Nhóm người Giang Vi Vi đến trấn, lúc này trời mới vừa sáng, nhưng trên đường đã có người qua lại.
Cổng lớn của Dược cục cũng vừa mới mở.
Giang Vi Vi đặc biệt dừng lại trước cửa Dược cục, cô đưa tờ ngân phiếu ba trăm bảy mươi lạng còn nợ hôm qua vào tay Nhậm chưởng quỹ. Nhậm chưởng quỹ xé tờ giấy nợ ngay trước mặt cô, từ nay tiền trao cháo múc.
Nhậm chưởng quỹ tiễn cô ra cửa, cười nói: “Thượng lộ bình an nhé!”
Hai chiếc xe lừa lắc lư đi về phía đầu trấn.
Dưới gốc cây hòe già ở đầu trấn, có một chiếc xe ngựa đang đỗ, trên xe có ký hiệu của huyện nha, bên cạnh xe còn có bốn tên bộ khoái cưỡi ngựa lùn đi theo.
Trong đó tên bộ khoái mặt chữ điền còn là người quen cũ.
Giang Vi Vi cuốn rèm trúc lên, chào hỏi hắn: “Lôi bộ khoái buổi sáng tốt lành a.”
Lôi Kính ngồi trên lưng ngựa, ôm quyền hành lễ với cô: “Giang đại phu.”
Thực ra với thân phận hiện giờ của Giang Vi Vi, gọi cô là Cố phu nhân hoặc Trấn Phủ Sứ phu nhân sẽ thích hợp hơn, nhưng những người quen biết cô ở Cửu Khúc huyện, vẫn quen gọi cô là Giang đại phu hơn.
Nguyên nhân sâu xa, có lẽ là so với thân phận nữ quyến quan gia, thân phận đại phu của cô khiến người ta kính trọng hơn.
Chung Thù Nhiên ngồi trong xe ngựa nghe thấy động tĩnh, lập tức vén rèm lên.
Giang Vi Vi nhảy xuống xe hành lễ với hắn, bốn người đi cùng Giang Vi Vi cũng lần lượt hành lễ với Huyện thái gia.
Chung Thù Nhiên nói: “Ra ngoài làm việc, không cần câu nệ những lễ nghi rườm rà đó nữa. Nhân lúc trời còn sớm, chúng ta mau ch.óng xuất phát. Từ đây đến Lương Sơn Quan ít nhất cũng phải bốn canh giờ, nếu đi chậm, tối nay chúng ta chỉ đành ngủ ngoài đồng không m.ô.n.g quạnh thôi.”
Nhóm người Giang Vi Vi trở lại xe.
Xe ngựa đi đầu tiên, tiếp theo là xe lừa của Giang Vi Vi, sau đó là xe lừa chở hàng. Có hai tên bộ khoái mở đường phía trước, hai tên bộ khoái khác đi bọc hậu phía sau.
Đoàn người ra khỏi trấn, đi về hướng Lương Sơn Quan.
Họ đi trên quan đạo, đường sá khá bằng phẳng.
Nghĩ đến việc còn phải đi bốn canh giờ nữa, Giang Vi Vi chỉ cảm thấy mí mắt nặng trĩu như ngàn cân, nhịn không được ngáp một cái. Lục Tụ vội vàng lấy gối mềm lót sau lưng cô, ôn tồn nói: “Thiếu phu nhân, chặng đường này còn rất xa, người nghỉ ngơi một lát đi.”
Giang Vi Vi quả thực là buồn ngủ, nhắm mắt lại liền ngủ thiếp đi.
Trong xe ngoài cô và Lục Tụ ra, còn có một Thi Kim Thủy.
Tên này trong lòng tràn ngập sự hưng phấn vì sắp được đến doanh trại quân đội, cho dù thức trắng một đêm cũng không hề có chút buồn ngủ nào, vẫn tinh thần sảng khoái.
Hắn ngược lại muốn trò chuyện với Giang Vi Vi và Lục Tụ một chút, nhưng Giang Vi Vi đã ngủ rồi, Lục Tụ lại mang dáng vẻ không muốn nói chuyện lắm, hắn đành phải ngậm miệng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không bao lâu sau, liền nghe thấy Thi Kim Thủy khẽ kêu lên một tiếng: “Mau nhìn phía trước kìa, có nhiều người quá!”
Giang Vi Vi lập tức bị đ.á.n.h thức.
Cô mở mắt ra, trên mặt vẫn còn vương vài phần ngái ngủ, nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
Thi Kim Thủy quay đầu nói với cô: “Phía trước có rất nhiều người, bên trong còn có quan binh.”
Lúc này tốc độ của xe lừa cũng chậm lại.
Giang Vi Vi thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn, thấy phía trước quả thực có rất nhiều người, liếc mắt nhìn qua gần như toàn là bóng người, ít nhất cũng phải bảy tám ngàn người. Trong đó phần lớn đều là bách tính mặc quần áo rách rưới, lưng cõng tay nải to đùng, ngoài ra còn có một số ít quan binh cưỡi ngựa đeo đao.
Quan binh đang dùng roi thúc giục bách tính đi nhanh lên, nhưng vì số lượng bách tính quá đông, dẫn đến tốc độ tiến lên của đoàn người cực kỳ chậm chạp.
Một đám người đông đúc như vậy, bịt kín mít con đường quan đạo vốn đã không mấy rộng rãi.
Người đi đường và xe cộ phía sau căn bản không thể qua được.
Thế là đoàn người của Giang Vi Vi bị kẹt lại phía sau.
Chung Thù Nhiên cũng nhìn thấy cảnh tượng này, hắn sai Lôi Kính lên phía trước hỏi thăm tình hình.
Lôi Kính thúc con ngựa lùn dưới háng chạy chậm vài bước, chạy đến trước mặt quan binh dò hỏi tình hình.
Tên quan binh đó thấy hắn là bộ khoái, lại nghe nói phía sau còn có một vị Huyện lệnh đi theo, liền thu lại vẻ hung ác khi đối mặt với bách tính, kể sơ qua tình hình một lượt.
Lôi Kính cảm tạ đối phương, cưỡi ngựa quay lại bên cạnh xe ngựa, báo cáo tình hình dò hỏi được cho Huyện lệnh.
Hóa ra, những bách tính phía trước toàn bộ đều là dân phu được trưng tập từ khắp nơi. Bọn họ sắp được đưa đến Lương Sơn Quan, giúp tướng sĩ doanh trại Lương Sơn Quan áp tải lương thảo quân nhu, xây dựng công sự phòng ngự.
Lần này triều đình tổng cộng trưng tập năm mươi vạn dân phu, trong đó đã có mười vạn người được đưa đến Lương Sơn Quan, ngoài ra còn có bốn mươi vạn người đang trên đường đến Lương Sơn Quan, đám người phía trước này chính là một trong số đó.
Dân phu đã liên tục đi đường hơn nửa tháng trời, một ngày mười hai canh giờ, bọn họ ít nhất có mười canh giờ là trải qua trên đường đi, chỉ có vỏn vẹn hai canh giờ để nghỉ ngơi.
Mắt thấy sắp đến Lương Sơn Quan rồi, dân phu đã mệt đến kiệt sức, trong đó có không ít người đã đổ bệnh vì mệt mỏi.
Nhưng quan binh lại không cho phép họ dừng lại, thậm chí còn dùng roi quất, ép họ đi nhanh hơn một chút. Ai dám dừng lại một bước, sẽ bị quất cho da tróc thịt bong.
Chung Thù Nhiên nhìn thấy cảnh này, cũng hết cách để dân phu đi nhanh hơn, chỉ đành bảo phu xe đi chậm lại, bọn họ chậm chạp đi theo sau đám dân phu này.
Dù sao mọi người đều đi Lương Sơn Quan, có nhiều người ở đây như vậy, cho dù có ngủ đêm ngoài đồng không m.ô.n.g quạnh, cũng không cần lo lắng gặp phải sơn tặc.
Chung Thù Nhiên sai người chuyển lời báo tình hình này cho Giang Vi Vi ngồi trong chiếc xe lừa phía sau, bảo cô chuẩn bị sẵn tinh thần tối nay ngủ ngoài trời.
Kiếp trước Giang Vi Vi cũng từng đi cắm trại dã ngoại với bạn học đại học, ngủ đêm ngoài trời đối với cô mà nói căn bản chẳng là gì, cùng lắm là trong núi nhiều muỗi, cô phải chuẩn bị sẵn Bạc Hà T.ử Thảo Cao từ trước.
Dân phu phía trước đi một chút, đoàn xe phía sau cũng đi theo một chút, tốc độ chậm đến mức khiến người ta muốn ngủ gật.
Đúng lúc này, phía trước bỗng truyền đến một tiếng gào khóc.
“Quan gia, cầu xin ngài đừng g.i.ế.c ca ca ta! Huynh ấy vẫn còn thở, huynh ấy vẫn còn sống, cầu xin các ngài tha cho huynh ấy một mạng đi!”
Giang Vi Vi thò đầu nhìn về phía trước, thấy có một hán t.ử nằm trên mặt đất, không nhúc nhích, có vẻ như là bị bệnh rồi. Một hán t.ử gầy gò thấp bé khác quỳ trên mặt đất, không ngừng dập đầu van xin quan binh.
“Cầu xin các ngài, đừng g.i.ế.c huynh ấy, ta có thể cõng huynh ấy đi, ta đảm bảo chúng ta sẽ không tụt lại phía sau đâu. Cầu xin ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ tha cho ca ca ta đi!”
Một tên quan binh trung niên mắt hí rút thanh bội đao bên hông ra, mất kiên nhẫn nói: “Mau cút ra chỗ khác, ca ca ngươi đã bệnh thành cái dạng này rồi, cho dù có đưa đến doanh trại Lương Sơn Quan cũng chẳng làm nên trò trống gì, chi bằng g.i.ế.c quách đi cho xong, đỡ làm chậm trễ hành trình của chúng ta!”
Giang Vi Vi nhìn thấy cảnh này, mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Những người này không phải đều là dân phu sao? Bọn họ cũng là con dân của Nam Sở a, không g.i.ế.c người cũng không phạm pháp, sao có thể nói g.i.ế.c là g.i.ế.c?”
Lớn lên trong thời đại hòa bình, cô thật sự không thể hiểu nổi hành vi không coi mạng người ra gì này.
Cố Đức nghe thấy lời cô, ra hiệu bằng tay với cô, Lục Tụ giúp phiên dịch.
“Cha ta nói, đây là một thói quen trong quân đội. Chỉ cần dân phu sinh bệnh hoặc bị thương, sẽ cho họ hai ngày để hồi phục. Nếu trong hai ngày không thể hồi phục, thì chỉ đành g.i.ế.c c.h.ế.t, bởi vì giữ họ lại không những không có tác dụng gì, mà còn có thể lây truyền bệnh tật cho những người khác.”