Hắn khẽ cười, tiếng cười trầm thấp truyền qua l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc áp sát sau lưng ta.

Hắn nhét một miếng bánh ngọt vào miệng ta:

"Ăn đi rồi mắng tiếp."

"Chẳng phải đêm qua có người còn ôm cổ ta bảo thích quản tiền sao?"

Ta nghẹn họng.

Đúng là cái miệng hại cái thân mà.

Đang lúc ta định đình công không làm nữa, thì tổng quản vương phủ hớt hải chạy vào.

Ông ta dập đầu, giọng run rẩy:

"Vương gia, không xong rồi."

"Mẫu thân của ngài, Thái phi nương nương cùng với Linh Lung quận chúa đang đi kiệu hoa tới phủ."

"Nghe nói... nghe nói là đến để xem mặt vị lục sự quan mà ngài vừa rước về."

Ta nghe xong, miếng bánh hoa quế trong miệng suýt chút nữa rơi ra ngoài.

Mẹ chồng hờ tới?

Còn mang theo một vị quận chúa thanh mai trúc mã?

Ta nhìn sang Tiêu Diệc Thần.

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, nụ cười dịu dàng biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng vốn có của một vị Nhiếp chính vương.

Hắn nắm lấy tay ta, siết nhẹ:

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Ta hừ một tiếng, rút tay ra, chỉnh lại dung nhan.

Sợ cái gì chứ?

Bản cô nương đến Diêm vương mặt lạnh còn trị được, sợ gì mấy vị hậu phương này.

Ta đứng dậy, nhướng mày nhìn hắn:

"Thần huynh, xem ra hôm nay ta phải cho chàng xem bản lĩnh thực sự của ta rồi."

Thái phi nương nương bước vào sảnh chính với vẻ mặt không mấy vui vẻ.

Bên cạnh bà là Linh Lung quận chúa, một thiếu nữ mặc y phục lụa hồng, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự khinh kiệu.

Ta đứng nép sau lưng Tiêu Diệc Thần, âm thầm quan sát hai vị khách không mời mà đến này.

"Diệc Thần, con thật là hồ đồ!"

Thái phi vừa ngồi xuống ghế chủ vị đã đập mạnh chiếc vòng ngọc trên tay xuống bàn trà.

"Cưới vợ phải cưới đức, môn đăng hộ đối."

"Con lại chạy đến tận Khâm Thiên Giám để rước một nữ quan tiểu lục sự không tên không tuổi về làm chủ mẫu vương phủ?"

"Con muốn chọc tức ta có phải không?"

Linh Lung quận chúa đứng bên cạnh vội vàng vuốt n.g.ự.c cho Thái phi, giọng điệu ra vẻ nũng nịu nhưng đầy d.a.o găm:

"Thái phi bớt giận, Thần vương ca ca chắc là bị nữ t.ử bướng bỉnh ở bên ngoài che mờ mắt nhất thời thôi."

"Thần vương phủ tôn quý như vậy, làm sao có thể chứa chấp một kẻ xuất thân hèn kém, không hiểu lễ nghi cung đình."

Ta ở sau lưng Tiêu Diệc Thần nghe mà suýt bật cười.

Môn đăng hộ đối? Xuất thân hèn kém?

Tổ tiên nhà ta ba đời đều làm quan ở Khâm Thiên Giám, tuy không đại phú đại quý nhưng cũng là dòng dõi thư hương trong sạch.

Chưa kể, ta còn là người nắm giữ mật hiệu "Dao Dao", kẻ đã gạt gẫm con trai bà suốt nửa năm trời đó.

Tiêu Diệc Thần không vội nổi giận. Hắn thản nhiên tiến lên một bước, chắn toàn bộ tầm mắt của họ khỏi người ta.

Hắn nhấp một ngụm trà, giọng nói lạnh nhạt vô cảm:

"Mẫu phi nói đúng, cưới vợ phải cưới người có đức và có tài."

"Thẩm Dao không phải người ngoài, nàng ấy là người do chính tay con cầu xin hoàng huynh ban hôn."

"Hơn nữa, sổ sách vương phủ ba năm qua rối loạn, vừa giao vào tay nàng ấy một buổi sáng đã được sắp xếp gọn gàng."

