Năm bạn trai nghèo khó nhất, tôi đã đề nghị chia tay với anh ấy.
Về sau khi đã công thành danh toại, anh ấy dùng đủ mọi thủ đoạn để cưới tôi.
Mọi người đều nói tôi là ánh trăng sáng trong lòng anh, là người vợ được anh yêu thương nhất.
Mãi cho đến sau này, đêm nào anh cũng dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà, làm tổn thương tôi sâu sắc và biến tôi thành trò cười trong giới.
Thế nhưng tôi không khóc lóc cũng chẳng làm ầm ĩ, chỉ lặng lẽ chuyển vào ở trong phòng đọc sách, chưa từng quấy rầy chuyện trăng hoa của anh.
Anh như phát điên, hôn lên môi tôi một cách cuồng dại, nghiến răng nghiến lợi chất vấn: "Em không ghen à?"
Anh đâu hay biết rằng tôi đã mang bệnh hiểm nghèo.
Trong từng ngày anh điên cuồng trả thù, tôi đều lặng lẽ đếm ngược xem mình còn có thể sống được bao nhiêu ngày nữa.