Thời Minh không bắt được Giang Vi Vi như ý nguyện, tức đến mức lục phủ ngũ tạng đều bốc hỏa.
Hắn vừa về đến nhà, liền đập phá toàn bộ những thứ có thể đập trong phòng.
Hạ nhân trong nhà bị dọa đến mức thở mạnh cũng không dám, tất cả đều trốn thật xa, chỉ sợ trâu bò húc nhau ruồi muỗi c.h.ế.t lây.
Phu nhân của Thời Minh có lòng muốn an ủi vài câu, kết quả mới nói được vài lời đã bị Thời Minh mất kiên nhẫn ngắt lời.
“Đàn bà con gái như bà thì biết cái gì? Bà chỉ cần lo liệu tốt chuyện trong nhà là được rồi, chuyện của ta chưa đến lượt bà chỉ tay năm ngón!”
Phu nhân của hắn bị nói đến mức không xuống đài được, thẹn quá hóa giận, mắng một câu không biết lòng tốt của người ta, sau đó tức giận bỏ đi.
Thời Minh nhìn mảnh vỡ đầy đất, cục tức trong lòng vẫn không thể tiêu tan.
Cuộc đời hắn được chia làm hai giai đoạn. Giai đoạn thứ nhất là từ lúc hắn sinh ra cho đến khi cha mẹ qua đời, vì hoàn cảnh gia đình, từ nhỏ hắn đã không được sống những ngày tháng tốt đẹp. Đặc biệt là sau khi cha mẹ qua đời, cuộc sống của hắn càng thêm khó khăn, thường xuyên bữa đói bữa no, cuối cùng lại lưu lạc đến mức phải tranh giành thức ăn với ch.ó hoang.
Giai đoạn thứ hai là từ khi hắn gặp Chiêm Xuân Sinh cho đến tận bây giờ. Trong khoảng thời gian này, hắn có được một cuộc đời mới, năng lực, danh vọng, địa vị đều được nâng cao tột bậc. Thuận buồm xuôi gió quen rồi, dẫn đến việc đã rất lâu hắn chưa từng chịu thiệt thòi lớn như vậy.
Bàn tay phải của Thời Minh nắm c.h.ặ.t thành quyền, hung hăng đập xuống mặt bàn.
“Giang Vi Vi, ngươi đợi đấy cho ta, cho dù hôm nay không bắt được ngươi, ngày mai ta vẫn có thể nghĩ ra cách khác để chỉnh c.h.ế.t ngươi!”
Đêm đó Thời Minh thức trắng đêm, cả đêm đều suy nghĩ cách chỉnh c.h.ế.t Giang Vi Vi.
Kết quả thật sự khiến hắn nghĩ ra được vài cách.
Đợi đến sáng hôm sau, hắn ăn sáng thật nhanh, thay quan phục, đang định ra ngoài sắp xếp kế hoạch chỉnh c.h.ế.t Giang Vi Vi, thì đột nhiên nghe thấy một tiếng “rầm” thật lớn, giống như có thứ gì đó bị đ.â.m sầm vào.
Hắn bị dọa giật mình, lập tức sai người ra ngoài xem xảy ra chuyện gì?
Rất nhanh hạ nhân đã chạy về bẩm báo.
“Lão gia, là Cẩm Y Vệ đang đạp cửa!”
Thời Minh vừa nghe đến ba chữ Cẩm Y Vệ, huyệt thái dương liền giật liên hồi, có một loại dự cảm chẳng lành.
Hắn vội nói: “Ngươi ra nói với Cẩm Y Vệ, ta không có nhà, bảo bọn họ hôm khác lại đến.”
“Dạ.”
Hạ nhân lại xoay người chạy về phía tiền viện.
Nếu cửa trước đã bị Cẩm Y Vệ chặn lại, Thời Minh lúc này chắc chắn không dám đi cửa trước. Hắn đi vòng một vòng, chuẩn bị lặng lẽ rời đi bằng cửa sau.
Ai ngờ hắn vừa đẩy cửa sau ra, đã nhìn thấy Cố Phỉ dẫn theo mười mấy Cẩm Y Vệ đứng bên ngoài.
Đám Cẩm Y Vệ này toàn bộ đều mặc Phi Ngư phục, đeo Tú Xuân Đao, khí thế cường đại lạnh lẽo ép tới mức hai chân Thời Minh mềm nhũn.
Hắn theo bản năng muốn lùi về phía sau.
Lúc này Cố Phỉ lên tiếng.
“Thời thái y, gần đây chúng ta điều tra được ngươi nhận hối lộ quy mô lớn, số tiền đã vượt quá hai mươi vạn lạng bạc trắng, mời ngươi đi theo chúng ta một chuyến, phối hợp điều tra.”
Thời Minh hoảng hốt biện bạch cho mình: “Ta không nhận hối lộ, chắc chắn các ngươi đã hiểu lầm rồi!”
“Nếu chúng ta đã dám tìm đến tận cửa, thì chắc chắn là có bằng chứng xác thực. Những thương nhân d.ư.ợ.c liệu hối lộ ngươi đều đã bị chúng ta bắt giữ, khẩu cung cũng đã lấy được toàn bộ, bây giờ chỉ còn chờ khẩu cung của một mình ngươi nữa thôi. Thời thái y, đi theo chúng ta đi.”
Thời Minh vẫn lắc đầu từ chối: “Không, ta bị oan, bọn họ hùa nhau vu oan giá họa cho ta, ta không làm gì cả, ta trong sạch!”
Cố Phỉ lười nói nhảm với hắn, giơ tay làm một động tác.
Đám Cẩm Y Vệ phía sau hiểu ý, lập tức lách mình xông ra, tóm gọn Thời Minh.
Thời Minh chỉ là một đại phu trói gà không c.h.ặ.t, vai không thể gánh tay không thể xách, hoàn toàn không phải là đối thủ của đám Cẩm Y Vệ này.
Hắn ngay cả khả năng phản kháng cũng không có, trực tiếp bị trói gô lại.
Cố Phỉ bước đến trước mặt hắn, lạnh lùng nhìn hắn: “Đã dám nảy sinh tâm tư tà vạy hại người, thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị người ta chơi đến c.h.ế.t, đây gọi là quả báo.”
Thời Minh trợn to mắt nhìn hắn: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Cố Phỉ cúi người, khẽ nói một câu bên tai hắn.
“Giang Vi Vi là nương t.ử của ta, ngươi dám động đến nàng ấy, ta liền dám phế ngươi.”
Toàn thân Thời Minh run rẩy, trong lòng vô cùng kinh hãi.
Hắn vạn vạn không ngờ nam nhân của Giang Vi Vi lại là Trấn Phủ Sứ. Nếu biết sau lưng cô ta có chỗ dựa như vậy, nói gì hắn cũng không dám tùy tiện động đến Giang Vi Vi!
Thời Minh biết thù oán giữa mình và Giang Vi Vi đã sớm kết lại, lúc này có muốn xin tha cũng vô ích.
Hắn ngoài mạnh trong yếu đe dọa: “Ta là người được Từ thủ phụ coi trọng, nếu ngươi dám động đến ta, chính là đang đối đầu với Từ thủ phụ. Từ thủ phụ quyền khuynh triều dã, ngài ấy chỉ cần động ngón tay, ngươi sẽ c.h.ế.t chắc! Nếu ngươi biết điều, thì mau thả ta ra!”
Cố Phỉ cười khẩy: “Chỉ cần ngươi đã bước vào Bắc Trấn Phủ Ty của chúng ta, đừng nói là Từ thủ phụ, cho dù là Thiên vương lão t.ử đến đây, cũng không cứu được ngươi.”
Không đợi Thời Minh mở miệng lần nữa, Cố Phỉ đã ra lệnh một tiếng.
“Đưa hắn về nghiêm hình tra khảo!”
“Rõ!”...
Tin tức Thời Minh bị Cẩm Y Vệ bắt đi rất nhanh đã truyền đến tai Từ Nhất Tri.
Từ Nhất Tri nhíu mày hỏi: “Đang yên đang lành, tại sao Cẩm Y Vệ lại bắt Thời Minh? Thời Minh chỉ là một thái y, có thể cản trở chuyện gì của Cẩm Y Vệ?”
Từ Già kể lại đại khái chuyện Thời Minh bày mưu hãm hại Giang Vi Vi.
Từ Nhất Tri nghe xong, sắc mặt lập tức trở nên rất khó coi.
Ông ta không hề có ý trách móc cách làm hãm hại Giang Vi Vi của Thời Minh, ngược lại ông ta còn cảm thấy cách làm này của Thời Minh rất bình thường. Trên chốn quan trường, không phải ngươi c.h.ế.t thì là ta sống, xưa nay vẫn luôn như vậy.
Nhưng Thời Minh sai ở chỗ quá tự cao tự đại!
Khi hắn quyết định đối phó với Giang Vi Vi, đáng lẽ phải chuẩn bị vẹn toàn, cho dù trong quá trình xảy ra sự cố ngoài ý muốn, cũng có thể có biện pháp cứu vãn tương ứng.
Bây giờ thì hay rồi, Giang Vi Vi không bắt được, hắn còn tự nộp mạng mình vào đó.
Từ Nhất Tri nhịn không được mắng một câu: “Đúng là ngu xuẩn!”
Từ Già cẩn thận hỏi: “Chúng ta có cần vớt hắn ra không?”
Tuy trong lòng giận hắn không tranh khí, nhưng Từ Nhất Tri vẫn rất nhanh bình tĩnh lại: “Chúng ta vẫn phải dựa vào hắn quản lý mảng Quan Dược Cục, tương lai Thái Y Viện cũng phải tiếp tục dựa vào hắn quản lý. Chúng ta đã không còn thời gian và tâm sức để bồi dưỡng thêm một thái y có trình độ tương đương hắn nữa. Con cầm danh thiếp của ta đi tìm Mộ Dung Chỉ huy sứ, cứ nói ta muốn mời ngài ấy đến nhà uống chén trà, hy vọng ngài ấy nể mặt quang lâm.”
“Dạ.”
Từ Già cầm danh thiếp do đích thân phụ thân viết đến Mộ Dung gia, giao danh thiếp vào tay Mộ Dung Hốt.
Mộ Dung Hốt với tư cách là thống lĩnh tối cao của Cẩm Y Vệ, là hồng nhân trước mặt Thiên t.ử, được Thiên t.ử vô cùng tín nhiệm, trên dưới trong triều đều vừa kính vừa sợ ông ta.
Tuy nhiên khi đối mặt với Từ thủ phụ quyền khuynh triều dã, Mộ Dung Hốt vẫn rất khách sáo.
Ông ta nhận lấy danh thiếp, cười nói: “Hôm nay ta còn chút việc phải làm, ngày mai ta sẽ đến bái phỏng Từ thủ phụ.”
Hôm sau.
Mộ Dung Hốt đến Từ gia đúng hẹn, cùng Từ Nhất Tri thưởng trà ngắm hoa.
Trong quá trình này, Từ Nhất Tri nhắc đến chuyện của Thời Minh, hy vọng Mộ Dung Hốt có thể giơ cao đ.á.n.h khẽ, tha cho Thời Minh một con đường sống. Để tạ ơn, ông ta cũng sẽ dành cho Mộ Dung gia những sự tiện lợi nhất định.