Trên chân nó buộc một mật thư mùi hoa đậu biếc nồng nặc.

"Thần huynh đúng không? Chào chàng nha. Ta là Dao Dao, sau này chúng ta làm bạn qua mạng nhé!"

Tiêu Diệc Thần nhíu mày, lướt mắt nhìn qua rồi thản nhiên vứt mảnh giấy vào một góc.

Mấy trò làm quen nhạt nhẽo của nữ t.ử kinh thành, hắn chẳng thèm để tâm.

Nhưng con chuột nhỏ này kiên trì một cách kỳ lạ.

Sau bức thư đầu tiên đó, ngày nào nàng cũng gửi đến một bức.

Nàng không hề đợi hắn trả lời, cứ tự biên tự diễn kể lể đủ thứ chuyện trên đời.

Hôm thì kể chuyện con ch.ó vàng của ngự thiện phòng hôm nay mập lên.

Hôm thì bảo hôm nay bầu trời nhiều mây quá, không nhìn thấy sao đâu, Thần huynh đừng ngắm phí công.

Mỗi đêm bãi triều mệt mỏi, Tiêu Diệc Thần lại thấy một mảnh giấy xanh nhạt nằm trên bàn.

Hắn từ chỗ lười đọc, dần dần biến thành thói quen lật xem hôm nay nàng lại bày trò gì.

Nhưng bẵng đi một thời gian, khi hắn bắt đầu thấy quen thuộc với sự xuất hiện của nàng.

Thì "Dao Dao" tự dưng lặn mất tăm.

Một ngày, hai ngày, rồi ba ngày liền, không có một cánh thư nào gửi đến nữa.

Thư phòng của hắn hoàn toàn yên ắng.

Tiêu Diệc Thần lật mở đống tấu chương, nhưng tâm trí lại vô thức liếc nhìn về phía bậu cửa sổ trống trải.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác hụt hẫng và ngứa ngáy khó tả.

Hắn khẽ hừ một tiếng: "Nữ t.ử thời nay kiên nhẫn kém như vậy sao? Nhắn vài câu không được đáp lại liền bỏ cuộc?"

Đến ngày thứ năm, khi hắn gần như đã mất kiên nhẫn, thì tiếng vỗ cánh lạch bạch lại vang lên trong đêm muộn.

Con chim ưng béo lại mò đến.

Lần này, nội dung bức thư đã hoàn toàn bùng nổ:

"Thần huynh ơi, ta tức ch ết mất!"

"Mấy ngày qua ta bận tối mắt tối mũi, hôm nay lại còn bị lão chưởng quản hách dịch ở chỗ làm mắng vô cớ nữa. Lão bắt ta vẽ bản đồ sao đến gãy cả tay!"

"Triều đình lương ba cọc ba đồng, bao giờ ta mới giàu để b.a.o n.u.ô.i trai đẹp, bạt tai lão già chưởng quản đây?"

Tiêu Diệc Thần nhìn bức thư, lần đầu tiên trong đời bật cười thành tiếng.

Kẻ nào mà gan to bằng trời, dám chê bổng lộc triều đình ba cọc ba đồng, lại còn muốn b.a.o n.u.ô.i trai đẹp?

Sự biến mất đột ngột rồi quay lại ăn vạ đầy lầy lội này đã chính thức câu dẫn sự hứng thú tột độ trong hắn.

Hắn tò mò, liền đặt b.út viết thư trả lời, gửi kèm theo một thỏi vàng ròng nặng trịch làm lộ phí nuôi trai đẹp của nàng.

Hắn muốn xem vị "Dao Dao" này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

Việc tìm ra thân phận của nàng đối với tai mắt của Nhiếp chính vương thực ra dễ như trở bàn tay.

Chỉ sau ba bức thư tiếp theo, Tiêu Diệc Thần đã khóa c.h.ặ.t mục tiêu.

Thứ nhất, mùi hoa đậu biếc tự nhiên nhuộm trên giấy xanh nhạt độc nhất vô nhị.

Kinh thành này chỉ có một góc nhỏ ở phía sau Khâm Thiên Giám là trồng loại hoa này để làm cảnh.

Thứ hai, chữ viết của nàng dùng loại mực đen rẻ tiền chuyên dụng của các quan lục sự cấp thấp.

Thứ ba, nàng luôn than thở về lão chưởng quản và Đài quan sát sao.

Mật vụ của Thần vương phủ chỉ mất đúng nửa canh giờ để báo cáo lên một cái tên:

Khâm Thiên Giám lục sự quan, Thẩm Dao.

Tiêu Diệc Thần cầm hồ sơ của ta trên tay, nhìn bức họa chân dung một nữ t.ử có đôi mắt lanh lợi, thông minh nhưng đầy vẻ lười biếng.

Hắn gõ ngón tay lên bàn, khẽ nhếch môi: "Thì ra là một con chuột nhỏ thích tiền."

Hắn không vạch trần ta.

Hắn thấy trò chơi này rất thú vị.

Mỗi ngày lên triều lườm nguýt đám đại thần già nua, đêm về lại được đọc thư trêu chọc của con chuột nhỏ, cuộc sống bỗng chốc có chút hương vị.

Nàng thích tiền, hắn liền điên cuồng ném vàng, ném ngọc quý qua chân chim ưng.

Hắn muốn nuôi cho con chuột này béo mầm, khiến nàng không thể rời bỏ sự b.a.o n.u.ô.i của hắn.

Nhưng Tiêu Diệc Thần không ngờ, con chuột nhỏ này lại có ngày cả gan đòi xem "cơ bụng tám múi" và "tiểu bảo bối" của hắn.

Đêm đó trời giông bão, con chim ưng ngu ngốc mang thư về trễ.

Sáng hôm sau, hắn vừa đọc xong bức thư đầy ám muội đó thì đã ở trên triều.

Ngồi trên ghế rồng nhìn xuống, hắn liếc mắt một cái đã thấy Thẩm Dao đang đứng nép sau cây cột lớn, mắt nhắm mắt mở ngủ gật.

Hắn nhìn bộ dạng rệu rã của nàng, lại nhớ đến dòng chữ "Muốn xem, muốn xem quá đi~".

Yết hầu hắn khẽ chuyển động.

Hắn cố tình rút bức thư xanh nhạt ra trước mặt văn võ bá quan.

Hắn cố tình cười một cách dịu dàng để dọa cho cả triều đình run rẩy.

Và hắn cố tình ra lệnh thưởng hai vạn lượng, nhắn nàng chờ bãi triều để... cho xem.

Hắn đứng từ trên cao, nhìn rõ mồn một gương mặt nàng từ ngái ngủ chuyển sang trắng bệch, rồi triệt để hóa đá.

Tiêu Diệc Thần thầm nghĩ trong lòng: Trêu chọc bổn vương nửa năm, hôm nay bổn vương cho nàng biết thế nào là lễ độ.

Hắn giăng sẵn một cái bẫy lớn, chỉ chờ nàng tự nhảy vào.

Ai dè con chuột nhỏ này nhát gan hơn hắn tưởng.

Vừa bãi triều về, nàng liền viết thư đòi chia tay, bẻ gãy ngọc bài rồi chặn liên lạc.

Hắn nhìn bức thư tuyệt tình được gửi bằng chim bồ câu chợ b.úa, tức đến mức đập vỡ luôn chiếc bình ngọc tiền triều.

"Gan lớn lắm, dám chơi trò tra nữ đá bổn vương?"

Hắn lập tức chạy đến Khâm Thiên Giám, giả vờ làm một vị vương gia bị thất tình, ném bức thư xuống bắt nàng làm "quân sư tình trường".

Hắn nhìn nàng run rẩy bịa lý do "môn đăng hộ đối", chớp chớp mắt đầy vô tội để lừa hắn.

Hắn suýt thì không nhịn được cười mà ôm nàng vào lòng.

Hắn phối hợp diễn kịch, buông một câu dọa dẫm rồi bỏ đi, cốt là để xem nàng sẽ giãy giụa trốn chạy thế nào.

Quả nhiên, con chuột nhỏ cuống cuồng thu dọn nải chuối chạy trốn qua đường cống ngầm.

Nàng đâu biết, từ lúc nàng bò vào cống, Tiêu Diệc Thần đã thong thả cưỡi ngựa đứng chờ sẵn ở cửa ra ngoại thành.

Trò chơi mèo vờn chuột này, ngay từ đầu, quyền kiểm soát đã nằm trong tay hắn.

Trở lại hiện tại, trong phòng ngủ vương phủ.

Ta nghe Tiêu Diệc Thần thong thả kể lại toàn bộ quá trình hắn lập mưu bẫy ta như thế nào.

Ta tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, nhảy chồm lên người hắn, bóp cổ hắn nghiến răng:

"Tiêu Diệc Thần! Chàng là đồ gian xảo! Đồ cáo già!"

"Hóa ra hồi đó thấy ta lặn mất mấy ngày, chàng liền đứng ngồi không yên đúng không? Hơ hơ, bị ta câu dính rồi còn bày đặt kiêu ngạo!"

Hắn không né tránh, thuận thế vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy eo ta, lật người một cái đã ép ta xuống dưới thân hắn.

Ánh mắt hắn sâu thẳm, tràn ngập ý cười lưu manh:

"Dao Dao, bổn vương không gian xảo, sao có thể rước được Vương phi thông minh như nàng?"

"Giờ thì biết rõ mọi chuyện rồi chứ?"

Hắn cúi xuống, hôn nhẹ lên ch.óp mũi đang đỏ lên vì tức giận của ta:

"Nợ cũ nợ mới, đêm nay chúng ta tính một thể."

Ta khóc ròng trong lòng.

Hóa ra, từ sáu tháng trước, ta đã ký vào khế ước bán thân cho tên Diêm vương này rồi!

[HOÀN]

Hoàn - Thần Vương Mặt Sắt Sủng Vợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia