầu ngón tay ta lập tức bị dây thép rỉ sét cứa rách, m.á.u tươi nhuộm đỏ các phím đàn. 

Nhưng ta không dừng lại. Khúc nhạc cấm kỵ Thần Kiếm Lệnh chính tông từ tay Đại tiểu thư Nhậm gia một lần nữa vang dội núi rừng.

Tùng! Tắc! Tùng!

Tiếng đàn không còn êm ái, nó sắc lạnh như tiếng gươm đao ma sát, mang theo huyết hải thâm thù của ba trăm vong linh Nhậm gia, hòa vào gió tuyết tạo thành một luồng sóng âm vô hình. 

Luồng sóng âm ấy đ.á.n.h thẳng vào màng nhĩ của quân Tây Di và Mộ Dung Nghiêm, khiến tâm trí bọn chúng hỗn loạn, nội lực trong người bị đảo lộn, kiếm chiêu lập tức trở nên chậm chạp, sơ hở đầy rẫy.

Thẩm Hàn Chu nghe thấy tiếng đàn, đôi mắt hắn đột ngột sáng rực lên. 

Hắn hiểu ý ta. Tiếng đàn của ta đang mở đường cho hắn.

9 - Thần Kiếm Lệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia