Nhắc đến Yến nha đầu, Diệp Lan Hoa chợt nhớ ra, từ lúc về nhà đến giờ vẫn chưa thấy con ranh đó đâu.
Diệp Lan Hoa ra ngoài tìm, tìm khắp nhà cũng không thấy người.
Trần Ngọc Quế thấy mụ đi loanh quanh, tốt bụng hỏi: “Thím tìm gì vậy?”
“Yến nha đầu nhà tôi biến đâu mất rồi, tôi đang tìm nó đây.”
“Vừa nãy tôi thấy nó đi ra ngoài rồi, tôi gọi nó hai tiếng, bây giờ trong thôn có gấu, nguy hiểm lắm, không được chạy lung tung, nhưng nó không nghe.” Trần Ngọc Quế nói đến đây thì thở dài.
Diệp Lan Hoa vừa nghe thấy có gấu, lập tức sợ đến mức mặt mày trắng bệch, nói năng lắp bắp: “Cô, cô nói gì cơ? Trong thôn có gấu?”
“Đúng vậy, hôm qua trong thôn có người nhìn thấy gấu rồi, còn có cả dấu chân gấu nữa, hai ngày nay trưởng thôn đang tổ chức người đi tuần tra, đề phòng gấu làm hại người, còn dặn dò chúng ta ít ra khỏi cửa, lỡ như đụng phải gấu mù thì tiêu đời.”
Diệp Lan Hoa càng nghe càng sốt ruột: “Cái con ranh c.h.ế.t tiệt này, sao chẳng để cho người ta bớt lo chút nào vậy?!”
Mụ giậm chân một cái, chạy về phòng, kể lại chuyện này với chồng mình.
Giang Bá Ninh cũng tức lắm, nhưng hết cách, con gái nhà mình không thể không quản được. Hắn đành phải mặc quần áo vào, cùng Diệp Lan Hoa ra ngoài tìm người.
Lúc này Giang Yến Yến, đã đi đến trước cửa Kiện Khang Đường.
Ả nhìn ngôi nhà ngói gạch xanh bề thế trước mặt, trong lòng cuộn trào sự oán hận và ghen tị. Chẳng qua chỉ là một con tiện nhân có mẹ sinh không có mẹ dạy, bây giờ lại có thể ở một nơi tốt như thế này. Còn ả tốn bao nhiêu tâm tư, kết quả cuối cùng lại là dã tràng xe cát.
Không công bằng!
Giang Yến Yến càng nghĩ càng tức. Ả không cam tâm, bản thân ả bất luận là dung mạo hay tài trí, đều hơn hẳn con tiện nhân Giang Vi Vi kia, dựa vào đâu mà Giang Vi Vi bây giờ lại sống tốt hơn ả?!
Giang Yến Yến dùng sức đập cửa: “Giang Vi Vi, mày ra đây cho tao!”
Những ngày qua, không lúc nào ả không oán hận Giang Vi Vi, nếu không phải tại con tiện nhân Giang Vi Vi đó, ả đã không bị T.ử Tuấn ca vứt bỏ. Đều tại Giang Vi Vi! Tất cả đều là lỗi của cô ta!
Lúc này Giang Vi Vi đang hướng dẫn Vưu Tứ Nương làm lẩu.
Trời lạnh thế này, không có gì sướng bằng việc quây quần bên bếp lò ăn lẩu.
A Đào và Tú Nhi cũng đang phụ giúp bên cạnh.
Nếu so sánh kỹ lưỡng, trong số mấy người bọn họ, người có tài nấu nướng giỏi nhất thực ra là Vưu Tứ Nương, A Đào và Tú Nhi kém hơn một chút, Giang Vi Vi thì càng khỏi phải nói, tài nấu nướng của cô chỉ dừng lại ở mức nấu mì gói.
Nhưng Giang Vi Vi lại là người biết ăn, cộng thêm kiếp trước đã từng ăn qua không ít món ngon từ Nam chí Bắc, trong và ngoài nước, nên kiến thức lý thuyết về ẩm thực của cô rất cao.
Lúc này cô đứng bên cạnh chỉ tay năm ngón, bảo Vưu Tứ Nương nên cho gia vị gì, xào nguyên liệu ra sao.
Vưu Tứ Nương vung vá, nhanh nhẹn xào cốt lẩu, A Đào và Tú Nhi phụ trách rửa rau thái rau.
Không lâu sau đã có mùi thơm cay nồng đậm tỏa ra.
Làm mọi người thèm thuồng nuốt nước bọt, ngay cả Phó Thất tự nhận đã từng ăn qua không ít sơn hào hải vị, cũng bị khơi dậy con sâu tham ăn trong bụng, tò mò sáp lại hỏi: “Các người đang làm món gì ngon vậy?”
Giang Vi Vi liếc hắn một cái: “Chúng ta chuẩn bị ăn lẩu, nhưng ngươi không được ăn.”
Phó Thất lập tức không chịu: “Tại sao chứ? Ta đã trả tiền ăn rồi mà!”
Đúng vậy, hắn và ba tên hộ vệ của hắn có thể ở lại Kiện Khang Đường, không phải là ăn chực ở chực, tiền t.h.u.ố.c men, tiền nằm viện, tiền ăn uống không thiếu một đồng nào.
Giang Vi Vi nói: “Trên cánh tay ngươi vẫn còn vết thương, không được ăn đồ cay nóng như vậy.”
Chiêm Xuân Sinh cũng gật đầu tán thành: “Đúng vậy, ngươi và Triệu Trung, Triệu Võ mấy ngày nay chỉ được ăn đồ thanh đạm thôi.”
Phó Thất tức tối vô cùng.
“Nếu các người đã biết rõ chúng ta không thể ăn cay, tại sao còn chọn lúc này để làm lẩu? Các người cố ý làm chúng ta thèm thuồng phải không?!”
Chỉ được nhìn mà không được ăn, thế thì đau khổ quá rồi!
Giang Vi Vi bật cười: “Bây giờ đã biết nỗi khổ của việc bị thương chưa? Phải để các ngươi chịu khổ nhiều một chút, như vậy các ngươi mới có thể ghi nhớ sâu sắc bài học lần này, đỡ cho sau này lại sơ suất bất cẩn trúng kế của người khác.”
Phó Thất nghe xong lời này, lập tức im bặt.
Đúng lúc này, cổng viện đột nhiên bị đập ầm ầm, đồng thời truyền đến tiếng la hét của Giang Yến Yến.
“Giang Vi Vi mày ra đây cho tao!”
Mọi người lập tức nhìn ra ngoài nhà theo tiếng gọi.
Giang Vi Vi lại không thèm để ý, quay đầu nói với Vưu Tứ Nương: “Được rồi, có thể thêm nước rồi.”
Vưu Tứ Nương vội vàng bỏ vá xuống, đổ nước hầm xương đã ninh sẵn vào nồi.
Giang Vi Vi lấy ra một gói trà được bọc bằng vải màn, ném vào nồi, như vậy vừa có thể tăng thêm hương vị cho nồi lẩu, lại vừa có thể chống nóng trong người khi ăn lẩu.
“Gần được rồi, gọi mọi người qua ăn cơm thôi.”
Tráng Tráng giơ cánh tay ngắn ngủn lên: “Cháu đi gọi mọi người ăn cơm!”
Giang Vi Vi xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé: “Đi đi.”
Tráng Tráng lạch bạch chạy ra ngoài.
Vì ăn lẩu, nên địa điểm ăn tối hôm nay được đặt trong nhà bếp.
Mọi người mỗi người bê một cái ghế đẩu nhỏ, quây quần bên bếp lò nhỏ, ăn uống khí thế ngất trời.
Phó Thất không được ăn lẩu, giữ vững nguyên tắc chịu khổ không thể chịu một mình, hắn khăng khăng gọi cả Triệu Trung và Triệu Võ đang dưỡng thương trên giường qua.
Ba thầy trò, mỗi người một bát cháo kê, ngồi trên ghế đẩu nhỏ, trơ mắt nhìn mọi người ăn lẩu.
Giang Vi Vi nhìn bộ dạng đó của bọn họ, cảm thấy buồn cười.
“Các ngươi cảm thấy thế nào rồi? Vết thương còn đau không?”
Triệu Võ vội nói: “Đỡ nhiều rồi, cảm ơn cô nhé!”
Triệu Trung cũng hùa theo cảm ơn.
Trong đầu Giang Vi Vi vang lên âm thanh thông báo đã lâu không nghe thấy của Hệ thống.
Hệ thống số 999: [Chúc mừng ký chủ, nhận được lời cảm ơn chân thành từ hai bệnh nhân, thưởng hai điểm tích lũy!]
Dạo này bệnh nhân đến Kiện Khang Đường khám bệnh rất ít, Giang Vi Vi đã một thời gian dài không nghe thấy âm thanh thông báo của Hệ thống, chợt nghe thấy, cảm thấy khá hoài niệm. Nếu không phải hoàn cảnh không thích hợp, cô đều muốn tán gẫu với Hệ thống, hỏi xem dạo này nó sống thế nào?
Còn về Giang Yến Yến vẫn đang la hét ngoài cửa, thì bị mọi người hoàn toàn ngó lơ.
Ả đập cổng viện rất lâu, đập đến mức lòng bàn tay đỏ ửng cả lên, nhưng không nhận được bất kỳ phản ứng nào, ngược lại còn thu hút sự chú ý của mấy hộ gia đình sống gần đó.
Giang Yến Yến tức điên lên: “Mày tưởng không mở cửa, tao sẽ không làm gì được mày sao?!”
Ả nhìn quanh quất, thấy cách đó không xa có chất không ít đá, ả chạy nhanh tới, bê một hòn đá lên, rồi ném mạnh vào cổng viện Kiện Khang Đường!
Cổng viện theo đó phát ra một tiếng "rầm" thật lớn.
Mọi người đang ăn cơm trong bếp lập tức dừng động tác.
Cố Phỉ nhíu mày: “Mọi người cứ ăn tiếp đi, ta ra ngoài xem sao.”
Giang Vi Vi đặt bát đũa xuống: “Ta đi cùng chàng.”
Hai vợ chồng bước ra khỏi bếp, kéo cổng viện ra.
Trước cửa vẫn còn nằm chỏng chơ một hòn đá. Rõ ràng hòn đá này chính là hòn đá vừa nãy đập vào cửa rồi rơi xuống đất.
Giang Yến Yến lúc này đã giơ hòn đá thứ hai lên, đang chuẩn bị ném về phía cổng viện, thấy cổng viện được kéo ra, động tác khựng lại, đợi nhìn rõ người mở cửa, trên mặt lập tức lộ ra nụ cười đắc ý.
“Giang Vi Vi, quả nhiên mày vẫn phải ra mặt rồi! Tao còn tưởng mày định làm con rùa rụt cổ cả đời cơ đấy!”
Nói xong ả liền ném hòn đá xuống đất, chống nạnh trừng mắt nhìn Giang Vi Vi.