Nhiếp Chấn Kỳ không nhịn được hỏi: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”
Cố Phỉ đáp: “Chắc hẳn Thái thú đại nhân đã xem qua đáp án trong phao thi rồi. Trong mắt nhiều người, đáp án đó đã rất tốt, có thể xưng là mức độ trung thượng. Nhưng trong mắt học trò, cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu để học trò làm bài, nội dung viết ra chắc chắn sẽ hay hơn nội dung trên tờ phao đó.”
Trần Dục lập tức bật cười nhạo báng: “Chém gió không mất tiền, ngươi cứ việc c.h.é.m mạnh vào!”
Cố Phỉ bình tĩnh nói: “Chư vị đại nhân nếu không tin, học trò có thể làm bài ngay tại chỗ, sau đó để chư vị đại nhân thưởng lãm, xem rốt cuộc là nội dung học trò viết hay hơn, hay là nội dung trong phao thi hay hơn?”
Trần Dục muốn từ chối, nhưng Nhiếp Chấn Kỳ lại bật cười trước một bước.
Nhiếp Chấn Kỳ vừa cười vừa nói: “Ngươi cũng kiêu ngạo lắm, nhưng người đọc sách mà, có chút kiêu ngạo cũng tốt. Đúng lúc trong phòng bổn quan có sẵn b.út mực giấy nghiên, bổn quan cho ngươi thời gian một nén nhang, nếu ngươi có thể viết ra một bài văn xuất sắc hơn tờ phao kia, bổn quan sẽ tin ngươi bị oan.”
Cố Phỉ lập tức tạ ơn: “Đa tạ Thái thú đại nhân!”
Hắn bước vào phòng, mài mực trải giấy, suy nghĩ một lát rồi bắt đầu làm bài.
Những người khác đều đứng bên cạnh quan sát. Nhiếp Chấn Kỳ đứng gần bàn sách nhất. Ông nhìn thấy chữ Cố Phỉ viết ra, khoan hãy nói đến nội dung, chỉ nhìn nét chữ kia, đã là nét chữ đẹp hiếm thấy!
Người ta thường nói nét chữ nết người, nét chữ này nhìn vào đã thấy chính khí lẫm liệt, khí thế phi phàm, chắc hẳn Cố Phỉ viết ra nét chữ này cũng không phải hạng chuột nhắt vô năng.
Chỉ vì nét chữ này, Nhiếp Chấn Kỳ liền sinh ra vài phần lòng yêu tài, cứ đứng bên cạnh quan sát mãi. Ngay cả khi Trần Dục bê ghế đến mời ông ngồi, ông cũng không muốn ngồi.
Trong số những người có mặt, Trần Dục và Giang Quý Hòa là căng thẳng nhất. Đặc biệt là Giang Quý Hòa, gã sốt ruột đến mức mồ hôi đầm đìa, bắp chân run rẩy, nếu không phải c.ắ.n răng cố gượng, e là gã đã sớm đứng không vững rồi.
Quan tuần thi vẫn luôn âm thầm đ.á.n.h giá bốn thí sinh. Giang Quý Hòa biểu hiện rõ ràng như vậy, thu hết vào mắt quan tuần thi, đã sớm khiến ông ta nghi ngờ.
Trần Dục cũng chú ý tới sự khác thường của Giang Quý Hòa, trong lòng thầm mắng đồ phế vật, thành sự thì ít bại sự thì nhiều!
Vì sự cố lộ đề thi khoa cử, Nhiếp Chấn Kỳ ra lệnh lùi kỳ thi sáng nay lại một canh giờ. Các thí sinh thấp thỏm lo âu, nhưng cũng không dám nói gì nhiều, chỉ đành ngoan ngoãn chờ đợi.
Thời gian một nén nhang rất nhanh đã trôi qua.
Gần như vừa hết giờ, Trần Dục lập tức hô lên: “Hết giờ rồi, không được viết nữa!”
Cố Phỉ đặt b.út lông xuống, thổi khô vết mực: “Ta viết xong rồi.”
Không cần người khác động tay, Nhiếp Chấn Kỳ đích thân cầm lấy bài thi, tỉ mỉ đọc. Trần Dục cũng ghé sát vào xem.
Nhiếp Chấn Kỳ càng xem càng hài lòng, không ngừng gật đầu. Nhưng Trần Dục lại càng xem càng phiền lòng, cả khuôn mặt sắp vặn vẹo đến nơi.
Đợi đọc xong chữ cuối cùng, Nhiếp Chấn Kỳ chân thành khen ngợi: “Quả là một bài văn cẩm tú, viết quá hay! Hay hơn nội dung trên phao thi rất nhiều. Với thực lực này của ngươi, cần gì đến phao thi chứ? Tùy tiện thi cũng có thể thuận lợi vượt qua kỳ thi phủ, tương lai cho dù đỗ Trạng nguyên cũng rất có khả năng!”
Nhận được lời khen ngợi của Nhiếp Chấn Kỳ, Cố Phỉ cũng không tỏ ra quá đỗi vui mừng, vẫn giữ dáng vẻ ung dung điềm tĩnh đó.
“Đa tạ Thái thú đại nhân tán thưởng, học trò hổ thẹn không dám nhận.”
Nhiếp Chấn Kỳ thấy quan tuần thi mang vẻ mặt tò mò, liền đưa bài thi của Cố Phỉ qua, ra hiệu cho ông ta tự xem.
Quan tuần thi nói một tiếng tạ ơn, sau đó mới hai tay nhận lấy bài thi, xem xong cũng vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ càng khen ngợi Cố Phỉ, sắc mặt Trần Dục và Giang Quý Hòa càng khó coi. Hai người trong lòng rất rõ, sự việc đến nước này, kế hoạch hãm hại Cố Phỉ đã hoàn toàn thất bại.
Trần Dục trong lòng hối hận khôn nguôi. Hắn vốn tưởng học vấn của Cố Phỉ chỉ ở mức trung thượng, cho nên mới sai người tùy tiện viết một bài đáp án, chuẩn bị vu oan cho Cố Phỉ, lại không ngờ học vấn của Cố Phỉ vượt xa dự tính của hắn.
Còn về tờ phao thi do hắn dày công chuẩn bị, bây giờ xem ra, ngược lại trở thành thiết chứng người khác vu oan cho Cố Phỉ.
Trần Dục không ngừng thầm nghĩ trong lòng, biết sớm thế này, ban đầu hắn không nên nghe lời xúi giục của tiểu thiếp nhà mình, đầu óc nóng lên đồng ý giúp ả đối phó với Cố Phỉ. Bây giờ thì hay rồi, Cố Phỉ không sao, ngược lại chính hắn rước họa vào thân!
Cứ đợi đấy! Đợi hắn giải quyết êm xuôi chuyện này, nhất định phải xử lý con tiểu thiếp không an phận ở nhà một trận ra trò, không cho ả qua lại với người nhà mẹ đẻ nữa!
Nhiếp Chấn Kỳ cầm tờ phao thi lên, đặt cạnh bài thi, càng nhìn càng thấy nực cười.
Ông nhìn về phía Trần Dục, hỏi: “Ngươi cảm thấy người có thể viết ra bài văn cẩm tú thế này, còn cần dùng đến thủ đoạn gian lận hạ lưu này sao? Ngươi xem nội dung trong tờ phao này, so với bài văn Cố Phỉ viết, kém không chỉ một chút đâu nhỉ?”
Trần Dục có thể nói gì được? Chỉ đành c.ắ.n răng nặn ra nụ cười: “Vâng vâng, đại nhân nói đúng ạ!”
Nhiếp Chấn Kỳ lại nhìn về phía Giang Quý Hòa, hỏi: “Ngươi chắc chắn tờ phao này là của Cố Phỉ?”
Giang Quý Hòa căng thẳng tột độ, cơ thể run lẩy bẩy như cái sàng, ngay cả nói chuyện cũng không lưu loát.
“Vâng, vâng ạ! Tờ phao rơi ra từ trong quần áo của hắn, học trò, học trò nhìn thấy, nhặt lên xem, liền, liền phát hiện là phao thi.”
Nhiếp Chấn Kỳ đâu phải kẻ mù, tự nhiên có thể nhìn ra biểu hiện của Giang Quý Hòa có điểm kỳ quái.
Ban đầu ông thấy Giang Quý Hòa mang vẻ mặt căng thẳng, cũng không để trong lòng. Ông là Thái thú một phương, đại viên tam phẩm, đừng nói là một tên tú tài nhỏ bé, ngay cả một số quan viên đương chức khi gặp ông cũng sẽ căng thẳng. Ngược lại, người trấn định tự nhiên như Cố Phỉ mới là hiếm thấy.
Nhưng đã qua một lúc lâu rồi, hai thí sinh khác đã dần khôi phục bình tĩnh, chỉ có Giang Quý Hòa, không những không bình tĩnh lại, ngược lại còn căng thẳng bất an hơn trước.
Nhìn xem mồ hôi lạnh túa ra đầy đầu gã, còn cả ánh mắt không ngừng né tránh kia, rõ ràng là có điều giấu giếm!
Nhiếp Chấn Kỳ híp mắt lại: “Ngươi tên là gì?”
“Học trò tên, tên Giang Quý Hòa.”
“Người ở đâu?”
Giang Quý Hòa đưa tay quệt mồ hôi lạnh: “Người Vân Sơn thôn, Cửu Khúc huyện.”
Nhiếp Chấn Kỳ như nhớ ra điều gì đó, bất thình lình nói: “Phu nhân nhà ta dạo này có mời một nữ đại phu, tình cờ cũng là người Vân Sơn thôn. Cô ấy cũng mang họ Giang giống ngươi, các ngươi không lẽ là họ hàng chứ?”
Giang Quý Hòa nhất thời không phản ứng kịp nữ đại phu trong miệng ông là ai.
Cố Phỉ chủ động lên tiếng: “Nữ đại phu trong miệng Thái thú đại nhân, hẳn là nương t.ử của học trò, nàng đồng thời cũng là cháu gái của Giang Quý Hòa.”
Nhiếp Chấn Kỳ rất bất ngờ: “Các ngươi lại là người một nhà, chuyện này cũng quá trùng hợp rồi.”
Nhưng rất nhanh ông lại nhận ra điểm bất thường, truy hỏi: “Đã là người một nhà, tại sao Giang Quý Hòa còn phải tố giác ngươi gian lận?”
Cố Phỉ bình tĩnh đáp lại: “Bởi vì học trò và Giang Quý Hòa từng xảy ra một số chuyện không vui.”
Tiếp theo, hắn liền kể lại toàn bộ chuyện người nhà Giang Quý Hòa đã ức h.i.ế.p Giang Vi Vi như thế nào, bao gồm cả chuyện cả nhà bọn họ đến tận cửa cướp bóc cuối cùng bị đưa đến Huyện nha đ.á.n.h gậy.