Ta thức trắng ba đêm liền.

Mắt thâm quầng như gấu trúc.

Tất cả là tại lão chưởng quản ở Khâm Thiên Giám, bắt ta vẽ bản đồ sao để xin ngân sách tu sửa Đài quan sát.

Canh ba đêm muộn, ta mệt rã rời.

Khắp người rệu rã, đầu óc quay cuồng.

Để lên dây cót tinh thần, ta lén rút một tờ giấy vân mây xanh nhạt từ trong ngăn kéo ra.

Đây là loại giấy ta tự tay nhuộm bằng nước hoa đậu biếc, độc nhất vô nhị ở kinh thành này.

Ta mài mực, đặt b.út viết thư cho "Thần huynh".

Chàng là người yêu ẩn danh của ta tại Tinh Nguyệt Các, một phường hội kết duyên ẩn danh bằng chim ưng huấn luyện riêng.

Chúng ta trò chuyện ẩn danh đã được nửa năm.

"Thần huynh" là một kẻ cực kỳ có tiền.

Hễ ta than thở tiền lương ở Khâm Thiên Giám ít ỏi, chàng liền gửi kèm vàng thỏi hoặc ngọc quý theo chân chim ưng.

Chàng dịu dàng, dung túng ta hết mực.

Lần này, ta quyết định trêu chọc chàng một chút cho tỉnh ngủ.

Ta đặt b.út viết:

"Thần huynh, nghe nói nam nhân luyện võ cơ bụng tám múi sờ thích lắm."

"Không biết tiểu bảo bối của thiếp có đang trốn dưới lớp cơ bụng của chàng không?"

"Muốn xem, muốn xem quá đi~"

Viết xong, ta cuộn tròn thư lại, nhét vào ống đồng nhỏ trên chân con chim ưng.

Ta vuốt lông nó, thả nó bay vào màn đêm mịt mù.

Ta ngáp một cái, yên tâm leo lên giường đi ngủ.

Ta hoàn toàn không biết.

Đêm đó trời đổ một trận bão lớn, sấm chớp đùng đùng.

Con chim ưng ngu ngốc kia bị gió đ.á.n.h bạt, mất phương hướng.

Nó không bay về phủ của Thần huynh như mọi khi.

Nó bay thẳng vào cửa sổ mật phòng của hoàng cung.

Nơi Tiêu Diệc Thần, vị Nhiếp chính đại thần mặt sắt đang tăng ca duyệt tấu chương.

Sáng hôm sau.

Ta cố lết cái thân xác tàn tạ đến Điện Nghị Sự.

Khâm Thiên Giám là cơ quan nhỏ, ta chỉ là một lục sự quan thấp cổ bé họng phụ trách ghi chép sổ sách ngân sách.

Thông thường, ta không có cửa bước chân vào đây.

Nhưng hôm nay bản đồ sao do chính tay ta vẽ cần được duyệt chi quỹ, ta bắt buộc phải đứng hầu một bên để giải trình khi cần.

Ta chọn góc khuất nhất sau cây cột lớn, đứng nép mình, mắt nhắm mắt mở.

Không khí trong điện trang nghiêm đến mức ngột ngạt.

Hàng vạn đại thần đứng xếp hàng thẳng tắp, không ai dám thở mạnh.

Bởi vì người ngồi trên ghế rồng rèm rủ chính là Tiêu Diệc Thần.

Hắn nổi tiếng là tàn nhẫn, độc miệng, giế t người không chớp mắt.

Bất cứ quan viên nào báo cáo sai sót đều bị hắn mắng cho vuốt mặt không kịp.

Buổi triều nghị kéo dài hai canh giờ, ta đứng đến mức hai chân tê dại.

Đúng lúc ta chuẩn bị ngủ gật đứng, tổng quản thái giám bước vào.

Trên tay ông ta là một khay bạc đựng những mật báo khẩn nhận được từ đêm qua.

Tiêu Diệc Thần lười biếng vươn tay, lật mở từng bức thư.

Hắn đọc rất nhanh, gương mặt không chút cảm xúc, lạnh lùng như băng tuyết.

Cho đến khi hắn rút ra một cuộn giấy nhỏ từ ống đồng.

Đó là một mảnh giấy vân mây màu xanh nhạt.

Nét chữ thanh mảnh, bay bướm hiện ra.

Ta đứng sau cây cột, vô tình liếc mắt nhìn qua.

Hồn phách ta lập tức bay mất một nửa.

Màu giấy đó.

Kích thước đó.

Chính là bức thư ta gửi đi lúc canh ba đêm qua!

Ta trợn tròn mắt, hai tay bấu c.h.ặ.t vào tà áo, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng.

Không thể nào.

Chắc chắn là nhìn nhầm.

Trên đời này thiếu gì người dùng giấy màu xanh nhạt chứ?

Nhưng giây tiếp theo, ta thấy vị Nhiếp chính vương vốn có gương mặt "sắt đen" bỗng khựng lại.

Đôi mắt sắc lạnh của hắn nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên giấy.

Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười cực kỳ dịu dàng, xuân phong phới phới.

Nụ cười đó xuất hiện trên gương mặt hắn trông quái dị vô cùng.

Toàn bộ đại thần dưới điện đồng loạt biến sắc, ai nấy đều run rẩy.

Họ tưởng trong mật thư chứa thần cơ diệu toán, hoặc mật báo binh biến kinh hoàng nào đó khiến Thần vương cười lạnh chuẩn bị gạt đầu người.

Tiêu Diệc Thần thản nhiên gấp bức thư lại.

Hắn không vứt vào chậu than, mà vô cùng cẩn thận cất nó vào sát n.g.ự.c áo, nơi gần tim nhất.

Hắn ngước mắt lên, giọng nói trầm thấp nhàn nhạt vang vọng khắp đại điện.

Hắn gọi thủ lĩnh mật vụ bước ra.

Hắn ra lệnh:

"Đưa hai vạn lượng ngân phiếu đến Tinh Nguyệt Các, chuyển thẳng vào thẻ bài hồ sơ của Dao Dao để nàng mua trang sức."

Hắn dừng lại một chút, giọng nói bỗng trầm xuống, mang theo ba phần ám muội:

"Nhắn với nàng, chờ bổn vương bãi triều, sẽ đích thân cho nàng... xem."

Ầm.

Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu ta.

Mật danh "Dao Dao".

Giấy vân mây xanh nhạt tự nhuộm.

Hai vạn lượng ngân phiếu.

Và... cơ bụng tám múi.

Ta triệt để hóa đá tại chỗ, chân tay bủn rủn suýt chút nữa thì ngã quỵ xuống sàn điện.

Xong đời ta rồi.

Vị người yêu ẩn danh dịu dàng, hay b.a.o n.u.ô.i ta, người mà ta gọi là "Thần huynh" bấy lâu nay.

Chính là vị Diêm vương mặt lạnh, gi ết người như ngoé Tiêu Diệc Thần này sao?!

Ta nhìn chằm chằm vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, nơi bức thư của ta đang nằm yên vị ở đó.

Lúc này, ta chỉ có một suy nghĩ duy nhất.

Ta muốn từ quan.

Ngay lập tức!

Ta không biết mình đã rời khỏi Điện Nghị Sự bằng cách nào.

Đầu gối ta run bẩy bẩy.

Suốt dọc đường đi, tai ta cứ lùng bùng câu nói của Tiêu Diệc Thần.

Hai vạn lượng ngân phiếu.

Đích thân cho nàng... xem.

Xem cái gì chứ? Xem đầu ta rơi xuống đất thì có!