Ý nghĩ đầu tiên của Giang Vi Vi là trong nhà có trộm.
Nàng vội vàng quay vào phòng gọi Cố Phỉ dậy.
Cố Phỉ khoác áo lên: “Nàng ở đây đợi ta, ta xuống lầu xem thử.”
“Ừm, chàng cẩn thận một chút.”
Cố Phỉ lặng lẽ bước xuống lầu, tiện tay cầm lấy cây gậy gỗ dựng ở góc tường. Tiếng sột soạt đó phát ra từ hậu viện, giống như đang lục lọi đồ đạc.
Hắn bước đến bên cửa, qua khe cửa nhìn ra ngoài, phát hiện trong hậu viện không có một bóng người, nhưng cửa sổ nhà bếp lại đang mở.
Bình thường sau khi A Đào và Vưu Tứ Nương dọn dẹp xong, sẽ cố ý đóng kín tất cả cửa nẻo rồi mới về phòng nghỉ ngơi.
Bây giờ cửa sổ nhà bếp mở toang, rõ ràng là có kẻ đã lẻn vào.
Xem ra trong nhà thật sự có trộm rồi!
Cố Phỉ nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, tiến lại gần nhà bếp, qua cửa sổ nhìn vào trong.
Nhờ ánh trăng mờ ảo, hắn nhìn rõ cảnh tượng bên trong, không khỏi giật mình.
Lúc này trong nhà bếp, có một gã to xác đầy lông lá đang ngồi xổm trên mặt đất, ra sức nhét lá cải vào miệng, nhai rôm rốp.
Âm thanh mà Cố Phỉ và Giang Vi Vi nghe thấy, chính là tiếng gã này ăn vụng lá cải phát ra.
Vì gã đó quay lưng về phía cửa sổ, Cố Phỉ chỉ có thể nhìn thấy đường nét phần lưng của nó, trông tròn vo, phần lớn cơ thể là màu trắng, chỉ có tứ chi và hai cái tai là màu đen.
Cố Phỉ kiến thức rộng rãi, rất nhanh đã nhận ra, gã này là Miêu Hùng!
Dấu chân nhìn thấy trong thôn trước đó, chắc chắn là do nó để lại.
Gần đây người trong thôn đi tìm nó khắp nơi mà mãi không thấy, không ngờ nó lại chạy vào nhà hắn.
Cố Phỉ nắm c.h.ặ.t cây gậy gỗ trong tay, tung người nhảy vào nhà bếp.
Ngay khoảnh khắc hắn tiến vào, Miêu Hùng lập tức nhận ra.
Nó vội vàng nuốt chửng lá cải trong miệng, quay đầu nhìn thấy Cố Phỉ lao về phía mình, liền lăn một vòng trên mặt đất, vụng về né tránh đòn tấn công của Cố Phỉ.
Vì biên độ lăn của nó khá lớn, nên đã va vào kệ để đồ bên cạnh, làm cái kệ đổ sầm xuống đất, nồi niêu xoong chảo trên kệ cũng theo đó rơi loảng xoảng, phát ra tiếng động đinh tai nhức óc.
Tất cả mọi người trong Kiện Khang Đường đều bị đ.á.n.h thức.
Giang Vi Vi là người đầu tiên chạy xuống lầu.
Nàng sợ Cố Phỉ gặp nguy hiểm, đã cầm sẵn Nhất Phách Tức Vựng Chuyên trong tay, lao nhanh vào nhà bếp.
Vốn dĩ nàng tưởng trong nhà có trộm, kết quả thứ nhìn thấy không phải là trộm, mà là một con gấu trúc to lớn đầy lông lá.
Cây gậy gỗ trong tay Cố Phỉ đã bị gấu trúc c.ắ.n gãy, lúc này nó đang vật lộn với Cố Phỉ.
Đừng thấy gấu trúc trông đáng yêu, nhưng gã này lại là một mãnh thú thực thụ, ăn tạp cả chay lẫn mặn, cái gì cũng ăn, nếu thật sự đói quá, ngay cả người nó cũng ăn.
Giang Vi Vi chỉ sửng sốt một khoảnh khắc, liền vội vàng xông lên, giơ Nhất Phách Tức Vựng Chuyên lên, hung hăng đập mạnh vào gáy gấu trúc!
Gấu trúc không kịp né tránh, trực tiếp bị đập ngất xỉu, ngã vật ra đè lên người Cố Phỉ.
Cố Phỉ suýt chút nữa bị tên mập mạp hơn ba trăm cân này đè c.h.ế.t.
Hắn dùng sức đẩy gã to xác đang đè trên người ra, bò dậy từ dưới đất.
Giang Vi Vi cất viên gạch đi, hỏi: “Chàng không sao chứ? Có bị thương không?”
“Ta không sao.”
Cố Phỉ nhìn Miêu Hùng đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, hơi nhíu mày, dường như đang suy nghĩ xem nên xử lý gã to xác này thế nào.
Lúc này những người khác cũng xông vào.
Bọn họ tưởng trong nhà có trộm, trên tay ai nấy đều cầm theo v.ũ k.h.í, định tóm gọn tên trộm to gan lớn mật ngay tại trận, lại không ngờ kẻ đến ăn trộm không phải là người, mà là một con Miêu Hùng.
Liễu Vân cùng A Đào, Vưu Tứ Nương, Tráng Tráng mấy người đều rất sợ gã to xác này, cố ý giữ một khoảng cách với con Miêu Hùng đó.
Triệu Thành thì không sợ, hắn bước đến cạnh Miêu Hùng, rút bội đao mang theo bên người ra, định trực tiếp c.h.ặ.t đ.ầ.u nó.
Giang Vi Vi vội vàng gọi hắn lại: “Đừng g.i.ế.c nó.”
Triệu Thành khó hiểu: “Tại sao không g.i.ế.c? Đây chính là Miêu Hùng, là hung thú ăn thịt người, giữ nó lại rất nguy hiểm!”
Ở hiện đại, gấu trúc là quốc bảo đáng yêu, nhưng ở cổ đại, gấu trúc lại được gọi là Miêu Hùng, là một hung thú thực thụ. Nó nguy hiểm giống như gấu ch.ó vậy, bắt được là phải g.i.ế.c, giữ lại chỉ là một mầm tai họa.
Giang Vi Vi lại nói: “Nó chỉ là đói bụng, muốn đến tìm chút đồ ăn thôi, huống hồ cũng chưa làm ai bị thương, thả nó đi đi.”
Dù sao cũng là gấu trúc mà, g.i.ế.c thì tiếc quá, huống hồ nàng cũng không nỡ ra tay.
Mọi người đều kinh ngạc.
Phó Thất khuyên nhủ: “Cô đừng thấy Miêu Hùng trông ngốc nghếch đáng yêu, thực ra rất nguy hiểm, bây giờ vất vả lắm mới bắt được nó, nếu cô thả nó đi, sau này nó làm hại người thì sao?”
Giang Vi Vi cố chấp nói: “Bây giờ chẳng phải chưa làm ai bị thương sao, nếu thật sự có một ngày như vậy, các ngươi muốn xử lý nó thế nào cũng được, ta chắc chắn không quản.”
Phó Thất thấy nàng không nghe khuyên, đành phải nhìn sang Cố Phỉ, hỏi: “Ngươi không quản nương t.ử nhà ngươi sao?”
Cố Phỉ đối với nương t.ử nhà mình luôn là hữu cầu tất ứng, lần này cũng không ngoại lệ, hắn nói: “Nếu Vi Vi không nỡ sát sinh, vậy thì thả con Miêu Hùng này đi.”
Thấy hai vợ chồng họ thái độ đồng nhất, Phó Thất hết cách, đành phải thỏa hiệp: “Được rồi, các ngươi muốn làm sao thì làm.”
Nhân lúc trời tối, Cố Phỉ và Triệu Thành khiêng Miêu Hùng lên xe, để Đại Hắc kéo xe đi về phía hậu sơn.
Đợi đến chân núi, hai người kéo Miêu Hùng xuống, ném ở chân núi, sau đó đ.á.n.h xe lừa nghênh ngang rời đi.
Vì là nửa đêm, trong thôn không ai nhìn thấy cảnh này, tự nhiên cũng không biết chuyện trong thôn xuất hiện Miêu Hùng.
Giang Vi Vi mãi đợi đến khi Cố Phỉ trở về, lúc này mới về phòng nghỉ ngơi.
Hôm sau trời còn chưa sáng, A Đào và Vưu Tứ Nương đã thức dậy, tối qua nhà bếp bị Miêu Hùng làm cho bừa bộn, các nàng phải mau ch.óng dọn dẹp cho xong, kẻo lỡ việc làm bữa sáng.
Ăn sáng xong, Phó Thất và Triệu Thành lại lên trấn.
Đồng thời cổng viện nhà Giang Lâm Hải cũng mở ra, Giang Trọng Bình dùng xe kéo kéo quan tài đi ra, phía sau còn có Trần Ngọc Quế và Giang Tư Tư đi theo.
Hôm nay bọn họ phải đem t.h.i t.h.ể Giang Bảo Nguyên đi hạ táng.
Giang Bá Ninh thân là nhị thúc của Giang Bảo Nguyên, lúc này chắc chắn cũng phải đi theo.
Triệu thị và Giang Yến Yến cũng đi cùng.
Diệp Lan Hoa thì ở nhà chăm sóc bố chồng và con trai.
Vì không thể tổ chức tang lễ, bọn họ thậm chí còn không mời đội kèn trống, cứ lặng lẽ khiêng người lên hậu sơn chôn cất.
Trên đường về, Trần Ngọc Quế và Triệu thị cứ khóc mãi.
Tâm trạng của những người khác cũng không tốt lắm.
Cả nhà cứ thế im lặng trở về nhà.
Không có tang lễ, không có bia mộ, thậm chí ngay cả một bài vị cũng không có.
Trần Ngọc Quế không đành lòng, lén lút đặt một chậu lửa ở hậu viện, đốt rất nhiều tiền giấy vào chậu.
“Con ơi, con xuống dưới đó, thì mau ch.óng đi đầu t.h.a.i đi. Kiếp sau thác sinh vào nhà phú quý, làm một thiếu gia nhà giàu, không lo ăn không lo mặc, bình an sống đến trăm tuổi. Con đừng trách đại tỷ của con, đại tỷ con là vô tội, chuyện con bị hạ độc không liên quan đến nó, nó hoàn toàn không biết gì cả, con muốn trách thì đi trách Tôn Nhị Cương ấy, đều là lỗi của hắn…”
Trải qua một ngày một đêm thẩm vấn, Tạ Thanh Tuyền đã bị t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t đi sống lại, điều khiến người ta bất ngờ là, hắn lại c.ắ.n răng chịu đựng được những đòn bức cung, không khai ra bất cứ điều gì.
Điều này khiến Phó Thất không khỏi nhìn hắn bằng con mắt khác.