Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con!

Chương 414: Chỉ Có Người Chết Mới Không Tiết Lộ Bí Mật

Trong phòng, Phó Thất đã đeo lại chuỗi Phật châu lên cổ tay, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.

“Nếu Thiên t.ử đã không muốn truy cứu chuyện này, chúng ta cũng không cần phải đ.â.m đầu vào chuốc lấy nhục nhã. Chúng ta cứ coi như không biết gì cả, tuyệt đối không được nói ra ngoài nửa lời.”

Ba gã hộ vệ đồng loạt gật đầu: “Thuộc hạ nhớ kỹ rồi!”

Nhận thấy ba người họ sắp đi ra, Cố Phỉ lập tức kéo Ách thúc trốn vào căn phòng đối diện.

Căn phòng đối diện này tình cờ lại là phòng của Cố Phỉ và Giang Vi Vi.

Giang Vi Vi vốn đang chải tóc, lúc này thấy hai người họ đột nhiên chạy vào, động tác trên tay khựng lại, nghi hoặc hỏi: “Hai người làm gì vậy? Sao lại lén lút như thế?”

Cố Phỉ đáp: “Phó Thất đã biết cha ta là ai rồi. Lão Lục muốn ra tay g.i.ế.c người diệt khẩu, bị ta cản lại.”

Giang Vi Vi giật mình: “G.i.ế.c người diệt khẩu? Không đến mức đó chứ!”

Ách thúc há miệng, muốn giải thích mức độ nghiêm trọng của chuyện này, đáng tiếc ông không nói được. Nhìn quanh quất một vòng, thấy trên bàn có nước trà, ông liền dùng ngón tay nhúng nước, viết chữ lên mặt bàn.

“Cho dù Thiên t.ử không truy cứu, nhưng những kẻ thù trước đây của lão gia tuyệt đối sẽ không để yên. Nếu bọn chúng biết thiếu gia và phu nhân vẫn còn sống, chắc chắn sẽ không dễ dàng buông tha cho hai người. Ta thấy tốt nhất vẫn là g.i.ế.c hết bọn họ cho an toàn, chỉ có người c.h.ế.t mới không tiết lộ bí mật.”

Viết xong chữ cuối cùng, ông ngẩng đầu nhìn Cố Phỉ, chờ đợi quyết định của hắn.

Cố Phỉ nói: “Ta đã nói với ông rồi, lai lịch của Phó Thất không hề đơn giản. Nếu hắn thực sự c.h.ế.t ở Cửu Khúc huyện, tất cả mọi người ở đây đều không thoát được đâu. Đến lúc đó không chỉ có kẻ thù lúc sinh tiền của cha ta, mà ngay cả Thiên t.ử – người đã cố ý tha cho chúng ta một con đường sống, chắc chắn cũng sẽ không nhẹ tay với chúng ta.”

Ách thúc lại thoăn thoắt viết thêm một dòng chữ.

“Vậy cũng không thể dễ dàng thả bọn họ rời đi!”

Cố Phỉ đáp: “Đối với chúng ta hiện tại, làm càng nhiều thì sai càng nhiều, chi bằng không làm gì cả, cứ tĩnh quan kỳ biến như vậy đi.”

Ách thúc nhíu mày nhìn hắn, rõ ràng là không hài lòng với quyết định của thiếu gia.

Thiếu gia rốt cuộc vẫn không giống lão gia, thiếu đi vài phần quyết đoán, quá dễ mềm lòng.

Cố Phỉ nhìn thấu ý tứ trong mắt ông, bất đắc dĩ nói: “Ta đã nói từ trước rồi, chúng ta bây giờ không giống như ngày xưa nữa. Ngày xưa cha quyền khuynh triều dã, muốn làm gì thì làm, không ai dám chỉ tay năm ngón. Nhưng bây giờ ta chỉ là một gã thợ săn chốn thôn dã, ta còn có người nhà. Thiên t.ử chỉ cần buông một câu, Nam Sở sẽ không còn chỗ cho chúng ta dung thân nữa. Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ là giữ thái độ khiêm tốn, cố gắng hết sức để không thu hút sự chú ý của người khác.”

Nói xong, hắn nắm lấy tay Giang Vi Vi.

Giang Vi Vi tuy không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng nàng có thể hiểu được tâm ý của nam nhân nhà mình. Nàng cũng dùng sức nắm c.h.ặ.t lại tay hắn, bày tỏ sự ủng hộ đối với quyết định của hắn.

Ách thúc nhìn hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau của họ, thở dài không thành tiếng.

Đêm nay trôi qua trong bình yên.

Mùng một Tết, là khởi đầu của một năm mới. Mọi người đều thức dậy từ khi trời còn chưa sáng, bắt đầu bận rộn làm bữa sáng, chuẩn bị trà bánh.

Bữa sáng này được làm cực kỳ thịnh soạn.

Liễu Vân chia trà có pha thêm đường phèn và táo đỏ cho mọi người, mỗi người một chén, chúc mọi người năm mới đều ngọt ngào, hồng phát.

Uống xong trà ngọt, ăn xong bữa sáng, Liễu Vân đi bận rộn chuẩn bị quà Tết. Lát nữa bà sẽ dẫn con trai và con dâu về nhà mẹ đẻ chúc Tết.

Phó Thất lại đột nhiên lên tiếng từ biệt.

“Chúng ta ở đây cũng đủ lâu rồi, đã đến lúc phải trở về.”

Cố Phỉ nhìn hắn: “Chúng ta chỉ muốn sống yên bình ở đây.”

Câu nói này nghe có vẻ không đầu không đuôi, nhưng Phó Thất lại lập tức hiểu ngay.

Phó Thất tháo chuỗi Phật châu trên cổ tay xuống, nghiêm túc nói: “Ta có thể thề trước mặt Phật tổ, tuyệt đối sẽ không tiết lộ hành tung của các ngươi.”

Cố Phỉ nói: “Ta tin ngươi.”

Phó Thất bật cười: “Có được sự tin tưởng của ngươi, ta cảm thấy vô cùng vinh hạnh.”

Ba gã hộ vệ đã thu dọn hành lý ổn thỏa, họ lần lượt chuyển từng món hành lý lên xe ngựa.

Giang Vi Vi nhịn không được thở dài: “Vốn dĩ còn định giữ hộ vệ của ngươi lại để giúp xây nhà, bây giờ ngươi mang người đi hết rồi, tự dưng mất đi ba sức lao động khỏe mạnh, thật là quá đáng tiếc!”

Phó Thất nửa đùa nửa thật nói: “Hay là ta để ba hộ vệ lại cho ngươi nhé?”

Giang Vi Vi xua tay: “Thôi bỏ đi, nếu ngươi để bọn họ lại đây, đồng nghĩa với việc ta phải nuôi bọn họ mãi. Bọn họ ăn khỏe như vậy, sẽ ăn sập nhà ta mất, ngươi vẫn nên mang bọn họ đi thì hơn.”

Triệu Thành đi tới: “Thiếu gia, xe ngựa đã chuẩn bị xong.”

Phó Thất lên xe ngựa, hắn thò đầu ra từ cửa sổ xe, vẫy vẫy tay: “Chúng ta đi đây, sau này có thời gian ta sẽ lại đến tìm các ngươi chơi. Lúc xây nhà mới, nhớ chừa cho ta một phòng nhé!”

Giang Vi Vi phẩy tay, vô cùng ghét bỏ: “Không ra sức mà còn đòi có phòng? Nằm mơ đi, mau đi nhanh lên.”

Phó Thất cười lớn thành tiếng.

Xe ngựa lăn bánh, đi xa dần, chẳng mấy chốc đã biến mất ở cuối tầm mắt.

Giang Vi Vi nhìn nam nhân bên cạnh, hỏi: “Phó Thất thực sự sẽ không tiết lộ bí mật sao?”

Cố Phỉ lắc đầu: “Không biết.”

Vừa rồi hắn nói là tin tưởng Phó Thất, nhưng dò sông dò biển dễ dò, nào ai lấy thước mà đo lòng người, hắn làm sao có thể hoàn toàn tin tưởng Phó Thất được?

Giang Vi Vi nhíu mày nói: “Nếu thực sự không được, chúng ta cứ rời khỏi Vân Sơn thôn, tìm một nơi tách biệt với thế gian để trốn, đợi sóng yên biển lặng rồi chúng ta lại ra ngoài.”

Chỉ là nếu làm như vậy, cơ ngơi mà họ vất vả lắm mới tích cóp được sẽ mất sạch, mọi thứ đều phải làm lại từ đầu.

Cố Phỉ nắm lấy tay nàng, an ủi: “Chuyện sẽ không đến mức đó đâu.”

Họ quay lại trong nhà, Liễu Vân đã chuẩn bị xong quà Tết, phần lớn là đồ ăn, ví dụ như gạo, bột mì, thịt, rau các loại.

Tú Nhi và A Đào chuyển toàn bộ đồ đạc lên xe kéo lừa.

Liễu Vân gọi Giang Vi Vi và Cố Phỉ mau ch.óng lên xe.

“Tranh thủ trời còn sớm, chúng ta đi sớm về sớm.”

Cố Phỉ đỡ Giang Vi Vi lên xe. Đợi ngồi vững rồi, Giang Vi Vi vén rèm cửa sổ xe lên, dặn dò Tú Nhi và A Đào: “Tối nay chúng ta sẽ về ăn cơm tối. Trong thời gian chúng ta không có ở đây, Kiện Khang Đường giao cho hai người trông nom nhé.”

Tú Nhi và A Đào gật đầu thật mạnh, tỏ ý đã biết.

Giang Vi Vi lại nói với Vưu Tứ Nương: “Ta nhớ nhà mẹ đẻ của ngươi ở ngay thôn bên cạnh, hôm nay ngươi cũng phải về nhà mẹ đẻ chúc Tết đúng không?”

Vưu Tứ Nương gật đầu: “Vâng, lát nữa ta sẽ dẫn Tráng Tráng về nhà ông ngoại nó chúc Tết.”

“Lát nữa bảo A Đào lấy cho ngươi hai cân bột mì trắng, để ngươi mang về nhà mẹ đẻ, coi như là chút lòng thành của ta gửi đến ông bà ngoại của Tráng Tráng.”

Vưu Tứ Nương vội vàng kéo Tráng Tráng cùng nhau nói lời cảm tạ.

Cuối cùng, Giang Vi Vi nói với Ách thúc: “Hôm nay chúng ta phải ra ngoài chúc Tết, trong nhà không có nam nhân trông coi, ta luôn cảm thấy không yên tâm. Phiền ông ở lại thêm một ngày nữa, đợi ngày mai hẵng về sơn trang, được không?”

Ách thúc cúi người gật đầu, tỏ ý không thành vấn đề.

Giang Vi Vi vẫy tay với họ: “Vậy chúng ta đi trước đây, tối gặp lại.”

Mọi người cũng vẫy tay với nàng: “Đi đường cẩn thận, về sớm nhé!”