"Linh Lung quận chúa nếu cảm thấy mình tài giỏi, có muốn thử vào phòng kế toán gảy bàn tính một phen không?"

Linh Lung quận chúa lập tức biến sắc, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Nàng ta vốn là tiểu thư lá ngọc cành vàng, đến một con số còn nhìn không ra, nói gì đến việc quản lý sổ sách của cả một vương phủ lớn.

Thái phi thấy cháu gái mình chịu thiệt, càng thêm tức giận:

"Nó chỉ là một đứa biết chút kỹ nghệ hèn mọn, có gì đáng khoe khoang?"

"Cưới nó về, vương phủ của con sẽ thành trò cười cho cả kinh thành!"

Đúng lúc này, ta quyết định không làm rùa rụt cổ nữa. Ta từ sau lưng Tiêu Diệc Thần bước ra, hành lễ một cách vô cùng chuẩn xác, không sai sót một li theo đúng quy củ lục sự quan hoàng cung.

Ta ngẩng đầu, mỉm cười rạng rỡ nhìn Thái phi:

"Bẩm Thái phi nương nương, lời ngài nói hoàn toàn có lý."

"Thẩm Dao tự biết thân phận nhỏ bé, không dám trèo cao."

"Thế nên hôm qua, khi vương gia ngỏ lời, vi thần đã lập tức viết thư từ quan và... từ chối vương gia."

Thái phi và Linh Lung quận chúa đồng loạt sửng sốt. Họ không ngờ một nữ quan nhỏ bé lại dám thừa nhận điều này trước mặt Nhiếp chính vương.

Ta thở dài một tiếng, vẻ mặt vô cùng tủi thân:

"Nhưng vương gia không chịu."

"Ngài ấy bảo nếu vi thần không đồng ý, ngài ấy sẽ ôm vi thần đứng ở cửa thành đến sáng để cả kinh thành cùng xem."

"Vi thần vì danh dự của vương phủ, vì thể diện của vương gia, mới bất đắc dĩ phải gật đầu bừa."

"Nếu Thái phi nương nương có thể thuyết phục vương gia buông tha cho vi thần, vi thần nguyện lập tức thu dọn hành lý trốn về quê nuôi gà, tuyệt đối không làm vương phủ thành trò cười!"

Khụ... khụ...

Tiêu Diệc Thần đang ngụm trà trong miệng bỗng nhiên sặc dữ dội. Hắn trừng mắt nhìn ta, ánh mắt chứa đầy sự bất lực và buồn cười.

Còn Thái phi và Linh Lung quận chúa thì hoàn toàn ngơ ngác.

Cái gì? Thần vương kiêu ngạo, hắc diện của bọn họ, đi rước dâu lại phải dùng đến hạ sách ăn vạ, chặn đường ép uổng người ta?

Linh Lung quận chúa không tin nổi vào tai mình, chỉ tay vào ta quát:

"Ngươi... ngươi nói bậy! Thần vương ca ca làm sao có thể làm ra chuyện vô sỉ như thế!"

"Quận chúa không tin thì có thể hỏi vương gia." 

Ta chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội.

Tiêu Diệc Thần khẽ ho một tiếng để lấy lại vẻ uy nghiêm. Hắn đứng dậy, đi tới nắm lấy tay ta, siết c.h.ặ.t như sợ ta chạy mất thật.

Hắn nhìn thẳng vào Thái phi, giọng nói kiên định:

"Mẫu phi, Thẩm Dao nói không sai một chữ."

"Là con ép buộc nàng ấy."

"Thần vương phủ này, nếu không có nàng ấy làm chủ mẫu, thì vị trí Vương phi sẽ mãi mãi bỏ trống."

Thái phi tức đến mức run rẩy cả người, chỉ tay vào Tiêu Diệc Thần nhưng không thốt nên lời. Bà biết tính khí của con trai mình, một khi đã quyết định thì chín trâu cũng không kéo lại được.

Linh Lung quận chúa thấy tình hình không ổn, liền quay sang giở trò khóc lóc:

"Thần vương ca ca, huynh đối xử với Linh Lung như vậy, Linh Lung biết giấu mặt vào đâu đây..."

"Quận chúa có thể giấu mặt vào trong khăn tay."

6 - Thần Vương Mặt Sắt Sủng Vợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia