Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con!

Chương 419: Ông Ta Sao Có Thể Đối Xử Với Bà Như Vậy?!

Lúc này ngay cả Liễu phụ và Liễu mẫu cũng tham gia vào cuộc thảo luận, gật gù nói: “Ý kiến này hay! Cứ xây ba ngôi nhà, mỗi ngôi nhà ít nhất cũng phải chuẩn bị mười bảy mười tám gian phòng chứ.”

Nghe bọn họ mồm năm miệng mười bàn tán, dường như chuyện xây nhà đã được quyết định xong xuôi, sắp sửa khởi công đến nơi.

Liễu Vân nghe mãi nghe mãi, đến mức quên cả khóc, cả người cứ ngây ngốc ra.

Bà đồng ý xây nhà cho nhà mẹ đẻ lúc nào vậy?

Cho dù bà có muốn, bà lấy đâu ra tiền?

Bình thường bà ăn gì dùng gì, đều là tiền của con dâu đưa, quần áo mặc trên người, trang sức đeo trên đầu, cũng đều là con dâu mua cho.

Đừng nói là xây nhà cho người nhà mẹ đẻ, bà cho dù có mua một viên gạch cho người nhà mẹ đẻ cũng không mua nổi.

Bà bất giác nhìn về phía Giang Vi Vi và Cố Phỉ, muốn họ giúp nói một câu.

Giang Vi Vi lại nói: “Nương, nương đừng nhìn chúng con, chuyện này không liên quan đến chúng con. Ông bà ngoại bảo nương giúp họ xây nhà, chuyện này nên để một mình nương đi lo liệu. Chúng con còn phải vội về ăn cơm trưa, xin phép đi trước một bước.”

Cố Phỉ cũng nói: “Chúng con về trước đây, nương cứ ở lại đây chơi, buổi chiều con sẽ đến đón nương về nhà.”

Nói xong lời này, đôi vợ chồng trẻ liền tay trong tay bước ra ngoài.

Liễu Vân muốn đuổi theo, lại bị Liễu phụ lên tiếng gọi giật lại.

“Ngũ Nha, những lời chúng ta vừa nói, con đều nghe thấy rồi chứ?”

Liễu Vân lơ đãng gật đầu.

Lúc này trong đầu bà toàn nghĩ đến chuyện của con trai và con dâu. Con trai và con dâu đều đi rồi, một mình bà ở lại đây phải làm sao? Cho nên bà hoàn toàn không để ý xem cha đang nói cái gì, cứ gật đầu bừa.

Liễu phụ vô cùng vui vẻ: “Nếu con đã nghe thấy rồi, vậy cứ quyết định thế đi.”

Nói xong ông ta liền quay sang nói với hai cô con dâu: “Được rồi, đều đừng đứng ngây ra đó nữa, mau đi chuẩn bị bữa trưa, tiếp đãi Ngũ Nha cho t.ử tế.”

Liễu mẫu sợ hai cô con dâu tay chân không sạch sẽ ăn vụng thức ăn, lập tức đứng dậy: “Ta đi nấu cơm cùng các ngươi.”

Liễu phụ dặn dò: “Ngôi nhà mới của nhà ta đều trông cậy vào Ngũ Nha đấy, các ngươi phải làm thêm vài món ngon tiếp đãi Ngũ Nha, đừng làm Ngũ Nha mất hứng.”

Liễu mẫu dẫn theo hai cô con dâu sảng khoái nhận lời, sau đó hớn hở đi vào nhà bếp.

Liễu phụ tươi cười rạng rỡ nói: “Các con đều ngồi đi, lát nữa cùng nhau ăn trưa.”

Lúc này trông ông ta vô cùng hiền từ, dường như cuộc cãi vã vừa rồi chưa từng xảy ra.

Liễu Vân không mặt dày như ông ta, sắc mặt vẫn rất gượng gạo, hốc mắt đỏ hoe, khóe mắt còn đọng lại hai giọt lệ.

Bà ngượng ngùng nói: “Cha, con không có tiền xây nhà cho mọi người.”

Vừa nghe lời này, nụ cười trên mặt Liễu phụ lập tức biến mất.

Nhị cữu và tam cữu cũng kéo dài khuôn mặt, tỏ vẻ cực kỳ không vui.

Vừa thấy bộ dạng này của bọn họ, trong lòng Liễu Vân liền hoảng hốt, căng thẳng đến mức thở cũng không dám thở mạnh, trong đầu rối bời.

Liễu phụ nói: “Bây giờ nhà con có tiền rồi, ngày tháng dễ thở rồi, giúp nhà mẹ đẻ xây cái nhà cũng không được sao? Con keo kiệt đến thế sao?”

Nhị cữu và tam cữu cũng hừ lạnh.

“Bản thân muội sống những ngày tháng sung sướng, nhẫn tâm nhìn cả đại gia đình chúng ta chen chúc trong cái ngôi nhà rách nát này sống những ngày tháng khổ sở sao? Lương tâm của muội đâu? Bị ch.ó ăn rồi à?!”

Liễu Vân ấp úng giải thích: “Muội không phải không muốn giúp mọi người, muội thực sự không có tiền.”

Liễu phụ chằm chằm nhìn bà: “Vậy con không biết tìm con trai và con dâu con đòi tiền sao? Con là trưởng bối, con tìm chúng đòi tiền, lẽ nào chúng còn không đưa sao? Nếu chúng thực sự không đưa tiền, thì đó là bất hiếu, con có thể lên nha môn kiện chúng!”

Liễu Vân hoảng hốt lắc đầu: “Không, con không thể làm như vậy.”

Nhị cữu đảo mắt, nghĩ ra một chủ ý: “Nếu muội không hạ mình xuống được để tìm con trai con dâu đòi tiền, có thể tháo cây trâm vàng trên đầu muội, còn cả đôi khuyên tai phỉ thúy trên tai muội xuống đưa cho chúng ta trước. Chúng ta mang những thứ này đến tiệm cầm đồ trên trấn bán, chắc chắn có thể đổi được không ít tiền.”

Tam cữu cảm thấy chủ ý này vô cùng tuyệt vời, vội nói: “Đúng vậy đúng vậy! Muội là một góa phụ, nên ăn mặc giản dị một chút. Những đồ trang sức vàng bạc này, nên giao hết cho người nhà mẹ đẻ chúng ta, để chúng ta giúp muội bảo quản thay, tránh bị những kẻ không có mắt trộm mất.”

Liễu Vân không ngờ bọn họ lại nhắm vào mấy món đồ trang sức trên người mình, vội vàng xua tay: “Không được, những đồ trang sức này không thể đưa cho các người.”

“Sao lại không thể đưa cho chúng ta? Chúng ta là anh ruột của muội, đồ của muội chính là đồ của chúng ta. Được rồi, muội đừng đùn đẩy nữa, mau lấy đồ ra đây.”

Liễu Vân vẫn không chịu.

Nhị cữu và tam cữu nổi cáu. Bọn họ cảm thấy con gái đều là đồ lỗ vốn, một đứa lỗ vốn lấy đâu ra tư cách mặc vàng đeo bạc? Những đồ tốt này đương nhiên phải lấy ra hiếu kính hai người huynh trưởng bọn họ.

Thấy Liễu Vân không biết điều, nhị cữu và tam cữu trực tiếp đứng dậy, một người đưa tay ra cướp cây trâm vàng trên đầu bà, người kia đi tháo đôi khuyên tai phỉ thúy trên tai bà!

Nếu bà đã không đưa, vậy bọn họ sẽ tự mình đi lấy!

Liễu Vân thấy vậy sợ hãi biến sắc, ôm tai hoảng hốt lùi về phía sau.

Nhị cữu và tam cữu đâu chịu buông tha cho bà? Dù sao thì Cố Phỉ lúc này không có ở đây, không ai che chở cho Liễu Vân, những đồ tốt trên người bà, tự nhiên đều là của bọn họ!

Hai anh em sải bước đuổi theo, nhất quyết phải cướp bằng được đồ trang sức trên người bà!

Liễu Vân lòng rối như tơ vò, vội vã kêu cứu: “Cha, cha mau bảo nhị ca và tam ca dừng tay lại đi!”

Tuy nhiên, Liễu phụ lại sầm mặt nói: “Ngũ Nha sao con lại không hiểu chuyện như vậy? Nhị ca và tam ca của con đã nhượng bộ rồi, chuyện xây nhà có thể lùi lại phía sau, tạm thời lấy đồ trang sức của con ra dùng tạm. Nếu con hiểu chuyện, thì nên mau ch.óng đưa đồ trang sức cho hai người anh của con, lại còn dám trốn? Trốn cái gì mà trốn, con mà còn chạy lung tung nữa, cẩn thận lão t.ử đ.á.n.h gãy chân con!”

Liễu Vân nghe thấy lời này, giống như bị người ta đ.á.n.h một gậy vào mặt, đ.á.n.h cho bà choáng váng cả người.

Bà không dám tin nhìn Liễu phụ, ông ta là cha ruột của bà cơ mà, ông ta sao có thể đối xử với bà như vậy?!

Nhân lúc bà đang ngẩn người, nhị cữu và tam cữu tóm c.h.ặ.t lấy bà.

Nhị cữu rút cây trâm vàng trên đầu bà ra!

Còn tam cữu thì dùng sức giật đôi khuyên tai phỉ thúy trên tai bà xuống. Vì giật quá mạnh, trực tiếp xé rách dái tai bà thành một vết rách, m.á.u tươi tuôn ra xối xả, đau đến mức bà hét lên t.h.ả.m thiết.

Tuy nhiên tam cữu lại giống như không nhìn thấy t.h.ả.m trạng của bà, nâng niu hai chiếc khuyên tai phỉ thúy, hớn hở nói: “Thế này coi như là có tiền rồi!”

Nhị cữu nhét cây trâm vàng vào trong n.g.ự.c, ngẩng đầu nhìn thấy hai tai Liễu Vân m.á.u me be bét, bị dọa cho giật mình, vội vàng hét lên với hai cô con dâu.

“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Đi vào nhà bếp bốc một nắm tro bếp bôi cho cô các ngươi đi!”

Hai cô con dâu vội vàng chạy vào nhà bếp, bốc một nắm tro bếp, bôi bừa lên hai tai Liễu Vân, như vậy coi như là đã xử lý xong vết thương rồi.

Sắc mặt Liễu Vân trắng bệch, cơ thể không ngừng run rẩy.

Nhị cữu nhìn thấy quần áo trên người bà bị m.á.u tươi nhuộm đỏ, đảo mắt một vòng, lại nói với hai cô con dâu: “Không thấy quần áo cô các ngươi bẩn rồi sao? Mau đỡ người sang phòng bên cạnh, thay bộ quần áo trên người nó ra.”

Chương 419: Ông Ta Sao Có Thể Đối Xử Với Bà Như Vậy?! - Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia