Chung Thù Nhiên không đến một mình, đi cùng hắn còn có thư đồng Nam Qua và bộ khoái Lôi Kính.
Giang Vi Vi sai người lấy thêm ba bộ bát đũa, Vưu Tứ Nương lại đi xào thêm hai món ăn nhỏ, miễn cưỡng cũng coi như gom đủ một bàn thức ăn đãi khách.
Đây đã không phải là lần đầu tiên Chung Thù Nhiên đến Kiện Khang Đường ăn chực, mọi người đều biết vị Huyện thái gia này là một người dễ gần, nên đều khá thoải mái. Lúc ăn cơm ai nấy đều tự nhiên, cứ ăn cứ trò chuyện, bầu không khí vô cùng hòa hợp.
Giang Vi Vi không có quy củ lúc ăn không được nói chuyện, nàng vừa ăn vừa hỏi: “Ngươi đến tìm ta làm gì?”
Chung Thù Nhiên nhai nhai nuốt miếng thịt vịt trong miệng xuống, nhanh nhảu hỏi: “Chuyện nhà họ Hồ chắc cô đều nghe nói rồi chứ?”
“Ừm.”
“Người nhà họ Hồ làm bao nhiêu chuyện ác, coi như là gieo gió gặt bão, nhưng còn có một trưởng thôn của Bình Thuận thôn, ta hiện giờ không biết nên phán quyết ông ta thế nào cho phải, cô có thể cho chút ý kiến không?”
Giang Vi Vi cạn lời: “Sao chuyện gì ngươi cũng đến tìm ta vậy? Ta chỉ là một đại phu nông thôn bình thường không có gì lạ mà thôi.”
Chung Thù Nhiên vừa gắp thức ăn vào bát vừa nói: “Cô đừng có giả vờ với ta, ta biết chuyện nhà họ Hồ có nhúng tay của cô. Chỉ dựa vào tiểu t.ử Giang Mục kia, chắc chắn không thể ra tay tàn độc g.i.ế.c người được. Nói đi, có phải cô đã bày mưu tính kế cho hắn không? Có phải cô còn cung cấp người giúp đỡ cho hắn không?”
Nói đến đây, hắn còn cố ý liếc mắt về phía Bắc Xuyên và Tống Hạo đang ngồi, ý tứ không thể rõ ràng hơn.
Bắc Xuyên vẫn lặng lẽ ăn cơm, không lên tiếng.
Tống Hạo ho nhẹ một tiếng: “Chúng ta cũng không làm gì, chủ yếu vẫn là dựa vào ba anh em Giang Mục.”
Chung Thù Nhiên cười đầy ẩn ý: “Ngỗ tác nói, trên bốn t.h.i t.h.ể kia không chỉ có vết thương do rìu, cuốc, d.a.o chẻ củi để lại, mà còn có vết thương do trường đao và mũi tên gây ra. Trong đó có hai người bị một mũi tên b.ắ.n xuyên tim mất mạng, ngoài ra còn có một người bị trường đao c.h.é.m đứt cổ mà c.h.ế.t. Chậc, ba anh em Giang Mục làm sao biết dùng trường đao và cung tên. Bốn người, có ba người là do các ngươi g.i.ế.c, các ngươi nói với ta thế này gọi là không làm gì sao?”
Tống Hạo thành thật cúi đầu, ra sức và cơm, giả vờ như mình không tồn tại.
Giang Vi Vi hỏi: “Ngươi định tính sổ sau mùa thu đấy à?”
Tống Hạo và Bắc Xuyên không phải người nhà họ Giang, ba anh em Giang Mục g.i.ế.c người còn có thể coi là phòng vệ chính đáng, nhưng Tống Hạo và Bắc Xuyên g.i.ế.c người thì hơi khó biện minh. Nếu thật sự truy cứu, hoàn toàn có thể khép bọn họ vào tội g.i.ế.c người.
Chung Thù Nhiên vội vàng phủ nhận: “Không không, ta tuyệt đối không có ý đó. Ta chỉ muốn nói, nếu các ngươi đã nhúng tay vào rồi, sao không tiễn Phật tiễn đến Tây thiên, bày cho ta thêm một cách nữa đi.”
Nói đến cuối, hắn toét miệng cười, cố gắng làm cho mình trông có vẻ thân thiện và vô hại nhất.
Giang Vi Vi lại không hề bị vẻ bề ngoài này của hắn đ.á.n.h lừa. Một Huyện lệnh có thể một hơi ra lệnh treo cổ mấy chục mạng người nhà họ Hồ, làm sao có thể vô hại được?!
Nàng bình tĩnh hỏi: “Trưởng thôn Bình Thuận thôn có vi phạm pháp luật không?”
Chung Thù Nhiên thở dài: “Chính vì ông ta không vi phạm pháp luật ngoài sáng, nên mới khó xử lý.”
“Không vi phạm ngoài sáng, vậy tức là có vi phạm trong tối?”
“Nói thế nào nhỉ, ông ta thân là trưởng thôn, đáng lẽ phải gánh vác trách nhiệm của một trưởng thôn, duy trì trị an trong thôn, bảo vệ an toàn cho dân làng. Thế nhưng khi người nhà họ Hồ gây họa cho xóm làng, trưởng thôn không hề đứng ra chủ trì công đạo, ông ta thậm chí còn quay lại khuyên những người bị hại nhẫn nhịn cho qua chuyện.”
Giang Vi Vi vừa ăn cơm, vừa yên lặng lắng nghe.
Chung Thù Nhiên nói: “Nhưng trong một số trường hợp... ừm, ví dụ như hai đứa con của Từ quả phụ, trước đây Hồ Khuê muốn đem bán hai đứa trẻ đó, chính trưởng thôn đã đứng ra ngăn cản. Nếu không có trưởng thôn, hai đứa trẻ đó e là đã bị bán từ lâu rồi. Những chuyện như thế này, trưởng thôn đã làm vài lần. Ông ta trơ mắt nhìn một số người bị hại, nhưng lại vươn tay giúp đỡ một số người khác. Thưởng cũng không đúng, phạt cũng không xong, ta thật sự không biết nên làm thế nào cho phải, nên mới đến hỏi ý kiến của cô.”
Giang Vi Vi hỏi: “Ngươi còn nhớ một câu ngươi từng nói ở cửa Kiện Khang Đường không?”
“Ta nói nhiều câu như vậy, sao biết cô đang nói câu nào?”
“Ngươi nói, pháp bất dung tình.”
Chung Thù Nhiên lập tức nhớ ra, trước đây Giang Bá Ninh đến tìm hắn cầu cứu, đã bị hắn dùng bốn chữ "pháp bất dung tình" để từ chối.
Hắn ngập ngừng: “Nhưng trưởng thôn Bình Thuận thôn từng cứu một số người...”
Giang Vi Vi hỏi ngược lại: “Ngươi đã từng hỏi những người được trưởng thôn cứu chưa, rốt cuộc họ oán hận trưởng thôn nhiều hơn, hay là cảm kích nhiều hơn?”
Chung Thù Nhiên sững sờ.
Giang Vi Vi tự mình nói tiếp: “Đổi lại là ta, ta sẽ không cảm kích.”
Chung Thù Nhiên lại nhìn sang những người khác đang ngồi quanh bàn.
“Đổi lại là các ngươi, các ngươi có cảm kích trưởng thôn không?”
Phản ứng của mọi người không giống nhau.
Một số ít người sẽ cảm kích, phần lớn thì không. Tiểu Phong thậm chí còn bày tỏ: “Ta sẽ căm hận ông ta!”
Chung Thù Nhiên hỏi tại sao?
Tiểu Phong phồng má tức giận nói: “Nếu gia gia ta bị kẻ xấu hại c.h.ế.t, trưởng thôn rõ ràng có thể giúp đỡ nhưng lại khoanh tay đứng nhìn, cho dù sau đó ông ta có giúp ta thế nào đi nữa, ta cũng sẽ hận ông ta. Trong mắt ta, ông ta chẳng khác gì những kẻ xấu đã hại c.h.ế.t gia gia!”
Hắn lại quay sang hỏi Tráng Tráng.
“Đệ cũng nghĩ giống ta đúng không?”
Tráng Tráng do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Cậu bé và Tiểu Phong đều chỉ có một người thân nương tựa lẫn nhau, nên đối với việc mất đi người thân, họ càng khó chấp nhận hơn. Thêm vào đó, họ đều là trẻ con, trong thế giới của trẻ con, yêu hận luôn rất rạch ròi. Chúng sẽ không nghĩ ngợi nhiều, chỉ phản ứng dựa trên bản năng.
Sau khi ăn cơm xong, Chung Thù Nhiên dẫn theo thư đồng và bộ khoái rời khỏi Kiện Khang Đường.
Lúc gần đi, Giang Vi Vi cố ý sai người gói cho họ một phần thức ăn.
“Ăn no rồi còn gói mang về, thế này ngại quá!” Miệng Chung Thù Nhiên thì nói lời khách sáo, nhưng tay lại nhanh ch.óng nhận lấy hộp thức ăn.
Giang Vi Vi lại nói: “Những thứ này không phải cho các ngươi ăn đâu.”
“Vậy là cho ai ăn?”
“Ta đoán lát nữa các ngươi sẽ đến Bình Thuận thôn đúng không, đến lúc đó ngươi sẽ dùng đến phần thức ăn này đấy.”
Sau khi Chung Thù Nhiên ngồi xe ngựa rời khỏi Vân Sơn thôn, liền đi đường vòng đến Bình Thuận thôn.
Bọn họ tìm thấy hai đứa con mà Từ quả phụ để lại.
Khi nhìn thấy hai đứa trẻ đó, Chung Thù Nhiên giật mình kinh hãi. Chúng gầy trơ xương, đầu tóc bù xù, quần áo rách rưới không che nổi thân, chẳng khác gì những kẻ ăn mày ngoài đường.
Chung Thù Nhiên vội vàng sai người lấy chút đồ ăn cho chúng.
Nhìn hai đứa trẻ ngấu nghiến ăn như hổ đói, Chung Thù Nhiên chợt hiểu ra dụng ý của Giang Vi Vi khi đưa phần thức ăn này.
Chắc hẳn nàng đã sớm đoán được sẽ có tình cảnh này.
Đợi hai đứa trẻ ăn no, Chung Thù Nhiên mới cất tiếng hỏi: “Bình thường các cháu sống ở đâu?”
Nể tình đồ ăn, hai đứa trẻ trả lời câu hỏi rất thành thật.
Bé trai là anh trai mở miệng đáp: “Chúng cháu sống ở nhà.”
“Nhà nào?”
“Thì là ở nhà ạ.”
Chung Thù Nhiên ngẫm nghĩ một chút, như nhớ ra điều gì, nhịn không được nhíu mày: “Ý cháu là, sau khi nương các cháu c.h.ế.t, các cháu vẫn sống ở ngôi nhà đó? Các cháu không dọn ra ngoài sao?”