“Hoàng hậu cũng chỉ có vậy thôi mà. Sao chàng cứ mãi đấu không lại bà ta? Còn không bằng ta nữa.”
Nàng ta đắc ý hừ một tiếng.
Thẩm Chi Nghiễn: “...”
Cuối cùng, hai người lại cãi nhau một trận long trời lở đất.
14
Lần này, Thẩm Chi Nghiễn thật sự đã mệt mỏi.
Hắn ôm đầu, đau đớn khôn cùng, đứng bên ngoài chuồng ngựa nói với ta:
“Rõ ràng... trong giấc mơ không phải như vậy.”
Hắn nói.
Trong mơ, Hoàng t.ử phi của hắn là người rộng lượng và thông tuệ nhất, chưa từng để Hoàng hậu nắm được dù chỉ một sơ hở.
Hắn còn nói.
Trong mơ, Hoàng t.ử phi của hắn có tính tình ôn hòa nhất, chưa từng khiến hắn phải khó xử, vì hắn mà chịu biết bao tủi nhục, bị những vị phu nhân quan lại cô lập, chế giễu.
Lại còn...
Trong giấc mơ ấy, dù là đao kiếm sáng loáng hay biển lửa núi đao, hoàng t.ử phi của hắn đều không chút do dự đứng chắn trước mặt hắn, cùng hắn sóng vai tiến bước.
“Nhưng vì sao… trong hiện thực lại hoàn toàn khác?”
Quan trọng hơn là… t.h.u.ố.c của Lâm Uyển Uyển, hắn uống càng lúc càng nhiều.
Ký ức trong những giấc mơ cũng dần trở nên rõ ràng hơn.
Hắn luôn có cảm giác… hoàng t.ử phi của hắn là một người khác.
Nhưng… là ai?
Đầu Thẩm Chi Nghiễn đau như muốn vỡ tung, thế nào cũng không nhớ ra nổi.
Hắn chỉ khẽ nói:
“Tiểu câm... hình như ta đã làm sai điều gì rồi.”
Đáp lại hắn, chỉ có tiếng ta lặng lẽ cọ rửa, cùng tiếng con ngựa mất kiên nhẫn phe phẩy đuôi rồi hí vang, giống như một lời mỉa mai không tiếng động.
Hắn không khỏi cười tự giễu:
“Thôi vậy. Ngươi vừa điếc vừa câm.”
“Nói những điều này với ngươi thì có ích gì chứ?”
“Chỉ là... chẳng hiểu vì sao, mỗi lần đến chỗ ngươi, ta luôn cảm thấy lòng mình yên ổn hơn một chút.”
Nói đến đây, trong lòng hắn chợt khẽ động, theo bản năng mở miệng:
“Cũng không biết ngươi họ gì tên gì. Hay là... theo ta về phủ Hoàng t.ử...”
Rầm! Chiếc gáo múc nước trong tay ta bỗng nện mạnh xuống thùng nước!
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một tiếng gọi đầy kinh ngạc:
“Điện hạ!”
15
Là Lâm Uyển Uyển.
Nghe thấy giọng nàng ta, Thẩm Chi Nghiễn quay đầu lại, nhìn rõ người đến.
Sắc mặt hắn lập tức lạnh nhạt đi không ít.
“Nàng đến đây làm gì?”
Lâm Uyển Uyển khựng người.
Còn có thể vì điều gì nữa?
Kiếp trước, Thẩm Chi Nghiễn cưng chiều nàng ta hết mực.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Các tình iu ủng hộ sốp với nha
Cho nên đời này, nàng ta cũng đã quen với việc nổi nóng với hắn.
Dù sao, chỉ cần nàng ta chờ, cuối cùng vẫn sẽ là Thẩm Chi Nghiễn cúi đầu dỗ dành nàng ta hết lần này đến lần khác.
Đó cũng chính là chỗ dựa để nàng ta tin chắc mình có thể công lược thành công.
Nhưng gần đây… đã không còn như vậy nữa.
Nàng ta và Thẩm Chi Nghiễn cãi nhau ngày càng nhiều.
Thẩm Chi Nghiễn chẳng những không còn vẻ hoảng hốt như lúc đầu mỗi khi chọc nàng ta tức giận.
Ngược lại, hắn càng lúc càng mất kiên nhẫn.
Chỉ muốn ra ngoài, rất lâu cũng không chịu về phủ.
Đến lúc này, Lâm Uyển Uyển mới thật sự hoảng sợ, vừa tức vừa giận:
“Đáng ghét! Rõ ràng lần này ta đã cướp được tiên cơ của con tiện nhân kia.”
“Người chữa khỏi chứng mê loạn cho hắn cũng là ta.”
“Tại sao? Tại sao hắn lại không yêu ta như kiếp trước nữa?!”
Nàng ta nghĩ mãi không ra, nhưng cũng hiểu rất rõ.
Nếu cứ tiếp tục như thế, nhiệm vụ công lược của nàng ta nhất định sẽ thất bại.
Khác với lần đầu tiên, mếu đến lần thứ hai này, nàng ta vẫn không thể thay thế vị trí của nữ chính nguyên bản, không thể cướp lấy khí vận của nữ chính.
Thì… nàng ta thật sự sẽ c.h.ế.t.
Cho nên, nàng ta cũng chẳng còn để ý đến sự kiêu ngạo và ngang bướng trước kia nữa.
Vội vã chạy tới.
Thấy ánh mắt đầy kinh ngạc của Thẩm Chi Nghiễn.
Lần đầu tiên, nàng ta chịu hạ mình, cúi đầu xuống.
“Thần thiếp... đến để nhận lỗi với Điện hạ.”
Sự thay đổi thái độ quá lớn ấy, khiến ngay cả Thẩm Chi Nghiễn cũng có chút lúng túng.
Huống hồ, Lâm Uyển Uyển còn khóc.
Những giọt nước mắt lớn liên tục rơi xuống, nàng ta nức nở đến nghẹn ngào.
“Điện hạ... có phải người vẫn còn giận Uyển Uyển không?”
“Uyển Uyển biết sai rồi.”
“Điện hạ không về phủ... Uyển Uyển rất sợ...”
“Điện hạ cùng Uyển Uyển về nhà được không?”
Trong chốc lát, ngay cả những lời định nói lúc nãy, Thẩm Chi Nghiễn cũng quên mất.
Cơn giận cũng nguôi đi quá nửa, hắn khẽ thở dài:
“Ta không giận nàng.”
Dù sao, những phiền muộn và bực bội của hắn suốt những ngày qua.
Chẳng phải đều vì Lâm Uyển Uyển quá kiêu căng, ngang bướng, không chịu cúi đầu sao?
Giờ đây, lâm Uyển Uyển đã hạ thấp mình.
Hắn còn có gì để giận nữa?
“Thật sao?”
Nghe vậy, Lâm Uyển Uyển lập tức nín khóc mỉm cười.
“Vậy Điện hạ... chúng ta về phủ thôi!”
Hắn cũng không tiện từ chối, chỉ theo bản năng ngoái đầu nhìn lại, về phía chuồng ngựa tối tăm.
Lâm Uyển Uyển hỏi: “Điện hạ đang tìm gì vậy?”
Thẩm Chi Nghiễn buột miệng đáp:
“Là một người câm...”
Nhưng ngay lập tức, lời hắn bị Lâm Uyển Uyển cười cắt ngang:
“Điện hạ hồ đồ rồi.”
“Trong cung tuyển người nghiêm ngặt như vậy, sao có thể có một nô tỳ vừa câm vừa điếc được?”
“Chẳng lẽ Điện hạ lại quên uống t.h.u.ố.c, chứng mê loạn tái phát, nên sinh ra ảo giác rồi sao?”
Ảo giác?
Thẩm Chi Nghiễn lắc lắc đầu.
Lần nữa nhìn sang, quả nhiên, nơi ấy, chỉ còn đuôi ngựa khẽ phe phẩy.
Trống không, không một bóng người.
16
Ngày hôm đó, Tứ hoàng t.ử và Tứ hoàng t.ử phi gạt bỏ hiềm khích trước kia, ân ái như thuở ban đầu.
Cũng trong ngày hôm đó, ai nấy đều nói chứng điên của Tứ hoàng t.ử lại tái phát, bịa ra một nô câm chưa từng tồn tại.
Đồng thời, đó cũng là ngày áp ch.ót trước khi các cung nữ mãn năm năm được xuất cung.
Ma ma gọi ta lại:
“Ngày mai Tứ hoàng t.ử cùng Thái t.ử điện hạ và một đám quý tộc đã hẹn đi săn mùa xuân, bận rộn vô cùng. Ngươi cũng đến giúp một tay, muộn một chút rồi hãy rời cung.”
Thế là sang ngày hôm sau.
Ta bị Lâm Uyển Uyển chặn đường.
Nàng ta cười đầy oán độc, nghiến răng nghiến lợi, từng chữ một:
“Tạ... Thanh... Hòa, quả nhiên là ngươi.”