Giang Vi Vi ngả người ra sau: “Mới có một trăm lạng thôi sao.”

Bọn họ mỗi ngày bận rộn từ sáng đến tối, mệt đến mức không thẳng lưng lên được, một tháng trời cũng chỉ kiếm được một trăm lạng. Một trăm lạng đặt ở nhà nông bình thường chắc chắn là một con số vô cùng kinh người, nhưng đối với đại gia đình bọn họ mà nói, thật sự chẳng thấm vào đâu. Chỉ riêng ngôi nhà mới xây của bọn họ, hiện tại tiền vật liệu đã tốn gần bốn mươi lạng, ngoài ra mỗi tháng bọn họ còn có đủ loại chi phí ăn mặc sinh hoạt, tính ra số tiền kiếm được tháng này gần như chẳng còn lại bao nhiêu.

Giang Vi Vi không khỏi thở dài, muốn trông cậy vào việc mở y quán để phát gia trí phú là không thể nào rồi!

Cố Phỉ cũng phát hiện ra vấn đề này. Dòng tiền lưu động mỗi ngày của Kiện Khang Đường vô cùng lớn, động một chút là mấy chục lạng thậm chí là hàng trăm lạng bạc, thoạt nhìn có vẻ rất kiếm tiền, nhưng thực tế trong dòng tiền đó, phần lớn đều dùng để mua t.h.u.ố.c. Mà d.ư.ợ.c liệu của Kiện Khang Đường đều nhập từ Dược cục, ngoại trừ những loại t.h.u.ố.c cần gia công xử lý đặc biệt như Ngọc Ngưng Chi, các loại d.ư.ợ.c liệu khác Kiện Khang Đường gần như đều bán theo giá nhập, hoàn toàn không kiếm của bệnh nhân một văn tiền nào.

Nhìn từ một góc độ nào đó, Kiện Khang Đường thực chất đang làm thuê cho Dược cục, phần lớn số tiền kiếm được gần như đều chảy vào túi của Dược cục.

Cố Phỉ đặt sổ sách xuống: “Xem ra sau này chúng ta còn phải mua thêm nhiều đất, mở thêm nhiều ruộng t.h.u.ố.c, không thể hoàn toàn dựa vào Dược cục để cung cấp d.ư.ợ.c liệu, chúng ta phải có kênh nhập d.ư.ợ.c liệu của riêng mình.”

Chịu ảnh hưởng từ chính sách của triều đình, các kênh nhập d.ư.ợ.c liệu trên thị trường gần như đều bị Dược cục thâu tóm, muốn thu mua d.ư.ợ.c liệu số lượng lớn trên thị trường, chỉ có thể thông qua một kênh duy nhất là Dược cục. Cho nên trước đây Cố Phỉ và Giang Vi Vi mới nghĩ đến việc khai hoang ruộng t.h.u.ố.c, sau này đợi sản lượng của ruộng t.h.u.ố.c ổn định, một số loại d.ư.ợ.c liệu thông dụng có thể tự sản tự tiêu, tiết kiệm được một khoản chi phí lớn.

Cố Phỉ lại cầm một cuốn sổ sách khác lên: “Hôm nay là ngày phát tiền công, chúng ta phải phát tiền công cho mọi người thôi.”

Giang Vi Vi xua tay, ra hiệu để hắn đi làm chuyện này.

Cố Phỉ tập hợp mọi người vào trong nhà chính, bắt đầu phát tiền công cho từng người. Có tiền nhận là chuyện tốt, trên mặt ai nấy đều hớn hở vui mừng.

Cố Phỉ phát xong tiền công cho tất cả mọi người, cuối cùng lấy ra hai lạng bạc: “Nương, đây là tiền công của nương, tháng này nương vất vả rồi.”

Liễu Vân chỉ đến góp vui, không ngờ mình cũng có tiền công để nhận, bà vội vàng xua tay: “Không cần không cần, con là con trai ta, y quán này là nhà chúng ta tự mở, ta giúp con và Vi Vi một chút là chuyện nên làm, không cần phát tiền công đâu.”

“Chuyện này con và Vi Vi đã bàn bạc xong rồi, mỗi người làm việc trong Kiện Khang Đường đều có tiền công, nương cũng không ngoại lệ. Số tiền này nương cứ cầm lấy đi, nếu nương không nỡ tiêu thì có thể tự mình tích cóp lại, cũng coi như là một chút tiền riêng của nương.”

Nghe con trai nói vậy, Liễu Vân không nhịn được bật cười.

A Đào và Tú Nhi bên cạnh cũng khuyên nhủ: “Số tiền này cũng coi như là một tấm lòng hiếu thảo của Cố đại ca và Vi Vi tỷ, lão phu nhân cứ nhận lấy đi ạ.”

Liễu Vân mềm lòng, không chịu nổi sự khuyên can của mọi người, cuối cùng vẫn nhận lấy hai lạng bạc.

Lúc này Giang Vi Vi đang ở trên lầu nói chuyện với hai ông cháu Tiểu Phong.

“Lâu lão gia t.ử đã khỏi hẳn rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất viện.”

Lâu lão đầu vẻ mặt đầy cảm kích: “Những ngày qua đa tạ các người đã chăm sóc, đáng tiếc chúng ta già thì già, nhỏ thì nhỏ, tạm thời không có cách nào báo đáp ân tình của các người.”

Tiểu Phong lập tức nói: “Ta sẽ mau ch.óng lớn lên, đợi ta lớn rồi, sẽ có thể nỗ lực kiếm tiền báo đáp Vi Vi tỷ!”

Giang Vi Vi xoa đầu thằng bé, đứa trẻ này thân thế khổ cực, nhưng không vì thế mà tuyệt vọng, ngược lại còn kiên cường dũng cảm hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Nàng khá thích đứa trẻ này, có lòng muốn giúp đỡ hai ông cháu đáng thương này.

Nàng hỏi: “Hai người có dự định gì cho tương lai không?”

Lâu lão đầu nhìn đứa cháu nhỏ của mình, ánh mắt hiền từ: “Ta bây giờ bộ dạng này, đã chẳng còn hy vọng gì nữa, chỉ mong có thể chăm sóc Tiểu Phong, để nó khỏe mạnh khôn lớn thành người.”

Tiểu Phong lại nói: “Trước đây Vi Vi tỷ chẳng phải đã nói rồi sao? Bằng lòng cho chúng ta ở lại, sau này ta sẽ ở lại Kiện Khang Đường, làm thuê cho Vi Vi tỷ. Ta không cần tiền công, ta chỉ cần Vi Vi tỷ có thể cho ông nội ta cũng ở lại Kiện Khang Đường, mỗi ngày cho chúng ta hai cái màn thầu là được rồi.”

Nhìn dáng vẻ ông cụ non của thằng bé, Giang Vi Vi có chút buồn cười: “Đệ còn nhỏ tuổi như vậy, Kiện Khang Đường không có việc gì cho đệ làm đâu. Nếu đệ thật sự muốn ở lại, ta đây lại có một việc khác cần đệ đi làm.”

Tiểu Phong hai mắt sáng rực nhìn nàng: “Việc gì ạ?”

“Nhà chúng ta sắp mở một cửa hàng tạp hóa trên trấn, dự định lập một điểm thu mua trong thôn, chuyên thu mua các loại sơn hóa (hàng hóa trên núi). Bình thường chúng ta đều rất bận, không có thời gian quản lý chuyện này, hai ông cháu giúp ta nhé.”

Tiểu Phong hưng phấn nói: “Việc này chúng ta làm được, trước đây ta thường xuyên theo ông nội lên núi săn thú, trong núi có những thứ tốt gì, chúng ta đều rõ như lòng bàn tay!”

Giang Vi Vi nhìn về phía Lâu lão đầu, hỏi: “Ý kiến của lão gia t.ử thế nào?”

Lâu lão đầu suy nghĩ một chút mới lên tiếng: “Không giấu gì cô, hồi trẻ ta cũng từng làm người gánh hàng rong, còn từng đi theo thương đội bôn ba khắp nơi, đi qua rất nhiều chỗ. Nếu chỉ bảo ta giúp xem xét, phân biệt tốt xấu của sơn hóa thì chắc chắn không thành vấn đề. Nhưng ta bây giờ bộ dạng này, ngay cả đứng cũng không đứng lên được, nếu gặp phải những kẻ khó nói chuyện, e là chúng ta sẽ chịu thiệt.”

Nói đến cuối cùng, giọng điệu của ông cũng chùng xuống, tỏ ra vô cùng bất đắc dĩ và chán nản.

Tiểu Phong nắm lấy tay ông, thề thốt đảm bảo: “Ông nội đừng sợ, có cháu ở đây, cháu có thể bảo vệ ông!”

Lâu lão đầu cười khổ: “Cháu còn quá nhỏ, có một số người không phải độ tuổi này của cháu có thể đối phó được đâu.”

Tiểu Phong vẫn còn chút không phục, nhưng rốt cuộc cũng không nói thêm gì nữa. Trong lòng thằng bé hiểu rõ, mình vẫn còn quá nhỏ, muốn biến thành một người lớn thực thụ, thằng bé vẫn cần một khoảng thời gian rất dài nữa.

Giang Vi Vi nói: “Lão gia t.ử không cần lo lắng, sau này ta sẽ tìm một người tới, giúp hai người cùng nhau thu mua sơn hóa. Đến lúc đó lão gia t.ử chỉ cần phụ trách xem xét, phân biệt ra sơn hóa nào có thể thu mua, sơn hóa nào không thể thu mua là được, những chuyện khác sẽ có người khác xử lý.”

Nghe nàng nói vậy, Lâu lão đầu thở phào nhẹ nhõm, cảm kích nói: “Đa tạ Giang đại phu coi trọng, sẵn lòng ban cho hai ông cháu chúng ta một miếng cơm ăn, chúng ta nhất định sẽ dốc hết sức giúp cô làm tốt mọi việc.”

Giang Vi Vi tiếp theo bàn bạc với ông về vấn đề đãi ngộ tiền công.

“Chỗ chúng ta bao ăn ở, mỗi tháng trả cho ông hai lạng bạc tiền công, nếu ông làm tốt, cuối năm còn có tiền thưởng, bình thường lễ tết cũng sẽ có quà cáp. Nếu ông có việc phải xin nghỉ, bắt buộc phải báo trước với ta một tiếng.”

Nói đến đây, nàng dừng lại một chút rồi bổ sung thêm một câu.

“Tiền t.h.u.ố.c men ông nợ ta trước đây, sẽ trừ thẳng vào tiền công của ông.”

Lâu lão đầu vốn còn định nói tiền công quá nhiều, bị nàng ngắt lời, câu đó liền không tiện nói ra nữa, ông cười bất đắc dĩ: “Chúng ta đều nghe theo sự sắp xếp của cô.”

Chương 525: Báo Đáp Ân Tình - Thần Y Tiểu Kiều Nương: Phu Quân Thợ Săn, Mau Sinh Con! - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia