"Ngươi... ngươi lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?!" 

Linh Lung quận chúa hét lên, giọng run rẩy.

"Chắc chắn là ngươi lén ăn cắp ngân khố của Thần vương phủ!"

"Ta phải báo cho Thần vương ca ca bắt ngươi bỏ ngục!"

Ta tiến lên một bước, áp sát mặt vào nàng ta, khẽ cười một tiếng đầy châm biếm:

"Quận chúa à, ngài thông minh lên một chút đi."

"Ngân phiếu này có đóng mật dấu tư nhân của Thần vương."

"Là sáng nay ngài ấy vừa thức dậy, lén nhét vào gối cho ta để làm tiền tiêu vặt đấy."

"Ngài ấy còn dặn ta nếu tiêu không hết thì đêm nay không cho ta đi ngủ."

"Ta cũng đang đau đầu vì không biết làm sao tiêu hết hai vạn lượng này đây."

Linh Lung quận chúa nghe xong, tức đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng liên tục, mặt mũi trắng bệch.

Đám tiểu thư đi cùng lúc này cũng không dám cười nữa, ai nấy đều nhìn ta bằng ánh mắt ghen tị và sợ hãi.

Họ nhận ra, vị Nhiếp chính vương mặt sắt kia đối với nữ t.ử này không phải là vui đùa nhất thời, mà là sủng lên tận trời xanh.

"Ngươi... ngươi trơ trẽn!" Linh Lung quận chúa uất ức đến mức bật khóc, quay người định chạy ra khỏi tiệm.

Nhưng nàng ta vừa quay lại, thì đ.â.m sầm vào một l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc.

Tiêu Diệc Thần không biết đã đứng ở cửa tự bao giờ.

Hắn vẫn mặc bộ quan phục thêu mãng xà, sắc mặt trầm tư lạnh lẽo.

"Thần vương ca ca!" Linh Lung quận chúa như vớ được cọc chèo, khóc lóc om sòm chỉ tay vào ta.

"Huynh xem nàng ta kìa! Nàng ta ỷ thế h.i.ế.p người, còn dùng tiền của huynh để sỉ nhục muội!"

Tiêu Diệc Thần liếc nhìn nàng ta một cái, ánh mắt lạnh lùng đến mức khiến tiếng khóc của Linh Lung nghẹn lại trong cổ họng.

Hắn bước qua người nàng ta, đi thẳng đến chỗ ta.

Hắn vươn tay, tự nhiên ôm lấy eo ta, rồi cầm lấy xấp ngân phiếu trên bàn nhét lại vào n.g.ự.c áo ta.

"Tiêu hết chưa?" Hắn thấp giọng hỏi, ánh mắt tràn ngập sự dung túng.

Ta bĩu môi: "Chưa, mới hết có một nửa. Đồ ở đây rẻ quá, không tiêu hết được."

Hắn khẽ cười, tiếng cười trầm thấp khiến toàn bộ người trong Trân Bảo Các phải nín thở.

Hắn ngẩng đầu nhìn chưởng quầy, nhàn nhạt buông một câu:

"Mua đứt cả cái Trân Bảo Các này cho Vương phi chơi."

"Thiếu bao nhiêu tiền, cứ đến Thần vương phủ mà lấy."

Bùm.

Đầu óc của Linh Lung quận chúa hoàn toàn nổ tung. Nàng ta không khóc nổi nữa, chân nhũn ra suýt ngã quỵ, được đám nha hoàn vội vàng đỡ lấy, xám xịt kéo đi mất.

Ta nhìn bóng lưng chạy trốn của bọn họ, rồi lại nhìn Tiêu Diệc Thần.

"Chàng đến đây làm gì? Không phải bảo về muộn sao?"

Hắn cúi đầu, c.ắ.n nhẹ vào tai ta trước mặt bao nhiêu người:

"Nhớ nàng, nên bãi triều sớm."

"Về phủ thôi, Vương phi."

Ta đỏ mặt, để mặc hắn dắt tay bước ra xe ngựa.

Màn vả mặt hôm nay, quả thực là sảng khoái vô cùng!

Sau màn đại náo Trân Bảo Các, danh tiếng "Vương phi lầy lội, được sủng lên trời" của ta truyền khắp kinh thành.

Giờ đây, đi đến đâu ta cũng thấy người ta nhìn mình bằng ánh mắt vừa kính sợ vừa tò mò.

Nhưng ta không có thời gian để đắc ý lâu.

Bởi vì rắc rối thực sự đã tìm đến cửa.

Nửa đêm, khi Tiêu Diệc Thần đang ngủ say bên cạnh, ta bỗng nghe thấy tiếng chim vỗ cánh lạch bạch ngoài cửa sổ.

Ta giật mình tỉnh giấc, nhẹ nhàng gạt cánh tay rắn chắc của hắn ra khỏi eo mình.

Ta rón rén đi tới bên cửa sổ.

Một con chim bồ câu xám đang đậu trên bậu cửa, chân nó buộc một ống đồng nhỏ.

Tim ta bỗng nảy lên một cái.

Đây không phải là chim đưa thư của vương phủ, cũng không phải loại của Khâm Thiên Giám.

Ta gỡ ống đồng, mở mảnh giấy ra xem.

Bên trên chỉ có một dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đỏ:

"Dao Dao cô nương, ngọc đen đã nát, nhưng hồ sơ ở Tinh Nguyệt Các vẫn còn."

"Muốn giữ kín bí mật trêu đùa Nhiếp chính vương, ngày mai giờ Thìn, một mình đến t.ửu lầu Vọng Giang gặp ta."

"Nếu không, những mật thư cũ của cô nương sẽ được dán khắp các đại lộ ở kinh thành."

Mồ hôi lạnh của ta lập tức vã ra như tắm.

Là người của Tinh Nguyệt Các!

Họ đã tra ra thân phận thật của ta.

Dù ta đã bẻ gãy thẻ bài ngọc đen, nhưng tổ chức ngầm này vẫn lưu lại cuống hồ sơ gốc.

Nếu những bức thư ta trêu chọc Tiêu Diệc Thần trước đây, cái loại bảo hắn là "lão già cô đơn", 

đòi xem "tiểu bảo bối dưới cơ bụng", bị dán lên tường thành cho thiên hạ cùng đọc...

Thì thể diện của Nhiếp chính vương sẽ mất sạch.

Mà một khi hắn mất mặt, người đầu tiên bị hắn xé xác chính là ta.

Ta run rẩy siết c.h.ặ.t mảnh giấy, quay đầu nhìn Tiêu Diệc Thần trên giường.

Hắn vẫn nhắm mắt, hơi thở đều đặn, gương mặt lúc ngủ trông hiền lành và tuấn mỹ đến lạ.

Ta c.ắ.n răng, đốt rụi mảnh giấy trên ngọn nến.

Chuyện này do ta gây ra, ta phải tự mình giải quyết.

Không thể để hắn biết ta lại có ý định giấu giếm hắn.

Sáng hôm sau, giờ Thìn.

Ta lấy lý do đi mua bột son để ra khỏi vương phủ, dắt theo Lục Nhi đi cùng để làm lá chắn.

Tửu lầu Vọng Giang nằm bên bờ sông, buổi sáng khá vắng vẻ.

Ta đi lên gian phòng chữ Tự trên lầu hai theo đúng lời hẹn.

Vừa đẩy cửa bước vào, ta đã thấy một nam nhân mặc y phục màu tím sẫm, tay cầm quạt giấy đang ngồi thong thả uống trà.

Gương mặt hắn khá trẻ, ánh mắt toát lên vẻ gian xảo của một thương nhân cáo già.

Hắn chính là lâu chủ của Tinh Nguyệt Các, Giang Lục.

"Thẩm lục sự, à không, bây giờ phải gọi là Thần vương phi mới đúng."

8 - Thần Vương Mặt Sắt Sủng Vợ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia