Đối với một hạt giống tốt như Thạch Khê, Giang Vi Vi vẫn rất tán thưởng. Nàng không hy vọng Thạch Khê uổng phí tính mạng, cho dù là báo thù thì cũng nên báo thù trong điều kiện bảo toàn được tính mạng của bản thân.
Lúc này Ngụy Trần tìm đến.
Hắn nói: “Chiều nay đệ đã nhận được văn thư và quan phục do Hàn Lâm Viện phái người đưa tới, đệ được Thiên t.ử bổ nhiệm làm Hàn Lâm Viện Biên Tu.”
Cố Phỉ và Giang Vi Vi không hề bất ngờ với kết quả này. Theo thông lệ, Bảng nhãn và Thám hoa đều sẽ được bổ nhiệm làm Hàn Lâm Viện Biên Tu, mà Hàn Lâm Viện lại là con đường bắt buộc phải đi qua để tiến vào Nội Các. Nếu có thể làm nên chút danh tiếng ở Hàn Lâm Viện, sẽ rất có ích cho con đường làm quan sau này.
Đây vốn dĩ là một chuyện đáng mừng, thế nhưng trên mặt Ngụy Trần lại không có chút vẻ vui mừng nào.
Giang Vi Vi hiểu tâm trạng của hắn, xoa đầu hắn, an ủi: “Đừng quá buồn, đệ cứ đến Hàn Lâm Viện ở tạm đã, đợi đến lúc thích hợp, chúng ta tự khắc sẽ đòi lại công bằng cho đệ.”
Ngụy Trần lắc đầu: “Không sao, có thể làm một Hàn Lâm Viện Biên Tu cũng tốt rồi, hai người không cần vì chuyện của đệ mà đi mạo hiểm.”
Giang Vi Vi gõ nhẹ lên trán hắn: “Đệ đừng coi thường chúng ta, chúng ta chắc chắn sẽ giúp đệ lấy lại tất cả những gì thuộc về đệ.”...
Hôm sau, Giang Vi Vi và Cố Phỉ ra khỏi nhà như thường lệ, một người đến hoàng cung, một người đến Bắc Trấn Phủ Ty.
Khác với mọi ngày, hôm nay Ngụy Trần cũng ra khỏi nhà cùng lúc, nơi hắn muốn đến là Hàn Lâm Viện.
Trong nhà chỉ có một chiếc xe lừa, do Cố Đức phụ trách đ.á.n.h xe. Theo thứ tự xa gần của quãng đường, ông đưa Cố Phỉ đến Bắc Trấn Phủ Ty trước, sau đó đưa Ngụy Trần đến Hàn Lâm Viện, cuối cùng mới đưa Giang Vi Vi đến cổng cung.
Từ cổng cung đi bộ đến Thái Y Viện lại mất thêm nửa canh giờ.
Ban đầu Giang Vi Vi còn cảm thấy đi bộ lâu như vậy sẽ hơi mệt, nay đã quen rồi thì cũng thấy bình thường, coi như là rèn luyện thân thể.
Hôm nay Thái Y Viện có thêm ba vị thái y, lần lượt là Phương thái y mà nàng tuyển từ y quán trong thành, cùng với Giả thái y và Lỗ thái y được đề bạt từ nội bộ Thái Y Viện lên. Đương nhiên, cả ba người họ vẫn đang trong thời gian thực tập, chỉ có thể coi là thái y thực tập.
Giang Vi Vi vừa bước vào Thái Y Viện, mọi người liền lần lượt dừng động tác, lên tiếng chào hỏi nàng.
Những kẻ trước đây bất mãn với nàng, nay đều không biết đang chịu khổ chịu nhọc ở xó xỉnh nào rồi. Đối mặt với những tấm gương tày liếp này, người của Thái Y Viện đâu còn ai dám đối đầu với Giang Vi Vi nữa? Cho dù trong lòng vẫn có một số người oán thán nàng, nhưng ít nhất ngoài mặt cũng không dám bộc lộ ra, khi đối diện với nàng đều vô cùng cung kính.
Giang Vi Vi ra hiệu cho mọi người cứ làm việc của mình.
Nàng sắp xếp xong nội dung công việc cho ba vị thái y thực tập trước, sau đó theo lệ thường đi bắt mạch bình an cho Nhan thái hậu và Nguyên hoàng hậu.
Nhan thái hậu nhờ luyện tập Cường Thể Quyền, nay thể chất đã tốt hơn trước rất nhiều, con người cũng trở nên tinh thần hơn, thoạt nhìn rạng rỡ hẳn lên.
Bà sờ lên má mình, cười híp mắt nói: “Mấy động tác ngươi dạy ta thật sự rất hữu dụng đấy. Ngươi xem da dẻ của ta này, có phải nhìn mịn màng trắng trẻo hơn trước nhiều không?”
Giang Vi Vi cố gắng phớt lờ những món trang sức vàng ch.óe trên người bà, ghé sát vào nhìn kỹ một chút, nghiêm túc đáp lời.
“Đúng vậy, ngài thoạt nhìn như trẻ ra mấy tuổi vậy.”
Nhan thái hậu vui vẻ cười không khép được miệng: “Đây đều là công lao của ngươi cả, ai gia nhất định phải ban thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh!”
Nói xong bà liền vung tay lên.
Lập tức có ma ma bưng một chiếc hộp gỗ đỏ bước lên phía trước.
Chiếc hộp được mở ra, bên trong xếp ngay ngắn mười thỏi vàng.
Nếu đổi lại là người khác, nhìn thấy nhiều vàng như vậy, ít nhiều cũng sẽ thầm oán Nhan thái hậu tục tĩu, ngay cả ra tay tặng quà cũng tặng thứ đồ trần tục này.
Nhưng Giang Vi Vi lại cảm thấy món quà này quá hợp ý mình rồi có được không?!
Gần đây nàng vừa mua một căn nhà, trong tay đang kẹt tiền, lúc này Thái hậu tặng nàng một trăm lạng vàng, chẳng khác nào giải quyết được vấn đề cấp bách của nàng, trong lòng nàng thực sự vui như nở hoa!
Giang Vi Vi hai tay nhận lấy chiếc hộp gỗ đỏ, chân thành nói lời cảm tạ.
“Đa tạ Thái hậu nương nương ban thưởng.”
Nhan thái hậu thấy nàng thực lòng thích món quà này, không hề chê bai tục tĩu như một số người, trong lòng Nhan thái hậu càng thêm hài lòng về nàng, lại kéo nàng nói thêm rất nhiều chuyện về phương diện bảo dưỡng nhan sắc.
Sau khi rời khỏi Ngọc Tuyền Cung, Giang Vi Vi ôm chiếc hộp gỗ đỏ nặng trĩu, bước chân nhẹ nhàng đi về phía Tê Ngô Cung.
Nguyên hoàng hậu vẫn mang dáng vẻ yếu ớt đó, nhưng xét về sắc mặt thì đã tốt hơn trước một chút, xem ra Ích Khí Đan vẫn có tác dụng với bà.
Giang Vi Vi bảo bà tiếp tục uống t.h.u.ố.c, đồng thời dặn dò bà bình thường phải đi lại nhiều hơn, đừng lúc nào cũng ru rú trong phòng không ra ngoài, như vậy không tốt cho sức khỏe.
Nguyên hoàng hậu ngoài miệng đều đồng ý, còn việc bà có làm theo lời nàng nói hay không thì chẳng ai biết được.
Giang Vi Vi thuận miệng hỏi thăm tình trạng sức khỏe hiện tại của tiểu Thái t.ử.
Nhắc đến con trai, Nguyên hoàng hậu nói nhiều hơn một chút.
“Làm theo lời ngươi nói, mỗi sáng tối nó đều uống một ly sữa nóng, buổi tối còn ăn một bát cháo kê, bình thường không có việc gì thì ăn chút hạt óc ch.ó, táo đỏ các loại. Nay nó ngủ quả thực yên giấc hơn trước rất nhiều, ban ngày tinh thần cũng rất tốt, không còn xuất hiện tình trạng uể oải thiếu sức sống nữa.”
Giang Vi Vi gật đầu: “Như vậy rất tốt.”
Nguyên hoàng hậu thuận thế khen ngợi nàng vài câu.
Giang Vi Vi cáo từ rời đi.
Hôm nay cả ngày không có việc gì, Giang Vi Vi chạy trong Tàng Thư Các cả ngày, được như ý nguyện chép sách suốt một ngày.
Đợi đến khi tiếng trống chiều vang lên, nàng xoa xoa cổ tay hơi nhức mỏi bước ra khỏi Tàng Thư Các.
Mọi người đều bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà.
Giang Vi Vi ôm hộp vàng nặng trĩu đi ra ngoài.
Tuy nàng không nói, nhưng mọi người đều đã biết chuyện Nhan thái hậu ban thưởng cho nàng, trong lòng ai nấy đều cảm thấy khâm phục nàng. Nhan thái hậu nổi tiếng là người khó hầu hạ trong cung, trước đây khi Thời Minh còn ở Thái Y Viện, đã hao tổn tâm cơ muốn dỗ dành Nhan thái hậu vui vẻ, kết quả vẫn không được như ý nguyện. Không ngờ Giang Vi Vi nhậm chức chưa được bao lâu đã khiến Nhan thái hậu ưu ái nàng như vậy, đây tuyệt đối là có bản lĩnh thực sự!
Còn những kẻ có ý kiến với Giang Vi Vi thì càng không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dù sao Giang Vi Vi hiện nay đã nhận được sự ưu ái của Nhan thái hậu, có Thái hậu làm chỗ dựa, sau này ai còn dám động đến Giang Vi Vi nữa?!
Vị trí của Giang Vi Vi trong Thái Y Viện càng thêm vững chắc.
Lúc này nàng không nghĩ nhiều như vậy, trong đầu nàng chỉ toàn là việc mình có tiền rồi, không cần phải sống những ngày tháng tằn tiện nữa, sau này muốn mua gì thì mua nấy, cảm giác có tiền chỉ gói gọn trong một chữ, sướng!
Ra khỏi cổng cung, Giang Vi Vi liếc mắt một cái đã nhìn thấy chiếc xe lừa đỗ cách đó không xa, lúc này Cố Đức đang ngồi trên xe.
Nàng đi về phía chiếc xe lừa, nhưng giữa đường lại bị một người chặn lại.
Giang Vi Vi nhìn người trước mặt, khá bất ngờ.
“Thạch Khê cô nương?”
Vì những chuyện xảy ra trước đó, Thạch Khê lúc này gặp nàng có chút không tự nhiên.
Thạch Khê hắng giọng, cố làm ra vẻ thoải mái nói: “Ta có chút chuyện muốn nói chuyện với ngươi.”
Giang Vi Vi nói: “Ta đang chuẩn bị về nhà, nếu ngươi không phiền thì có thể lên xe cùng ta, tối nay mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm, thế nào?”